Phải đến tận mười hai giờ đêm đoàn phim mới đóng máy. Ôn Tri Hòa vốn định bắt chuyến xe buýt cuối cùng để về homestay, nào ngờ Tào Trạch lại đột ngột gọi điện bắt cô phải qua cửa khách sạn một chuyến, để hỗ trợ đón tiếp nghệ sĩ ngày mai gia nhập đoàn phim.
Ôn Tri Hòa đã bị biết bao nhiêu việc nặng nhọc, và vụn vặt không tên ngày hôm nay mài mòn đến mức chẳng còn sức để mà nổi nóng nữa.
Ánh đèn vàng ấm áp từ hai bên hông khách sạn hắt ngược từ dưới lên. Mái hiên vươn rộng thoáng đãng, bên trên dựng một hàng logo tên khách sạn to đùng. Đây là khách sạn gần phim trường nhất, giá phòng cũng thuộc hàng đắt đỏ, nên hầu hết nghệ sĩ trong đoàn đều tá túc ở đây.
Gần đến khách sạn thì trời bỗng đổ mưa rào. Ôn Tri Hòa bước vội mấy bước lên bậc thềm. Nước mưa từ đế giày loang lổ ra sàn khiến cô cảm thấy hơi ngại, chẳng dám bước vào đại sảnh.
Đúng lúc này, Tào Trạch gọi điện hỏi cô đang ở đâu, Ôn Tri Hòa thành thật trả lời mình đã đến cửa khách sạn, nhưng ngặt nỗi trời không chiều lòng người, mưa to quá.
Màn mưa đêm xối xả trút như nước, nhìn kiểu này chắc khó mà tạnh ngay được. Thế mà Tào Trạch ở đầu dây bên kia im lặng một lát rồi buông một câu "sét đánh ngang tai": "Chắc hôm nay người ta không đến đâu, cô về đi, mai người ta tới rồi đi đón sau."
Ôn Tri Hòa suýt nữa thì buột miệng chửi thề. Sớm không nói muộn không nói, cứ nhè đúng lúc này mà nói, quan trọng là trên người cô lúc này làm gì có cái ô nào.
Cô khẽ thở dài, chẳng biết cơn mưa này bao giờ mới tạnh.
Cách hiên trước vài mét là đài phun nước lớn ba tầng đồ sộ, ánh đèn hắt từ dưới lên soi rõ những hạt mưa dày đặc như kim châm rơi xuống mặt nước, tạo thành từng đợt sóng lăn tăn.
Đúng lúc này, xuyên qua màn mưa bụi mờ mịt, một chiếc Maybach S680 bật đèn cảnh báo chầm chậm lăn bánh tới. Người ngồi trên xe hẳn là khách quý, nên nhân viên khách sạn lập tức bung ô chạy ra đón. Dáng người này không giống mấy cậu lễ tân mặc đồng phục chỉnh tề, mà hơi đẫy đà làm căng cả bộ âu phục, chắc là quản lý sảnh.
Cửa xe mở rộng, quản lý chẳng màng vai áo bị ướt, khúm núm nghiêng hẳn ô về phía người kia. Ôn Tri Hòa đứng trên bậc thềm nhìn xuống, tầm mắt chỉ thấy được bộ âu phục phẳng phiu và đôi chân dài trong quần tây thấp thoáng dưới tán ô đen.
Xe sang không hiếm, nhưng một chiếc xe sedan hạng sang trị giá hàng triệu tệ quả thực đáng để người ta phải ngoái nhìn vài giây. Huống hồ dáng người của chủ xe lại quá đỗi đẹp mắt, cao ít nhất mét tám hoặc hơn, vai rộng eo thon, dấu vết của việc tập gym rất rõ ràng, gu ăn mặc tinh tế cầu kỳ mà không hề phô trương.
Mưa bụi giăng lối, tiếng trao đổi giữa quản lý và người đàn ông dưới ô trở nên rất nhỏ. Ôn Tri Hòa đang đeo tai nghe nên chẳng thể nghe lén được gì, sự tò mò ban đầu cũng nhanh chóng qua đi.
Cô cúi đầu nhìn điện thoại, rồi chỉnh âm lượng lên mức bảy mươi phần trăm, vừa đủ để át đi tiếng mưa rơi. Trên màn hình sáng nhẹ hiện lên thông báo của mấy tin nhắn rác và giao diện bài hát “Can"t Take My Eyes off You”.
Bài hát này có vô số phiên bản cover, không tính là kén người nghe, nhưng Ôn Tri Hòa lại chuộng bản gốc hơn cả. Nhịp trống nhịp nhàng, du dương mà không hề lả lơi, phô trương nhưng lại mang đậm chất cổ điển.
Nhạc đệm đẩy lên cao trào, giọng hát trầm ấm và đầy nội lực của ca sĩ hoàn toàn chiếm lấy màng nhĩ: “I love you baby and if it"s quite alright.”
Đây là đoạn mà Ôn Tri Hòa thích nhất, thích cả ca từ lẫn giai điệu. Mặc dù đến nay cô vẫn chưa từng rung động với bất kỳ người đàn ông nào để hỏi câu: “Em có thể yêu anh không?”.
Đôi tai cô vẫn đang chìm đắm trong bài hát, nhưng ánh mắt lơ đãng lại không hoàn toàn tập trung vào khoảnh khắc này. Bởi lẽ, trong tầm nhìn đang hạ thấp của cô bỗng nhiên xuất hiện ống quần tây có độ rủ cực tốt cùng đôi giày da đen bóng.
Trước khi ngẩng đầu lên, Ôn Tri Hòa còn tưởng nhân viên khách sạn ra đuổi khéo người trú mưa. Nhưng khi nhìn rõ gương mặt tuấn tú thâm trầm của người đàn ông dưới tán ô, cô không khỏi ngẩn người, cảm giác như ống kính máy quay đang được kéo dài vô tận vào một khung hình slow-motion (quay chậm).
Khoảng sân trước sảnh khách sạn rất rộng, lối đi thênh thang, nên nếu anh xuống xe rồi đi thẳng vào trong thì sẽ cách cô chừng ba bước chân. Nhưng người đàn ông ấy không những bước đến bên cạnh cô, mà còn dừng lại cúi đầu nhìn cô.
Đó là một gương mặt quen thuộc. Diện mạo xuất chúng cùng những lời tán thưởng ôn tồn, nhã nhặn của anh từ một tháng trước vẫn để lại ấn tượng sâu sắc khiến người ta khó lòng quên được.
Bài hát trong tai nghe chỉ dài ba phút hai mươi ba giây. Đoạn cao trào cuối vừa dứt, câu hát "Now that I"ve found you stay" cũng dần tan biến, trả lại không gian tĩnh lặng.
Mưa vẫn rơi không ngớt, tai nghe chưa kịp tháo, Ôn Tri Hòa có thể thấy vẻ mặt bình thản của anh thấp thoáng nét hứng thú. Đôi môi anh mấp máy, nhưng cô lại chẳng nghe rõ anh đang nói gì.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Ôn Tri Hòa lại vô thức tháo tai nghe xuống hỏi lại. Ánh mắt cô có phần do dự, giọng nói cũng mang theo vài phần không chắc chắn: "Xin lỗi, anh đang nói chuyện với tôi sao? Tôi không nghe rõ."