“Lacan nói, du͙© vọиɠ của con người chính là du͙© vọиɠ của kẻ khác, là du͙© vọиɠ trở thành du͙© vọиɠ của kẻ khác, là du͙© vọиɠ trở thành đối tượng du͙© vọиɠ của kẻ khác.”
Ông chủ trạm giao nhận dựa lưng vào ghế dài ngủ gật, chiếc điện thoại đặt trên bụng đang tự động phát video liên tiếp, tiếng loa ngoài mở rất lớn. Video trước nói về Lacan, video sau nói về Nietzsche.
Bác gái quay đầu lại nhìn, ngại làm phiền giấc ngủ của người ta nên thôi, nhưng bà với tay hồi lâu vẫn không chạm được tới cái hộp nằm trên tầng cao nhất của kệ hàng.
Một cánh tay lướt qua trước mắt, nhẹ nhàng lấy chiếc hộp xuống rồi đưa cho bà.
Bà nói: “Cảm ơn cậu nhé!”
Bà quệt mồ hôi, thời tiết mùa thu thật kỳ quặc, sáng tối thì lạnh buốt, đến trưa lại nóng kinh khủng.
Ngẩng đầu lên, bà mới thấy đứng bên cạnh là một chàng trai trẻ cao lớn, dáng vẻ thư sinh. Bà hơi giật mình thốt lên: “Cậu cao thật đấy! Ít nhất cũng phải 1 mét 9 nhỉ?”
Dương Nguyện đã tìm thấy gói hàng của mình, ánh mắt anh dán chặt vào đó, kiểm tra nội dung ghi trên phiếu giao hàng kỹ càng. Cuối cùng, anh lặng lẽ cuộn tròn lại, cầm gọn trong tay.
Lúc này anh mới để ý đến câu hỏi của bác gái bên cạnh.
Anh đáp: “Vâng ạ.”
Ngoại hình quả thực nổi bật, nhưng lại ít nói ít cười, trông không mấy thân thiện dễ gần.
Bà nói tiếp: “Hèn gì, cao quá chừng! Cậu ở gần đây à? Sao tôi chưa gặp cậu bao giờ nhỉ.”
Dưới sảnh chung cư có điểm nhận hộ hàng, nhưng anh vẫn điền địa chỉ là trạm giao nhận cách đó 2km.
Bác gái rất cởi mở, dễ bắt chuyện. Dương Nguyện gượng cười, ậm ừ cho qua chuyện.
Bước ra khỏi trạm giao nhận, anh nhanh chóng nhét gói hàng đã cuộn tròn vào chiếc túi mang theo bên mình.
Chiều tối có một cơn mưa, trời tối rất nhanh, không khí sau cơn mưa thấm đẫm cái lạnh của những ngày cuối thu.
Dương Nguyện mở một bao thức ăn cho chó mới, còn chưa kịp múc vào bát, một chú chó Mame Shiba màu đen đã lạch bạch chạy tới.
Xoay vòng, ngồi xuống, bắt tay.
Anh hô: “Ok.”
Dứt lời, chú chó gục gặc cái đầu, cắm cúi ăn ngấu nghiến.
Dương Nguyện cầm gói hàng lấy hồi chiều, canh đúng giờ rồi xoay người bước vào một căn phòng khác.
Căn phòng này không có cửa sổ, bốn bề là những bức tường trắng toát. Góc phòng chất đống dụng cụ tập thể hình, chân tường đặt một chiếc chân máy quay khổng lồ, còn có đủ các loại đèn chiếu sáng lớn nhỏ.
Anh nói: “Hôm nay ăn hơi nhiều, hít đất vài cái cho tiêu cơm vậy.”
Anh đã thay một bộ đồ khác, thân trên mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang, lấp ló cơ bắp bên trong.
Trong phòng ngoại trừ anh ra thì không còn ai khác.
Dương Nguyện chống tay xuống sàn, vừa lẩm bẩm một mình vừa bắt đầu hít đất.
Chiếc chân máy nhỏ trước mặt gắn một chiếc điện thoại, trên màn hình tràn ngập những dòng bình luận chạy liên tục.
Mới mở phát sóng được 5 phút, số lượng người xem trực tuyến trong phòng livestream có ID “Khoai Tây” đã vượt mốc 8.000.
***
Cảnh báo, những điều cần biết trước khi đọc:
Nam chính và nam phụ đều còn “nguyên tem”.
Nam chính livestream trên nền tảng chính thống, đối mặt với công chúng, người đứng đầu bảng xếp hạng bao nuôi luôn là nữ chính. Nữ chính là con nhà giàu đời thứ ba, ai để ý thiết lập này xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.
Tóm lại đây là một câu chuyện tình cảm thuần túy 24k, hai bên bù trừ và khớp nhau hoàn hảo.