Chương 4

Trong mắt người ngoài, đặc biệt là các bậc phụ huynh, đây là một công việc vô cùng ổn định và danh giá. Ngoài chuyện lương thấp ra thì chẳng có gì để phàn nàn.

Có điều, từ nhỏ anh đã sống nhờ nhà cô ruột. Vợ chồng cô dượng lại sinh được 3 người con, cả 4 miệng ăn đều trông cậy vào đồng lương của cặp vợ chồng công nhân viên chức bình thường.

Trước khi tự lập, mọi chi phí ăn mặc đi lại đều do nhà cô chi trả, tuy họ không nói gì nhưng Dương Nguyện không thể thản nhiên coi như không có chuyện gì.

Từ năm cấp 2, anh đã tranh thủ mọi lúc mọi nơi để làm đủ các loại công việc làm thêm, mặc dù trên thị trường gần như chẳng có việc nào dành cho người chưa thành niên.

Dương Nguyện nghĩ ra cách làm bài tập hộ bạn học, chép bài đơn giản hoặc làm bài các môn xã hội thì thu 10 đồng một lần. Bài tập các môn tự nhiên thì thu 20 đồng. Với các kỳ thi lớn như giữa kỳ hay cuối kỳ, anh cung cấp dịch vụ hỗ trợ ngay trong phòng thi, mỗi môn thu 50 đồng.

Cứ thế cho đến khi lên đại học, cơ hội việc làm trở nên nhiều hơn. Trong suốt 4 năm đại học, anh chưa từng ngửa tay xin gia đình cô một xu nào.

Thi vào biên chế là kỳ vọng cô dành cho anh, cô thường bảo trăm cái tốt ngàn cái tốt cũng không bằng có một suất biên chế, núi vàng núi bạc cũng chẳng bằng chiếc áo sơ mi công chức. Chỉ là không ngờ công việc được cho là danh giá này, mức lương nhận về tay lại chẳng danh giá chút nào.

Bấy giờ, Dương Nguyện mới bắt đầu làm lại công việc sáng tạo nội dung trên mạng xã hội.

Anh chưa từng nói cho ai biết, dù sao ban ngày anh vẫn là thầy giáo dạy Chính trị nghiêm túc đứng trên bục giảng, đeo máy trợ giảng bên hông, mặc chiếc áo sơ mi kẻ ca rô xấu đau xấu đớn.

Tan học, Dương Nguyện sẽ cởi bỏ bộ trang phục già cỗi kia ra, thay bằng chiếc áo sơ mi nửa kín nửa hở, một mình trốn trong ký túc xá quay video.

Nhưng không biết sơ hở ở khâu nào mà thân phận bị bại lộ, có người đã tố cáo anh, Dương Nguyện bị cấp trên mời lên làm việc.

6 tháng sau, anh nghỉ việc, có lẽ nghề giáo không hợp với anh, cũng chẳng vui vẻ gì.

Ban đầu Dương Tú Trân còn lo cho anh, nhưng sau khi nhận được sinh hoạt phí Dương Nguyện gửi vào thẻ mỗi tháng, nỗi lo dần chuyển thành sự thấu hiểu.

Bà ấy dặn: “Bất kể làm nghề gì, đã chọn thì phải làm cho tốt, biết chưa?”

Dương Tú Trân không biết lên mạng có thể kiếm ra tiền, càng không biết trên mạng chỉ cần hơi... hơi lả lơi một chút là có thể kiếm được rất nhiều tiền.

Dương Nguyện không định nói cho cô biết.

Trong lúc đang lơ đễnh, Gâu Gâu bỗng chồm mạnh về phía trước, dây dắt theo đà tuột khỏi tay anh.

Dương Nguyện hoàn hồn, lập tức đuổi theo. May mà nửa đêm nửa hôm người qua lại không nhiều, giờ này xuất hiện ngoài đường trừ dân văn phòng tăng ca về muộn thì chỉ có những người dắt chó đi dạo như anh.