Thời gian của Ôn Tri Hòa khá thoải mái, chủ yếu phụ thuộc vào lịch trình của Hạ Trưng Triều. Thế nhưng cô cũng không thể tỏ ra mình quá rảnh rỗi, bèn chốt lịch hẹn vào sáu giờ chiều mai.
Sáng nay, cô bị đánh thức bởi một tràng tiếng gõ cửa dồn dập. Trời lúc đó mới tờ mờ sáng, mò điện thoại ra xem thì mới bảy giờ. Bình thường giờ giấc sinh hoạt của Ôn Tri Hòa rất lộn xộn, thường xuyên ngủ nướng đến tận trưa rồi bỏ luôn bữa sáng, bắt dậy sớm thế này chẳng khác nào lấy mạng cô. Tiếng gõ cửa kia nghe cứ như tiếng gọi hồn vậy.
Ôn Tri Hòa không tài nào tưởng tượng nổi ai lại đến vào cái giờ quái quỷ này. Sau khi đã cố trùm chăn nướng thêm một lúc, xác định người ta đúng là tìm mình, cô mới uể oải khoác áo len ra mở cửa.
Đứng trước cửa là một người đàn ông da ngăm đen, ánh mắt quét qua người cô một lượt từ trên xuống dưới rồi nhe hàm răng ố vàng ra cười nham nhở: "Cô em, anh đến xem nhà, em đừng để ý nhé, anh xem cái rồi đi ngay."
Thấy gã định xông vào, Ôn Tri Hòa tỉnh ngủ hẳn, lập tức giơ tay chặn lại: "Khoan đã, anh nói vào là vào thế nào?"
Cách một lớp áo len, cánh tay chạm phải tay gã khiến da Ôn Tri Hòa nổi da gà. Cô nén sự ghê tởm, hỏi vặn lại: "Tôi vẫn đang ở đây cơ mà, đợi tôi dọn đi rồi anh hẵng xem không được à?"
Tường nhà ở Yên Bắc rất dày, dù hệ thống sưởi đã cũ nhưng căn phòng nhỏ như tổ chim sẻ này vẫn đủ ấm áp. Ôn Tri Hòa đang mặc đồ ngủ, quần short chỉ dài qua đùi một chút, gặp người lạ đã ngại, huống hồ lại là một gã đàn ông trung niên chưa từng gặp mặt. Cho gã vào nhà thà gϊếŧ cô còn hơn.
"Anh trọ ở khách sạn gần đây, tiện đường ghé qua xem chút thôi." Gã đàn ông trung niên vẫn trơ mặt ra cười, giơ cái túi nilon trên tay lên: "Chưa ăn sáng chứ gì? Anh có mua cho em ít đồ..."
Người gã toát ra một mùi mồ hôi chua loét khó tả, lẫn với mùi bánh rán trong túi nilon khiến dạ dày Ôn Tri Hòa cuộn lên cơn buồn nôn. Cô cứng rắn chặn cửa: "Tôi không ăn. Anh không báo trước tiếng nào đã lù lù dẫn xác đến đây, làm sao tôi cho anh vào được?"
Thấy gã vẫn cố tình lấn tới, Ôn Tri Hòa không nhịn nổi nữa, cũng chẳng muốn dây dưa, bèn giơ điện thoại lên dọa: "Anh mà bước vào nửa bước là tôi báo cảnh sát đấy."
Gã đàn ông trung niên lúc này mới khựng lại: "Cô em này..."
Ôn Tri Hòa đóng sầm cửa lại, sau đó đứng yên ở đó một lúc, rồi mới ghé mắt qua lỗ mắt mèo kiểm tra, xác định gã đã bỏ đi, không còn lảng vảng ở đó nữa mới quay người lao vào nhà vệ sinh.
Cổ họng cô nóng rát cồn cào, vừa đến bên bồn rửa tay đã nôn khan liên tục. Nhưng vì tối qua không ăn gì nên nôn mãi chỉ ra ít nước miếng. Hai tay Ôn Tri Hòa bám chặt lấy thành bồn rửa hồi lâu, đợi cho cơn chóng mặt dịu đi mới mở vòi nước rửa mặt súc miệng.
Ôn Tri Hòa ngẩng đầu nhìn vào gương, thấy khuôn mặt ướt đẫm của mình. Gương mặt trái xoan tiêu chuẩn, giữa trán có một xoáy tóc hình trái tim mờ mờ nên cô luôn để tóc rẽ ngôi lệch. Từ xương mày đến chóp mũi có độ gập hoàn hảo khiến thỉnh thoảng có người lầm tưởng cô là con lai. Đuôi mắt hơi xếch lên, đồng tử màu nâu nhạt, đôi môi hơi mỏng, ngũ quan hài hòa, không tìm ra điểm chê.
Ôn Tri Hòa luôn ý thức rõ về nhan sắc của mình. Cô không xấu, nếu không thì chẳng được người ta khen từ bé đến lớn. Cô cũng từng dựa vào khuôn mặt này để kiếm chút lợi lộc, nhưng dù thế nào đi nữa, đứng trước năng lực xuất chúng hay những luật ngầm trọng nam khinh nữ, cái gọi là ưu thế nhan sắc cũng chỉ đổi lấy được ly trà sữa mời lơi, nụ cười thân thiện xã giao, hay sự giúp đỡ xách hành lý... mấy thứ ơn huệ cỏn con ấy mà thôi.
Làm diễn viên điện ảnh thì cần mặt đẹp, chứ làm đạo diễn đứng sau ống kính thì không cần.
Hiểu rõ điều này, Ôn Tri Hòa rất ít khi chưng diện, trừ khi công việc yêu cầu.
Hạ Trưng Triều từng nói, lý do anh tìm đến cô là vì cô nghèo, cô đẹp và dễ kiểm soát.
Ôn Tri Hòa thừa hiểu, có lẽ "đẹp" mới là yếu tố quan trọng nhất.
Nếu thực sự là vậy, nếu anh vẫn sẵn lòng chìa cành ô liu với những điều kiện hấp dẫn, thì việc cô dùng nhan sắc này để trao đổi cũng chẳng có gì là không được.
Sau một đêm trằn trọc, Ôn Tri Hòa đã thông suốt.
Cô thực sự rất cần tiền. Hơn nữa, con người ta không thể nào xui xẻo mãi được, trừ khi có kẻ đứng sau giật dây.
Cô nhất định phải gặp Hạ Trưng Triều một lần.
Buổi trưa, Ôn Tri Hòa ngủ bù một giấc rồi dậy thu dọn hành lý, kiểm kê lại mọi thứ trong nhà. Dù ở chưa lâu, nhưng vì ban đầu xác định là thuê dài hạn nên cô đã bỏ không ít tâm huyết ra trang trí. Bên cạnh giường ngủ đặt một chiếc đèn hình đám mây, rèm cửa sổ bằng voan màu xanh rêu được chọn lựa kỹ càng, bàn làm việc ngăn nắp với kệ để đồ, tủ sách chật kín những đĩa nhạc cũ và đĩa phim cô yêu thích.
Cô không thuộc về nơi này, căn phòng này cũng chẳng thuộc về cô. Dù không có cảm giác thân thuộc, nhưng cô vẫn thấy tiếc nuối khi phải rời xa tổ ấm nhỏ bé được chăm chút tỉ mỉ này.
Ôn Tri Hòa hiếm khi hối hận về những quyết định của mình. Cô mới chỉ đi được một phần năm chặng đường trăm năm, có gì đâu mà phải nhìn lại hay dằn vặt.
Nếu Hạ Trưng Triều chỉ đơn thuần trả lại bộ quần áo đã tặng, thế cũng tốt, cô có thể mặt dày mang lên mạng bán đồ cũ kiếm chút tiền. Còn nếu anh vẫn giữ ý định kia, thì cô cũng chẳng cần tiếp tục đóng vai đóa hoa trắng thanh cao không màng thế sự nữa.
Cái kịch bản ngôn tình tổng tài bá đạo kết hôn hợp đồng mà cô từng chém gió với Trần Địch, nếu thành hiện thực thì có gì mà không thể chấp nhận được.
Sau khi dọn dẹp đến năm giờ rưỡi, Ôn Tri Hòa đi tắm rồi chọn một bộ đồ ưng ý.
Trước khi ra cửa, hai con mèo cứ quấn quýt lấy chân cô, đuôi mèo quẹt qua quẹt lại, kêu meo meo không ngớt. Ôn Tri Hòa khom người xuống vuốt ve chúng một cái rồi khóa kỹ cửa nẻo.
Vừa xuống đến cầu thang tầng hai, cô đã nhìn thấy một chiếc xe sedan màu đen đỗ ngay lối ra vào. Tài xế dường như đã đợi được một lúc lâu, lịch thiệp mở cửa xe cho cô.
Cửa xe mở ra, trần xe đen tuyền lấp lánh ánh sao. Dù Ôn Tri Hòa không rành về xe sang, cũng nhận ra đây là loại trần sao cao cấp. Ghế da rộng rãi, độ êm vừa phải, mùi hương trong xe không quá nồng, chỉ thoang thoảng một mùi rất dễ chịu.
Vì ghế sau không có người nên Ôn Tri Hòa cũng thấy thoải mái hơn phần nào.
"Tiên sinh sẽ đi thẳng từ công ty đến nhà hàng, ngài ấy dặn tôi qua đón cô." Tài xế ngồi ghế lái giải thích.
Ôn Tri Hòa ậm ừ một tiếng, không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Chỗ cô ở tuy không quá hẻo lánh nhưng cũng chỉ là vùng ven có xe buýt và tàu điện ngầm chạy qua. Đi vào khu CBD (trung tâm thương mại) ít nhất cũng phải mất hơn nửa tiếng, chưa kể đang là giờ cao điểm chiều tối tắc đường.