Chương 3

“Ngươi nghĩ thử xem, nhà lão ấy chuyển đến đây cũng mấy năm rồi chứ ít ỏi gì, ngày thường chỉ thấy hai nữ nhi của lão ra phố mua son mua phấn, ai trong số các ngươi từng gặp qua đứa cháu gái ấy chưa? Chắc hẳn ngày ngày ở nhà giặt giũ nấu nướng, coi như nha hoàn sai bảo, chưa biết chừng còn bị dày vò ngược đãi, sợ người ngoài biết chuyện mới không cho nàng ra ngoài.”

Lại có người nói, vợ của lão Diệp mang họ Hà kia nhìn qua đã thấy rất lanh lợi sắc sảo, bà đã có hai nữ nhi rồi, nào chịu nuôi thêm cháu gái bên chồng, e rằng sẽ chẳng tử tế gì với nàng. Nói đi cũng phải nói lại, một đứa bé gái mồ côi như vậy, lão Diệp chịu thu nhận đã là nhân nghĩa lắm rồi. Gặp phải người lòng dạ tàn nhẫn khác, mang bán vài lượng bạc chẳng phải càng đỡ phiền phức hơn sao.

Trong phút chốc, mọi người nói chắc như đinh đóng cột, giống như chính mắt trông thấy vậy.

Còn lão Diệp, người đang là trung tâm của đề tài bàn luận, thì vẫn đang xách con cá thong dong theo con đường nhỏ trên núi trở về nhà. Đi được một đoạn, trên sườn núi lưng chừng dần dần thoai thoải xuất hiện mấy hộ gia đình. Những mái nhà thấp thoáng trong bóng cây xanh um, tạo thành một thôn xóm nhỏ bé đến mức không thể nhỏ hơn được nữa.

Diệp gia được xây bằng tường đá xanh, vật liệu lấy ngay tại chỗ, giản dị nhưng thu dọn rất sạch sẽ. Ngoài sân rào quanh một hàng giậu, trồng vài luống rau xanh non mơn mởn. Lão Diệp đi xuyên qua mảnh vườn rau bên ngoài hàng rào, đẩy cửa sân bước vào, rồi đưa cá cho vợ là Hà thị.

Hà thị bèn rửa sạch nồi, thêm nước, trước tiên mang cá đi rửa lại một lần nữa, cá thì lọc xương thái lát, xương cá thì chặt thành từng khúc nhỏ. Bà lấy một chiếc nồi đất men sứ tinh xảo, bắc nồi lên bếp, đổ dầu vào đun nóng, phi thơm hành gừng thái sợi, rồi bỏ đầu và xương cá vào chiên qua, sau đó đổ nước vào hầm lấy nước dùng. Hầm đến khi nồi đất phát ra tiếng sôi lục bục, hơi nóng mang theo mùi thơm nồng đậm len qua lỗ nhỏ trên nắp nồi, Hà thị liền vặn lửa nhỏ, cứ thế để nồi đất trên bếp nhỏ lửa hầm từ từ.

Đợi đến khi mặt trời lên cao, nghe tiếng động phát ra từ gian phòng phía đông, Hà thị mới mở nắp, nhấc nồi xuống, lấy vải xô cẩn thận lọc nước dùng một lần nữa, bỏ đi hết xương và vụn cá, rồi mới cho cá thái lát và hoành thánh nhân thịt tươi đã gói sẵn vào, đậy nắp đun thêm một lát. Đến khi miếng cá trắng như tuyết cùng những viên hoành thánh lật qua lật lại trong nước dùng trắng sữa, bà mới tắt lửa mở vung, múc vào chiếc bát sứ trắng tinh giản, rồi đặt vào khay gỗ sơn đỏ.