Nói cách khác, chỉ còn ba ngày nữa là đến nơi. Diệp Sơ nói: “Có thể phái người báo trước cho ca ca một tiếng không, ta sợ huynh ấy lo lắng.”
“Xin cô nương yên tâm, đã báo cho đại nhân biết rồi. Đến lúc đó, đại nhân sẽ sai người ra bến thuyền đón chúng ta.”
Thường Thuận thầm nghĩ, vị cô nương này quả thật không biết gì. Hành trình của họ dọc đường, mọi chuyện lớn nhỏ đều được vị ở kinh thành nắm rõ từng giây từng phút, hỏi han kỹ lưỡng. Phúc khí như vậy, e rằng cả thiên hạ cũng chẳng ai sánh bằng.
Lúc này, Thường Thuận càng thêm cung kính: “Còn một việc cần bẩm báo cô nương. Các thuyền phu nói nhìn sắc trời, e rằng đêm nay sẽ nổi gió lớn. Để an toàn, chúng ta có nên dừng lại ở bến đò phía trước nghỉ một đêm không?”
Diệp Sơ nói: “Vậy thì dừng lại nghỉ một đêm.”
“Vâng.” Thường Thuận lại cười hỏi: “Cô nương còn dặn dò gì nữa không? Nghe nói cô nương dùng bữa trưa không nhiều, lát nữa đến bến đò, trên thuyền sẽ phái người đi mua thêm đồ tiếp tế. Cô nương có muốn ăn gì đặc biệt không? Tiểu nhân sẽ bảo người mua về.”
Diệp Sơ không có gì đặc biệt muốn ăn, liền nói: “Cần mua gì, ngươi đi hỏi thím của ta đi.”
Đợi Thường Thuận cúi người cáo lui, Diệp Sơ ghé sát vào Diệp Hồi, nhỏ giọng than phiền: “Sao cái gì hắn cũng phải đến hỏi muội!”
Diệp Hồi nhịn cười, cũng ghé sát lại, khẽ nói: “Giờ muội là chủ nhân, là thiên kim quý nữ, còn hắn là kẻ dưới. Hắn đương nhiên không dám tự ý quyết định, phải nghe lời muội chứ.”
Diệp Sơ thầm nghĩ, thôi thì đành vậy, cứ để hắn suốt ngày chạy tới “bẩm cô nương”. Dù sao khi đến kinh thành, mọi việc sẽ có ca ca lo, nàng không cần phải phiền lòng.
Lần dừng thuyền tránh gió này khiến khi đến bến Cốc Châu đã là giờ Thân buổi chiều. Quả nhiên ca ca đã phái xe ngựa và người hầu đến đón họ. Xuống thuyền, chuyển sang xe ngựa, nhưng chưa đi được bao xa, xe ngựa đã đi thẳng vào trạm dịch Cốc Châu.
Sau hơn hai tháng, cuối cùng chân Diệp Sơ cũng được đặt vững chãi trên mặt đất. Được Diệp Lăng, Diệp Hồi và một nhóm a hoàn vây quanh đưa vào một tiểu viện tinh tươm sạch sẽ. Nàng cũng đã thấm mệt, các a hoàn không cần dặn dò đã chuẩn bị sẵn nước nóng. Nàng tắm rửa xong, nằm lên giường là ngủ thϊếp đi. Sáng hôm sau ăn sáng xong, lại tiếp tục lên đường.
Nhưng chỉ một canh giờ sau, Diệp Sơ không chịu nổi nữa. Nàng cho dừng xe, ôm thành xe nôn thốc nôn tháo!
Không say sóng, vậy mà lại say xe.
Say xe phần lớn là do xóc nảy. Rõ ràng trong xe ngựa rộng rãi thoải mái, lại lót thảm dày và đệm mềm, nhưng so với trên thuyền thì xóc nảy quá nhiều. Một nhóm người rối rít chăm sóc nàng, mang nước đến cho nàng rửa mặt, súc miệng. Diệp Sơ mệt mỏi rã rời, tựa vào người Diệp Hồi, mặt mày khổ sở nói rằng nàng muốn xuống đi bộ.
Nàng chỉ hận không thể cứ dùng đôi chân này mà đi bộ đến kinh thành.