Chương 9: Chụp lén

Đêm đầu tiên đến đây cô không ngủ lại ở homestay nên hành lý gần như vẫn còn nguyên đai nguyên kiện. Ôn Tri Hòa khóa cửa phòng, cất kỹ chìa khóa rồi xách vali bước từng bước xuống bậc thang. Cô đã rất cẩn thận tránh mấy vũng nước đọng, thế nhưng xui xẻo thế nào mà lại dẫm ngay phải đám rêu xanh, suýt chút nữa thì trượt chân ngã nhào.

Chiếc vali nặng trịch rơi mạnh xuống đất, bánh xe kẹt cứng vào khe hở của các viên hạch. Ôn Tri Hòa phải dùng cả hai tay chống mạnh lên thanh kéo mới miễn cưỡng giữ vững được trọng tâm.

Cảm giác như đầu gối dưới lớp quần jean vừa bị ai đó khoét một mảng đau điếng. Cô nhẹ nhàng vén ống quần bó sát lên xem, vừa nhìn thấy vết thương đã phải hít sâu một hơi vì đau rát.

Người ta bảo khi đen đủi đến tận cùng thì sẽ bật cười, nhưng lúc này Ôn Tri Hòa muốn cười lắm cũng không cười nổi. Đây chắc chắn là ngày tồi tệ nhất đời cô.

Lẽ ra cô có thể trả phòng homestay rồi đặt vé tàu rời khỏi đây ngay lập tức, nhưng trong lòng lại dấy lên sự không cam tâm khó tả. Thế là cô kéo vali quay trở lại khách sạn.

Ngả lưng xuống chiếc giường êm ái của khách sạn hạng sang, Ôn Tri Hòa hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh. Nằm nghỉ ngơi một lát, cô vào phòng tắm rửa sạch sẽ rồi thay một bộ đồ mới. Vừa lau mái tóc ướt, cô vừa bước đến trước cửa kính sát đất, phóng tầm mắt xuống thành phố Linh Châu dưới chân mình.

Khung cảnh ban ngày của thành phố này tuy không lung linh rực rỡ như ban đêm, nhưng dù sao cũng đã lỡ đến mảnh đất cố đô nổi tiếng này rồi, chẳng lẽ lại không đi dạo một vòng tìm cảm hứng sáng tác chứ.

Trước khi về phòng, Ôn Tri Hòa đã hỏi qua lễ tân, biết được căn phòng này đã được gia hạn đến ba ngày sau. Mức giá sau khi chiết khấu cũng không quá đắt đỏ, nó nằm trong khả năng chi trả của cô... Nhưng trước hết cô phải tìm được vị Hạ tiên sinh, người đã giúp cô trả tiền trước đó cái đã.

Sau khi bấm thang máy đi xuống, Ôn Tri Hòa cầm máy ảnh trên tay, nheo mắt điều chỉnh thông số, cứ thế bước về phía đại sảnh.

Hai bên đại sảnh được chia thành các khu vực nghỉ ngơi với những chức năng khác nhau, ngăn cách bởi những tấm vách ngăn điêu khắc dọc nửa kín nửa hở. Nền gạch men đen vàng sang trạng trải dài, hòa cùng tiếng bước chân của người qua kẻ lại.

Ôn Tri Hòa giơ máy ảnh lên, ống kính vô tình nghiêng đi, định hình khung ảnh ngay tại cửa khu vực sảnh chờ. Tại đó, có vài người đàn ông mặc âu phục giày da chỉnh tề đang đứng trò chuyện khẽ khàng.

Ôn Tri Hòa hơi sững người, vội hạ máy ảnh xuống rồi ngẩng đầu nhìn lên. Nhận ra người đàn ông đang được mọi người vây quanh, không ai khác chính là Hạ Trưng Triều.

Ngón tay cô hơi thả lỏng, thế là chiếc máy ảnh trên tay bỗng lóe lên ánh đèn flash trắng xóa, kèm theo theo tiếng "tách" giòn tan vang lên giữa không gian yên tĩnh.

Âm thanh này không tính là lớn, nhưng ánh đèn flash đột ngột lóe lên cũng đủ khiến máu trong người cô đông cứng lại tức khắc, nhất là khi ánh mắt cô chạm phải ánh nhìn của người đàn ông trong đám đông đó.

Ôn Tri Hòa nhìn thấy rất rõ ràng, dưới hàng lông mày sâu thẳm của người đàn ông kia có một tia ý cười sâu xa đang dần lan tỏa. Cổ họng cô nghẹn lại, mãi một lúc sau mới bẽ bàng nhận ra hành động vừa rồi của mình trông chẳng khác gì một kẻ chụp lén.