Diệp Sơ từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, chỉ có một tay ca ca nuôi dưỡng nàng trưởng thành. Nàng chính là viên minh châu trong tay ca ca, là máu thịt đầu tim, được hắn yêu thương như trân bảo. Diệp Sơ vẫn luô …
Diệp Sơ từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, chỉ có một tay ca ca nuôi dưỡng nàng trưởng thành. Nàng chính là viên minh châu trong tay ca ca, là máu thịt đầu tim, được hắn yêu thương như trân bảo.
Diệp Sơ vẫn luôn nghĩ rằng ca ca của nàng ôn nhuận đoan chính, quân tử như ngọc, tính tình cực kỳ tốt.
Mãi đến một ngày nọ, nàng tận mắt chứng kiến một đám đại thần áo bào đỏ tím quỳ mọp trước mặt hắn, run rẩy cung kính hô to: “Bệ hạ!”
Diệp Sơ không ngờ rằng, người ca ca nàng sống nương tựa nhau từ nhỏ chẳng những không phải là ruột thịt, mà còn chính là vị hoàng đế tàn bạo nổi danh thiên hạ, gϊếŧ chóc máu lạnh, tàn nhẫn độc đoán. Còn cha nàng chẳng những không chết mà lại trở thành Vương gia và đang nuôi một kẻ giả mạo có dung mạo giống hệt nàng làm Quận chúa, nghe nói nàng ta còn được cưng chiều đến tận trời xanh...
.
Thời điểm mới lập hậu, quần thần ra sức can gián, nói rằng nữ tử họ Diệp xuất thân thấp hèn, chỉ là một dân nữ tầm thường, tiến cung làm phi tần thì thôi đi, nhưng vị trí Hoàng hậu nhất định phải chọn từ quý nữ thế gia danh môn vọng tộc.
Hoàng đế giận dữ vỗ bàn, quát lớn: “Cô nương mà trẫm nâng niu trong lòng bàn tay, sủng ái vô vàn từ nhỏ, khắp thiên hạ này ai dám nói xuất thân cao quý hơn nàng?”
Mãi về sau, văn võ bá quan cả triều mới hiểu thế nào mới thực sự là cành vàng lá ngọc. Trung Vương gia vì không giành lại được nữ nhi mới thấm thía cái gì gọi là đau tận tâm can, cái gì gọi là hối hận khôn nguôi.