Hứa Viễn Chí và Diệp Phúc hiểu ý, gật đầu. Hứa Viễn Chí đứng dậy cáo từ, Diệp Phúc cũng đứng lên tiễn ông ra ngoài.
Chỉ còn Hà thị vẫn ngồi tại chỗ, do dự hồi lâu, cuối cùng chần chừ mở miệng: “Lần này vào kinh thành, e rằng sẽ rất khác. Cũng không biết bệ hạ dự định sắp xếp cô nương ra sao, là muốn sắc phong nàng làm nghĩa muội công chúa, hay là muốn đưa nàng vào hậu cung... Một cô nương như nàng, vốn chẳng hiểu gì chuyện đời, hay là chúng ta... trước tiên nên hé lộ một chút cho nàng biết?”
Diệp Lăng đáp: “Chính nương cũng biết lần này sẽ rất khác rồi mà. Đây đâu phải chuyện mà chúng ta có thể tùy tiện mở miệng được.”
“Nhưng mà...” Hà thị hơi ngừng lại, khẽ thở dài, trong lòng rất rối rắm: “Cô nương lớn đến ngần này, những năm đầu lớn lên bên cạnh bệ hạ, khi đó chính bệ hạ cũng chỉ mới mười mấy tuổi, đang lúc long tiềm ẩn nơi dân gian, giấu kín tung tích, cô nương cũng ít khi tiếp xúc với người ngoài. Ba năm nay lại gửi cô nương tới đây, để chúng ta nuôi dưỡng gần như hoàn toàn cách biệt với thế gian. Nàng nào biết chuyện đời, nào đã từng thấy lòng người hiểm ác bao giờ đâu! Kinh thành là nơi như thế nào, hoàng cung lại là nơi ra sao, cô nương lại chỉ mới mười hai tuổi...”
Hà thị lại nói tiếp: “Ta cũng biết bệ hạ đối với cô nương tất nhiên là không giống bình thường. Lần sắp xếp vào kinh lần này, nơi nào cũng chu đáo cẩn thận, quả thực là yêu thương nàng tận đáy lòng rồi. Nhưng mà thế sự vô thường, hiện giờ cũng đâu còn giống ngày xưa, bây giờ người đã là cửu ngũ chí tôn, là hoàng đế cai quản cả thiên hạ này rồi... Cô nương đã gọi ta là thẩm thẩm suốt ba năm, nàng cũng chẳng còn thân thích nào khác, tính tình lại ngoan ngoãn, khiến người ta vô cùng thương xót. Vài ngày nay, trong lòng ta cứ không nhịn được mà nghĩ ngợi nhiều điều...”
“Nương vượt quá bổn phận rồi.” Diệp Lăng khẽ nhắc nhở.
Hứa Viễn Chí bởi là thái y phụng chỉ tiến kinh, nên đi trên chiếc quan thuyền do phủ Lộc Châu cung cấp. Con thuyền mà Thường Thuận mang tới, xét về kích thước bên ngoài thì cũng ngang với quan thuyền, nhưng nội thất bên trong lại rộng rãi hơn nhiều, được chia làm phòng khách phía trước, nội thất bên trong, phòng ngủ, phòng bếp. Tất cả đều đầy đủ, gần như là bố trí giống hệt một nơi sinh hoạt thường ngày vậy. Dưới boong tàu còn chia thành những gian nhỏ hơn để dành cho nha hoàn, người hầu và phu thuyền tùy tùng ở.
Vừa mới lên thuyền, Diệp Hồi chẳng nói chẳng rằng đã đem đồ đạc của ba tỷ muội họ vào gian phòng ngủ phía trên. Diệp Sơ cảm thấy hơi bất ổn, vội kéo Diệp Hồi lại, nói: “Nhị tỷ tỷ, chúng ta ở đây hình như không đúng cho lắm. Nếu chúng ta ở gian này, vậy thì thúc thúc, thẩm thẩm sẽ ở đâu?”
Diệp Hồi cười nói: “Muội không thấy vừa lên thuyền, nương đã vui mừng chạy ngay vào chiếm phòng bếp rồi sao? Cho dù muội có bố trí cho nương gian phòng nào đi nữa, nương cũng sẽ suốt ngày quanh quẩn trong bếp thôi. Còn cha thì thế nào cũng nghe theo nương cả, hai người họ đã tự chọn gian phòng nhỏ sát bên phòng bếp rồi, dù sao cũng chỉ cần chỗ ngủ buổi tối mà thôi.”
Diệp Sơ vẫn cảm thấy không ổn lắm. Các nàng lại ở căn phòng lớn rộng rãi thoải mái, còn trưởng bối thì lại ở gian phòng nhỏ, chẳng phải không thích hợp sao?
Lúc này Diệp Lăng cũng bước vào, cười nói: “Muội đừng lo nữa, chính cha nương muốn chúng ta ở đây đấy. Họ sợ ba nữ tử chúng ta không quen ngồi thuyền, phòng này lại rộng rãi, ba chúng ta ở vừa vặn thoải mái.”
Hai chiếc thuyền lớn một trước một sau, giương buồm khởi hành.