Chương 2: Danh thϊếp

Ôn Tri Hòa cúi đầu nhìn quanh mặt đất một lượt nhưng chẳng thấy cái trâm nào như lời cô ta, bèn nói: "Cô đứng dậy đi, để tôi tìm thử xem."

Thái Hinh đang cầm đũa gắp thức ăn, nghe vậy liền ngước lên nhìn cô, rồi cười khẩy một tiếng như thể vừa nghe được chuyện cười: “Tôi đang ăn cơm mà cô dám bảo tôi đứng dậy à? Tự cô không biết cúi xuống mà tìm sao? Sao thế, đầu gối cô dát vàng à?”

Trước giờ, Ôn Tri Hòa không có thói quen quỳ gối bò toài dưới đất để tìm đồ cho người khác, đến nước này thì sức chịu đựng của cô cũng đã chạm đáy. Thế là, cô lấy điện thoại ra xem giờ, thuận miệng bịa đại một lý do: "Đã hai giờ mười lăm rồi, tôi còn phải ra phim trường phụ việc, phiền cô nhờ người khác vậy."

Chẳng thèm bận tâm xem lúc đó Thái Hinh có biểu cảm gì, Ôn Tri Hòa xoay người đi thẳng ra khỏi phòng nghỉ. Vừa bước chân ra khỏi cửa, cô lập tức rẽ trái tót ngay vào nhà vệ sinh, rồi lôi điện thoại ra nhắn tin xả cục tức với cô bạn thân.

Chắc Trần Địch cũng đang tranh thủ “làm việc riêng” trong giờ, nên trả lời tin nhắn nhanh như chớp. Những dòng tin nhắn chân thành tha thiết của cô bạn đã an ủi Ôn Tri Hòa rất nhiều: [Con mụ đó bị thần kinh à? Đúng là coi người khác như trâu như ngựa để sai bảo mà. Đóng ba bộ nữ chính rồi mà vẫn flop dập mặt, chẳng có tí sủi tăm nào. Nếu không phải vớ được ông chồng đại gia thì đào đâu ra lắm tài nguyên như vậy. Lên hình thì diễn như đấm vào mắt người xem, thế mà sau cánh gà lại làm như mình là ông hoàng bà chúa không bằng... Tớ cứ tưởng oán khí chỗ tớ làm đã nặng lắm rồi, ai mà ngờ chỗ cậu còn dầu sôi lửa bỏng hơn.]

[Đã lấy chồng giàu rồi thì yên phận làm phu nhân nhà giàu đi cho rảnh nợ, sao còn vác mặt ra đường làm cay mắt thiên hạ thế không biết.]

...

[Haizz, phải tớ thì tớ đã nằm ở nhà đếm tiền cho sướиɠ rồi. Cơ mà diễn xuất hời hợt thế mà kiếm được mấy chục triệu tệ tiền cát xê như thế thì tớ cũng làm.]

[Phấn đấu trở thành tư bản, đạp đổ tư bản!]

[Hôm nay tớ lướt trúng cái video mà ghen tị "nổ mắt". Nếu tớ vớ được ông chồng mỗi tháng chu cấp vài triệu tệ tiêu vặt mà không thèm vác mặt về nhà, thì việc gì tớ phải nai lưng làm trâu làm ngựa ở cái chốn này chứ!]

Ôn Tri Hòa chỉ mới tranh thủ đi vệ sinh rồi rửa tay một chút, thế mà quay lại đã thấy chủ đề trên màn hình "quay xe" 180 độ sang tiết mục nằm mơ giữa ban ngày.

Cô cười khẽ, cũng hùa theo mà buông vài lời khẩu nghiệp.

Sau khi rửa tay sạch sẽ, Ôn Tri Hòa đột nhiên sờ trúng một tấm thẻ cứng khi rút giấy từ trong túi ra. Chắc là lần trước giặt đồ cô quên không lấy ra, nên chữ viết bên trên đã bị nước làm nhòe nhoẹt không rõ, chỉ lờ mờ nhìn ra được đường nét của ba bốn con số.

Chỉ ngẫm nghĩ trong tích tắc, Ôn Tri Hòa liền nhớ ra lai lịch của tấm danh thϊếp này. Đây là chuyện từ một tháng trước, khi cô có dịp làm nhân viên lễ tân thời vụ tại khách sạn thuộc tập đoàn Hằng Xuyên, may mắn được tháp túng bên cạnh Hạ tiên sinh và đây là phương thức liên lạc anh đã đưa cho cô.

Chuyện này kể ra thì cũng hơi bị khó tin, khi mà một người chỉ làm mấy việc lặt vặt bưng trà rót nước như cô, chẳng hiểu sao lại lọt vào mắt xanh của vị tiên sinh đó. Nó khó tin đến mức khi đối phương ngồi trước mặt nói muốn cho cô một "công việc dài hạn", cô còn thấy chuyện này cực kỳ nực cười và khó hiểu.

Cô không nhận lời, nhưng cũng không từ chối ngay tại chỗ, chỉ nhận lấy tấm danh thϊếp rồi nói cần thêm thời gian suy nghĩ. Còn công việc làm thêm ở khách sạn đó, cô chỉ làm hết tháng rồi nghỉ luôn.

Từ đó đến nay, vị Hạ tiên sinh này không còn bất kỳ giao điểm nào với cô nữa. Thỉnh thoảng Ôn Tri Hòa cũng lướt thấy một hai tin tức về tập đoàn Hằng Xuyên, nhưng cô vốn chẳng hứng thú gì với tin tức của giới kinh doanh.

Thuật toán của dữ liệu lớn đã tạo ra một cái "kén thông tin", bao bọc cô một cách hoàn hảo trong thế giới của điện ảnh và nghệ thuật nhϊếp ảnh. Vì thế nên, mọi tin tức về đối phương cũng giống như mối quan hệ giữa hai người họ, trôi tuột qua vỏ não của cô một cách êm ru mà chẳng đọng lại bất kỳ dấu vết nào.

Trước khi rời đi, Ôn Tri Hòa chẳng thèm nghĩ ngợi nhiều mà vo tròn tấm danh thϊếp nát bấy, rồi ném thẳng vào sọt rác.