Gâu Gâu chạy đến dưới cột đèn đường, dừng lại trước một đôi bốt da, cái đuôi ngoáy tít đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh.
Chó của anh có tính tình chậm chạp lại lì lợm, hiếm khi nào hưng phấn như thế.
“Ngồi.”
Không phải anh nói.
Dương Nguyện từ từ ngẩng đầu lên, thấy chủ nhân đôi giày cúi người xuống, mái tóc đen rũ xuống theo, bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang ra sức xoa đầu chú chó Gâu Gâu vừa nghe lời làm theo mệnh lệnh.
Chẳng hiểu sao chứng kiến cảnh này, toàn thân anh lại dấy lên cảm giác tê dại như có luồng điện chạy qua.
Cô khen: “Chó ngoan.”
Cô đứng thẳng dậy, vén tóc ra sau tai.
Cô hỏi: “Đây là chó của anh à?”
Dương Nguyện lập tức cụp mắt xuống, đáp: “Ừm, đúng vậy.”
Cô nói: “Dễ thương quá, nó tên gì thế?”
Anh trả lời: “Tên tiếng Trung là Gâu Gâu, tên tiếng Anh là Woof.”
Cô ngẩn người một lúc rồi lấy tay che miệng cười, tiếng cười tựa như đuôi mèo, mềm mại lướt qua bên tai. Cô bảo: “Tên đặt qua loa thật đấy.”
Anh quên cả việc dẫn chó đi dạo, cũng quên luôn chuyện mua đồ ăn. Cứ thế dắt chó cùng cô bước vào thang máy.
Dương Nguyện lấy thẻ thang máy ra, đang định quẹt thì chạm phải tay cô.
Anh rụt tay về nhanh như chớp, nhanh đến mức chưa kịp cảm nhận được hơi ấm.
Số 16 sáng lên.
Cô nói: “Trùng hợp quá, chúng ta ở cùng tầng.”
Trong không gian chật hẹp chỉ còn lại anh và Phương Tự Vân.
Phương Tự Vân là tên của cô, anh vẫn luôn ghi nhớ.
Dương Nguyện ngoài mặt thì bình tĩnh đứng đó, nhưng tiếng tim đập dồn dập như muốn làm điếc cả tai.
Trong không khí thoang thoảng mùi hương hoa nhài như có như không, muốn trốn không xong, muốn tránh cũng chẳng được.
Anh theo bản năng đưa tay sờ lên bộ đồ ngủ trên người, lo lắng cúc áo chưa cài kỹ, để lộ ra thứ gì đó khó coi.
Ví dụ như sợi dây đai ngực kia, anh vẫn chưa kịp cởi ra.
... Hừm, siêu tệ.
May mà Phương Tự Vân sẽ không biết.
Anh không tự chủ được mà liếc sang bên cạnh bằng khóe mắt.
Phương Tự Vân đang cúi đầu xem điện thoại, mái tóc đen dài vén gọn gàng sau tai, trên tóc còn kẹp một chiếc kẹp màu vàng kem. Góc nghiêng điềm tĩnh đến mức đáng yêu.
Đôi mắt giống hệt loài mèo.
Dương Nguyện nhớ lại con mèo hoang anh cứu hồi năm kia, là một con mèo mướp nhỏ.
Phương Tự Vân cũng chuyển đến vào năm đó.
Đến ngày thứ 3 sau khi nhận nuôi mèo hoang, cô gõ cửa nhà anh.
Cô nói: “Tôi thấy trong nhóm cư dân anh đang tìm người nhận nuôi, tôi muốn nhận nuôi nó.”
Hôm ấy, cô tết tóc đuôi sam lệch sang một bên.
Anh vừa xuống live chưa được bao lâu, nghe tiếng gõ cửa thì vội vàng quấn chiếc chăn mỏng rồi chạy ra.
Mở cửa ra, cả người anh như được bao bọc bởi hương hoa nhài.