Chương 1

Đầu xuân, sáng sớm, mặt sông lăn tăn sóng bạc, một chiếc thuyền nhỏ kéo theo ánh ban mai loang lổ, thong thả chèo về phía bờ sông.

Trên bến cá ven bờ, từ sớm tinh mơ đã náo nhiệt, rộn ràng.

Người qua lại trên sông, phần lớn đều thích hương vị tuyệt mỹ của cá vược. Phải nói rằng lúc cá vược ngon nhất chính là thời điểm đầu xuân. Khi ấy, băng tuyết tan đi, nước sông trong lành, cá vược trải qua suốt cả mùa đông rất ít ăn uống, thịt cá trắng muốt tươi ngon, hương vị thuần khiết, ngay cả một chút mùi tạp cũng không có. Đợi đến khi mùa lũ hoa đào vừa qua, trời dần nóng lên, loài cá này khó tránh khỏi mang chút mùi tanh bùn đất.

Cá vược rất hiếm lại thêm đặc tính vừa rời nước là chết ngay, để được ăn cá tươi sống, cứ đến thời điểm này, các quản sự của nhà giàu sang quyền thế đều đến bến cá từ rất sớm để mua. Vầng hồng mới vừa nhô lên khỏi ngọn núi phía Đông, con thuyền đánh cá ra khơi từ sớm đã quay về. Người ngư dân thu sào ngồi nơi mũi thuyền, trên ván thuyền là một con cá vược nặng chừng hai cân cùng vài con cá tạp khác, buổi sáng sớm nay có thể coi là thu hoạch khá dồi dào rồi.

Một gã sai vặt mắt sắc vội hô lớn: “Người chèo thuyền kia, hôm nay vận may không tệ nhỉ, bán cho ta, bán cho ta đi, con cá vược này ta mua rồi đấy.”

“Thật ngại quá.” Gương mặt người đánh cá đầy vẻ vui mừng, chắp tay cung kính nói: “Cá này đã có chủ rồi, hôm qua lão Diệp đặt trước.”

“Chậc, bán ai chẳng là bán, ta cũng đâu thiếu tiền của ngươi. Ngươi cứ đưa cho ta trước đi, hôm nay lão gia nhà ta thiết yến đãi khách, mời toàn những nhân vật lớn có máu mặt ở thành Lộc Châu này, lại đặc biệt yêu cầu món cá vược hấp nữa đấy.”

“Ấy thật tình xin lỗi ngài, hay là để ta giúp ngài hỏi thử các thuyền khác nhé? Người ta đặt trước rồi, lão Diệp lại là khách quen, một tháng cũng ghé chỗ ta mấy lần, nếu để người ta nói ta không giữ chữ tín thì thật không hay.”

Đang nói chuyện thì từ xa đã trông thấy lão Diệp men theo bờ đê đi tới, vóc người của ông khá cao, trên người mặc một chiếc áo bào vải xanh, dáng đi cực kỳ ung dung nhàn nhã.

Người đánh cá bèn ngồi xổm xuống bên thuyền, lấy nước sông mổ bụng cạo vảy cá cho sạch, rồi dùng cành liễu xâu lại. Lão Diệp bước đến gần, cười híp mắt chào hỏi mọi người một tiếng, sau đó nhận lấy con cá đã sơ chế xong, trả tiền bạc đầy đủ rồi chắp tay sau lưng xách cá rời đi.