Gã sai vặt vừa rồi mua hụt cá, mặt mày khó chịu, nhìn theo bóng lưng lão Diệp liền cười khẩy nói: “Lão già này cũng thật kén ăn, ta thấy nhà lão chẳng qua cũng chỉ là hộ nhỏ, làm sao có thể so được với lão gia nhà ta chứ. Lão thì có được mấy đồng bạc, cứ nhất định phải ăn cá vược sông này, nhà nghèo ăn món ấy làm gì?”
“Cái này thì ngươi không biết rồi, lão Diệp tuy không phải đại hộ giàu sang gì, nhưng cũng không thể tính là nghèo. Lão sống ngay trên núi này, nhà cửa đàng hoàng, còn có mấy mẫu ruộng, cuộc sống cũng dư dả, cơm áo chẳng lo, đâu đến mức không ăn nổi thứ ấy.”
Vì vậy lại có người mở lời kể tiếp. Lão Diệp tên thật là Diệp Phúc, vốn không phải dân bản địa, nghe nói quê nhà gặp cảnh binh đao loạn lạc, lão dẫn theo người nhà chạy nạn tới Lộc Châu, rồi cứ vậy an cư tại nơi đây.
Nói đến phủ Lộc Châu này, đất đai hẻo lánh xa xôi, bốn bề núi non bao bọc, một dòng sông lớn chảy xuyên qua. Tuy không phải chốn phồn hoa giàu có gì, nhưng non xanh nước biếc, đẹp tựa chốn đào nguyên tách biệt với thế tục. Mấy năm nay Trung Nguyên chiến loạn, chưa đầy nửa năm đã có tới hai vị hoàng đế băng hà, thế nhưng vùng Lộc Châu này lại không chịu tai ương mấy, vì vậy có rất nhiều dân chạy loạn giống như Diệp Phúc tìm tới đây lánh nạn.
Nay tân đế đăng cơ, thiên hạ thái bình, bá tánh rốt cuộc có thể an cư lạc nghiệp rồi.
Có người cười nói: “Vậy thì nhà lão ấy cũng xem như giàu có rồi. Ta nghe nói lão chỉ sinh được ba người nữ nhi, ai nấy đều xinh đẹp như hoa, chẳng lo không gả được. Đã vậy thì để dành tiền làm gì nữa, nếu là ta thì cũng phải chịu khó ăn uống, tiêu dao hưởng thụ mới đúng.”
“Ngươi lại chẳng rõ rồi, bản thân lão ấy chỉ có hai nữ nhi, người còn lại thực ra là cháu gái, nghe nói từ nhỏ đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, bất đắc dĩ phải nhờ nhà lão Diệp thu nhận nuôi dưỡng. Hai người nữ nhi của lão dung mạo đẹp đẽ, từ lâu đã có bà mối tới hỏi, tương lai nói không chừng sẽ gả vào nhà giàu sang phú quý. Chỉ có điều người cháu gái kia xưa nay chẳng mấy khi ra khỏi nhà, hầu như chưa ai từng gặp.”
Mọi người liền bàn tán xôn xao, có người nói cháu gái lão Diệp e rằng là một kẻ đáng thương. Một cô nhi đơn độc, nhờ thúc thúc thẩm thẩm nuôi nấng, phía trên lại có hai vị đường tỷ xinh đẹp, cảnh ngộ đáng thương thế nào có thể tưởng tượng được.