Chương 3: Quy tắc bất thành văn

Phim trường đã bắt đầu bấm quay. Đoàn phim mà Ôn Tri Hòa đang theo làm là một dự án phim cổ trang tiên hiệp thần tượng cấp S+ do đài Lam Tinh đầu tư sản xuất. Mang tiếng là “đại chế tác”, nhưng thực chất phần lớn kinh phí của đoàn đều đã đổ hết vào cát xê cho dàn diễn viên rồi. Còn phần trang phục thì sơ sài, đạo cụ thì thiếu sự nghiên cứu, bối cảnh cũng toàn là phông xanh dựng kỹ xảo, thậm chí một số cảnh diễn đối diễn tay đôi của nam nữ chính còn chẳng quay cùng nhau mà quay riêng rồi ghép lại.

Với kinh nghiệm “cày” phim bao năm của mình, Ôn Tri Hòa trộm nghĩ, bộ phim này dù có chiếu vào dịp hè cũng khó mà “bùng nổ” được, có chăng cũng chỉ “hot” trong mắt người hâm mộ. Trong làng giải trí, mấy bộ phim rác kiểu “rửa tiền” thế này xuất hiện nhan nhản như cơm bữa. Chỉ tiếc cho vị đạo diễn kia, rõ ràng đã từng quay phim nghệ thuật được đề cử giải thưởng hẳn hoi, giờ cũng đành phải cúi đầu trước cơm áo gạo tiền.

Nhưng có lẽ chỉ có cô tự cho mình là thanh cao, bởi vì suy cho cùng thì kiếm tiền có gì đâu mà xấu hổ, ai mà chẳng muốn kiếm tiền chứ.

Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Ôn Tri Hòa ôm laptop ngồi một góc cách tổ đạo diễn không xa để quan sát và học hỏi kinh nghiệm thực tế. Ước mơ của cô là được làm phim điện ảnh, chỉ tiếc lý thuyết thì phong phú mà kinh nghiệm thực tiễn lại thiếu hụt nghiêm trọng. Đến nay, cô chỉ mới quay được một hai bộ phim ngắn, chi phí đầu tư cộng với sự thiếu thốn tài nguyên khiến cô nhìn đâu cũng thấy nản lòng.

“Ai cho cô ngồi đây? Tránh ra chỗ khác, mấy thứ này còn phải dùng tới đấy.” Tiếng đàn ông chửi đổng trên đầu dội xuống khiến Ôn Tri Hòa giật mình. Cô quay người lại nhìn với vẻ ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.

Gã đàn ông đá mạnh vào cái thùng gỗ, cau mày mắng nhiếc: "Nhìn cái gì mà nhìn? Thùng táo (apple box)* là chỗ để cho cô ngồi à?"

*: "Apple box" (hộp táo) theo thuật ngữ làm phim là để chỉ các thùng gỗ kích thước tiêu chuẩn dùng để kê máy, kê chân, làm ghế...

Ôn Tri Hòa khựng lại một chút mới hiểu ra gã đang nói gì. Cô hơi khom người xách chiếc ghế đẩu của mình dịch ra sang bên cạnh, rồi ngẩng đầu lên lý lẽ: “Tôi chỉ ngồi sát apple box chứ có ngồi hẳn lên trên đâu?”

Trước đây, Ôn Tri Hòa cũng từng nghe loáng thoáng về mấy quy tắc bất thành văn trong đoàn phim. Không ngờ cái tin đồn cấm phụ nữ ngồi lên thùng thiết bị là có thật.

Gã đàn ông trừng mắt nhìn cô, rồi sai nhân viên hậu trường bê cái thùng gỗ đó vào trong trường quay. Ôn Tri Hòa trân mắt nhìn cái thùng mình vừa dựa lưng lúc nãy, giờ được kê dưới chân nam diễn viên để... ăn gian chiều cao.

Ôn Tri Hòa bật cười. Nếu sau này cô làm đạo diễn, đừng nói chuyện cấm phụ nữ ngồi lên thùng gỗ, mà ngay cả nam diễn viên cũng đừng hòng mơ đến chuyện giẫm lên thùng để độn chiều cao.

Quan sát chưa được bao lâu, Ôn Tri Hòa lại bị Tào Trạch sai đi cầm tấm hắt sáng. Thứ này không nặng, nhưng cánh tay cũng phải mỏi nhừ khi phải liên tục giơ lên hạ xuống phối hợp với mấy diễn viên hay bị NG (quay hỏng).

Oan gia ngõ hẹp thế nào, mà diễn viên cô phải phối hợp lại chính là Thái Hinh. Ôn Tri Hòa nhìn rõ mồn một cái liếc mắt đầy khinh khỉnh của cô ta.

Ôn Tri Hòa coi như bị mù tạm thời, đợi quay xong cảnh này mới xuống uống ngụm nước. Thấy Tào Trạch đang loay hoay chỉnh máy quay, cô rụt rè hỏi: "Sư phụ, em có thể xem qua một chút được không ạ?"

Tào Trạch liếc xéo cô một cái, thái độ vừa qua loa lại vừa thiếu kiên nhẫn: "Đừng có đứng đây vướng tay vướng chân, cảnh tiếp theo sắp bắt đầu rồi."

Tào Trạch mang tiếng là sư phụ hướng dẫn của cô, nhưng cơ bản chẳng dạy được cái gì. Ngay cả lời hứa trước đây sẽ giới thiệu cô với đạo diễn để chính thức ký hợp đồng gia nhập studio, đến nay cũng bặt vô âm tín.

Ôn Tri Hòa "dạ" một tiếng, đành ngậm ngùi bỏ cuộc.