Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nghe Lời Là Được

Chương 8: Bị đuổi việc

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đúng bảy giờ sáng hôm sau, Ôn Tri Hòa xuống sảnh khách sạn sớm hơn giờ hẹn để đón người. Nữ diễn viên cô cần đón dễ tính hơn nhiều so với tưởng tượng. Trước khi đến phim trường, người đó còn tặng cô một hộp sô cô la nhỏ. Tuy món quà chẳng đáng giá là bao, nhưng đây là lần đầu tiên Ôn Tri Hòa cảm nhận được chút tình người ấm áp trong công việc này.

Đứng trước bồn rửa tay vỗ chút nước lên mặt cho tỉnh táo, Ôn Tri Hòa buộc lại mái tóc đuôi ngựa ngắn cũn rồi chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai. Cô vừa định rút khăn giấy lau tay thì nhận được điện thoại của Tào Trạch.

“Tri Hòa, em đang ở đâu đấy, đến chưa?” Sau khi bắt máy, giọng của Tào Trạch ở phía bên kia bỗng dưng ôn hòa đến lạ.

Ôn Tri Hòa cứ tưởng ông ta đang giục, bèn vừa chạy bước nhỏ một đoạn vừa điều chỉnh nhịp thở: "Sắp rồi ạ, em tới ngay đây, em vừa đón người xong."

“Không sao, không cần vội.” Tào Trạch ngập ngừng một lúc rồi nói: “Hôm nay em không cần đến nữa đâu.”

Bước chân của Ôn Tri Hòa bất giác chậm dần. Khóe mắt liếc thấy có người đang khuân vác thiết bị đi ngang qua, cô bèn nép vào một góc tường cho đỡ vướng. Vừa mở miệng định hỏi tại sao thì bên tai chỉ còn lại tiếng “tút tút” ngắt máy.

Buông điện thoại xuống nhìn màn hình, xác nhận đối phương đã cúp máy, trong lòng Ôn Tri Hòa bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Đi chưa được mấy bước, Tào Trạch lại gọi điện tới. Lần này thì dự cảm chẳng lành của cô đã ứng nghiệm: "Em đến rồi đúng không? Vậy đưa thẻ nhân viên đây cho tôi."

Ôn Tri Hòa nhíu mày, tranh thủ hỏi ngay: “Sư phụ, sao lại thu thẻ của em? Có chuyện gì thế ạ?"

Tào Trạch giải thích ậm ờ qua loa, chỉ có mệnh lệnh cuối cùng là đanh thép, vang lên rõ ràng cả trong và ngoài điện thoại: “Thôi được rồi, tôi thấy cô rồi, qua đây đưa thẻ cho tôi!"

Ôn Tri Hòa ngước mắt nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, thấy Tào Trạch đang đứng cạnh đống thiết bị, mặt lạnh tanh vẫy tay gọi cô.

Nghĩ rằng gặp mặt nói chuyện trực tiếp sẽ tiện hơn qua điện thoại, Ôn Tri Hòa cúp máy rồi đi đến trước mặt Tào Trạch.

Cô vừa mới cất tiếng gọi “Sư phụ”, thì Tào Trạch đã giơ tay nắm lấy dây thẻ của cô giật mạnh một cách thiếu kiên nhẫn: “Tháo ra.”

Lực tay của ông ta không tính là quá mạnh, nhưng Ôn Tri Hòa không hề phòng bị nên cổ bị kéo chúi hẳn xuống.

Nắm chặt tấm thẻ trong tay, Tào Trạch thở dài hạ giọng: "Thái Hinh đã chỉ đích danh nói là không muốn nhìn thấy cô, cho nên tốt nhất là cô giao thẻ rồi về ngay đi."

Ôn Tri Hòa sững sờ. Cô thừa biết Thái Hinh nhỏ nhen sẽ tìm cách ngáng chân mình, nhưng không ngờ lại tuyệt tình đến mức này.

Thời gian quay phim của đoàn rất gấp rút, Ôn Tri Hòa biết mình có tốn thêm nước bọt cũng vô ích, chỉ đành ngậm ngùi nộp lại thẻ nhân viên.

Trơ mắt nhìn tấm thẻ bị Tào Trạch nhét đại vào túi quần, Ôn Tri Hòa ôm chặt cuốn sổ tay vào lòng, mím môi hỏi: "Vậy công việc sau này của em..."

“Để sau hãy nói.” Tào Trạch cau mày phất tay đuổi khéo cô rời khỏi phim trường rồi rất nhanh quay lại với công việc quay chụp.

Ôn Tri Hòa nhìn ông ta thao tác máy móc, do dự vài giây rồi đành lủi thủi quay lưng đi ra ngoài.

Trong studio người qua kẻ lại tấp nập, gần đến cửa mới vắng vẻ hơn đôi chút. Đầu óc của Ôn Tri Hòa vẫn đang treo ngược cành cây nên không hề để ý bên cạnh có người, thế là đâm sầm vào người đối phương một cú rõ đau.

Cảm giác đau điếng cùng cái lạnh buốt trước ngực khiến cô bừng tỉnh. Ôn Tri Hòa cúi đầu xuống, thì bàng hoàng thấy mình đã bị người ta hắt nguyên ly cà phê vào người.

Hôm nay cô vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng của ngày hôm qua, loại vải này dễ khô nhưng cực khó tẩy sạch vết ố. Cà phê thấm đẫm một mảng lớn, nước vẫn đang nhỏ tong tong xuống đất.

“Thủ phạm” hít sâu một hơi, mặt mếu máo rút khăn giấy ra, vội vàng lau cho cô: "Chị ơi, em xin lỗi, em thật sự không cố ý đâu."

Ôn Tri Hòa nhìn rõ mặt cô gái, cảm thấy hơi quen mắt nhưng chưa kịp nhớ ra là ai thì đối phương đã dúi vội nắm khăn giấy vào tay cô, giọng đầy vẻ nôn nóng: "Phiền chị tự xử lý giúp em một chút được không? Nếu không sạch thì lát nữa chị tìm em nhé, giờ em phải chạy đi mua ly cà phê mới gấp, thật sự xin lỗi chị..."

Ôn Tri Hòa từ từ nắm chặt nắm khăn giấy, khẽ ậm ừ trong cổ họng: "Không sao đâu, cô cứ đi làm việc đi, tôi tự lo được."

Cô gái kia rối rít xin lỗi thêm vài câu, rồi không quên giúp cô nhặt lại xấp tài liệu rơi vương vãi dưới đất.

Xấp tài liệu cuối cùng bay đến trước cửa phòng nghỉ,Ôn Tri Hòa cúi người xuống định nhặt. Chỉ là tay vừa chạm vào góc giấy thì cửa phòng bật mở, một chiếc giày thêu bước ra, giẫm phăng lên trên.

Ôn Tri Hòa theo phản xạ ngẩng đầu lên, đập vào mắt là đang vụt tắt trên môi Thái Hinh.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Ngón tay Ôn Tri Hòa siết lại, giọng trầm xuống nói: "Phiền cô nhấc chân lên giúp, cô giẫm lên đồ của tôi rồi."

Trong đầu Ôn Tri Hòa đã hiện lên cảnh tượng Thái Hinh tiếp tục làm khó làm dễ, nhưng không ngờ cô ta lại thực sự nhấc chân ra, dù trên góc trái tài liệu đã in hằn một dấu giày rõ rệt.

Lời cảm ơn còn chưa kịp thốt ra, thì xấp tài liệu đã bất ngờ bị cô ta giật phắt lấy.

Thái Hinh nheo mắt lướt qua hai dòng chữ, liếc xéo cô rồi cười khẩy: "Cái này cô tự viết đấy à?"

Biểu cảm chế giễu của đối phương lộ liễu đến mức chướng mắt, dường như chỉ cần cô gật đầu một cái là sẽ hứng trọn cơn mưa sỉ nhục. Dù sao cũng đã mất việc rồi, nên Ôn Tri Hòa chẳng còn tâm trạng nà mà nhẫn nhịn hay đôi co nữa. Cô im lặng không đáp, dứt khoát lại xấp tài liệu từ tay cô ta.

Thái Hinh cũng chẳng giận, chỉ cười như không cười buông một câu xanh rờn: "Muốn vào tổ đạo diễn mà không tự soi gương xem mình có đủ trình không. Ở cái chốn này mà không có người dẫn dắt chống lưng thì còn lâu mới ngóc đầu lên nổi."
« Chương TrướcChương Tiếp »