Chương 5: Chỉ cần cô muốn

Thực ra khi đi làm thêm, Ôn Tri Hòa luôn giữ đúng tâm thế của người làm công ăn lương là làm đúng phận sự nhận lương. Nhưng những vị khách cô phục vụ lại đều có thân phận cao quý, buộc cô phải tập trung tinh thần cao độ, thậm chí còn phải thuộc lòng cả sở thích lẫn lai lịch của họ.

Người đang đứng trước mặt cô lúc này chính là người thừa kế của tập đoàn Hằng Xuyên, cũng chính là người một tháng trước đã chìa cành ô liu, hứa hẹn cho cô một công việc lâu dài.

Hạ Trưng Triều.

Chiều cao của quản lý hoàn toàn lép vế trước vóc dáng một mét chín của anh, cực chẳng đã phải giơ cao cánh tay cầm chiếc ô đen. Xương lông mày cao tắp của Hạ Trưng Triều chìm vào bóng tối, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm và sáng rõ: "Đương nhiên rồi."

Thấy cô nghiêng tai ra vẻ lắng nghe, anh khẽ gật đầu, dùng chất giọng mang âm hưởng Bắc Kinh trầm ấm và êm tai nói: "Ngoài cô ra, ở đây chắc chẳng còn ai có thể cùng tôi ôn chuyện cũ đâu, cô Ôn."

Ôn Tri Hòa ngẩn người trong giây lát vì câu nói khách sáo này.

Cô không nghĩ một người như Hạ Trưng Triều sẽ nhớ đến mình. Đây không phải là cô tự ti, mà là sự tự nhận thức rõ ràng nhất về bản thân và đối phương, bởi lẽ dùng từ "ôn chuyện cũ" với cô, thì quả thực đã quá đề cao cô rồi.

Ôn Tri Hòa có thể cảm nhận rõ ánh mắt dò xét của viên quản lý bên cạnh, rõ ràng ông ta cũng chẳng tin chuyện này.

Hạ Trưng Triều đút tay trái vào túi quần tây, tay phải khẽ nâng lên ra hiệu cho quản lý thu ô lại. Dường như anh chưa có ý định rời đi ngay, mà chỉ ôn tồn hỏi: "Đang đợi ai à?"

Ôn Tri Hòa âm thầm giảm âm lượng bài hát tiếp theo xuống mức thấp nhất, thành thật trả lời: "Không phải, tôi đang đợi xe, tôi không ở khách sạn này."

Hạ Trưng Triều khẽ gật đầu: "Đã gọi được xe chưa?"

Khu vực này thuộc vùng ngoại ô, gọi xe không dễ chút nào. Ôn Tri Hòa khựng lại một chút: "Vẫn chưa."

Nếu anh thực sự có lòng tốt, chắc sẽ cho cô đi nhờ hoặc cho mượn một chiếc ô để băng qua màn mưa này. Cô có suy nghĩ đó, nhưng không thể mở miệng nhờ vả quá sỗ sàng, vì vậy bèn nói khéo: "Homestay tôi ở đi bộ một đoạn là tới, đợi mưa nhỏ bớt rồi đi bộ về cũng không sao."

Hạ Trưng Triều vẫn rất lịch thiệp, thái độ vẫn y như lần gặp trước. Anh không hỏi vị trí cụ thể của homestay, chỉ cười nhẹ một tiếng.

Nếu Ôn Tri Hòa nhớ không nhầm, năm nay anh đã ba mươi hai tuổi. Cái tuổi chưa tính là già, nhưng cũng chẳng thể gọi là trẻ. Mái tóc chải ngược gọn gàng để lộ vầng trán cao, đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng. Cho dù không có gia thế hiển hách chống lưng, chỉ cần dựa vào khuôn mặt điển trai xuất chúng này thôi, lẽ ra anh không thể nào độc thân đến tận bây giờ mới phải.

Thu lại dòng suy nghĩ vẩn vơ, Ôn Tri Hòa tự thấy buồn cười vì sự phân tâm vô cớ của mình. Chuyện anh đã kết hôn hay chưa thì có liên quan gì đến cô đâu chứ.

"Cơn mưa này e là còn kéo dài rất lâu đấy. Mười hai giờ rồi, đêm đã khuya."

Hạ Trưng Triều giơ tay chỉ vào chiếc đồng hồ đeo tay, mặt số tinh xảo với kỹ thuật chế tác điêu luyện quả thực đang hiện diện ngay trước mắt cô.

Ôn Tri Hòa liếc nhìn, ánh mắt vừa ngước lên nhìn của cô chạm phải ánh nhìn của anh giữa không trung trong một khoảnh khắc. Anh kiên nhẫn hệt như một quý ông mẫu mực, đưa ra lời nhắc nhở đầy thiện ý:

"Tuy tôi không biết chỗ cô ở có hẻo lánh hay không, nhưng đã lỡ đứng ở đây rồi, chi bằng cứ nghỉ lại đây một đêm đi. Con gái đi đường đêm hôm không an toàn đâu."

Nếu được chọn, dĩ nhiên cô cũng muốn ở lại đây.

Ôn Tri Hòa khẽ hé môi, vừa định lên tiếng giải thích nỗi khó xử của mình, thì thấy người đàn ông hơi nghiêng mình.

Ánh nhìn sâu thẳm của anh chưa từng rời khỏi cô, dường như nhiễm chút hơi lạnh trong trẻo của màn mưa, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng thường trực:

"Chỉ cần cô muốn, cô có thể ở lại đây. Tôi sẽ bảo nhân viên sắp xếp cho cô một phòng miễn phí."