Chương 18: Là tôi!

Thái Hinh: [Cưng à, cưng nói cho chị nghe xem rốt cuộc chị em mình có chuyện gì không vui thế? Chị đã làm sai điều gì nào? Chị mở tin nhắn riêng rồi đấy, chúng mình nói chuyện nhé. Chị thấy địa chỉ IP của cưng không ở Linh Châu, nếu không chị đã mời cưng đi ăn một bữa rồi. Nhưng nếu tiện thì cưng cho chị xin địa chỉ, chị gửi tặng chút quà nhỏ, biết đâu giữa chúng ta có hiểu lầm gì chăng?]

Lời lẽ nghe thì ôn hòa, nhẹ nhàng đến mức nếu bên cạnh cái tên không có dấu tích vàng chói lọi, Ôn Tri Hòa còn tưởng là nick giả.

Cái nick cô dùng để đăng bài vừa không để tên thật, vừa không có tương tác, làm sao mà... Khoan đã, cô chuyển nhầm tài khoản! Cô đã đăng bằng cái tài khoản chuyên review phim kiếm cơm của mình. Bài đăng trước đó cô còn up ảnh thẻ nhân viên đoàn phim đã che tên.

Thái Hinh không phải là ngôi sao lưu lượng hàng đầu, nhưng cũng không phải không có fan. Cô ta kết hôn sớm với đại gia, rất chăm chỉ khoe ân ái, được bao nhiêu người ngưỡng mộ gọi là "mợ chảnh", "thiếu phu nhân". Lại thêm việc hay đi show thực tế, phát ngôn hay ho, chăm sóc đàn em chu đáo nên còn có biệt danh là "má Hinh".

Trước ống kính thì hào nhoáng, thân thiện là thế, chứ sau lưng lại là kẻ hai mặt. Ôn Tri Hòa tiếp xúc rồi mới biết, ngoài việc diễn xuất dở tệ ra thì nhân phẩm của cô ta cũng nát bét.

Trong hộp thư đã có không ít fan cuồng lao vào tấn công. Người lý trí thì khuyên xóa bài, kẻ quá khích thì lôi cả dòng họ cô ra mà chửi rủa, ngôn từ bẩn thỉu đến mức Ôn Tri Hòa phải rùng mình.

Ôn Tri Hòa tắt tin nhắn riêng, không dám xem tiếp nữa. Cô cũng chẳng biết mình đã làm sai cái gì.

Hình như bắt đầu từ ngày hôm qua, mọi thứ cứ trượt dài theo hướng không thể kiểm soát và không thể đoán trước.

Mặt trăng lặng lẽ leo lên cao. Trong phòng khách yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, tiếng chuông điện thoại reo vang trở nên chói tai lạ thường.

Khóe mắt Ôn Tri Hòa cay cay, cô ôm đầu gối ngồi thẫn thờ một lúc mới cầm điện thoại lên.

Màn hình hiển thị một số lạ gọi từ Yên Bắc. Ma xui quỷ khiến thế nào, Ôn Tri Hòa lại bắt máy.

"A lô, xin hỏi có phải cô Ôn không?" Giọng nam trong điện thoại hòa nhã, êm tai, nghe na ná giọng mấy chú công an hay gọi điện tuyên truyền chống lừa đảo. Nếu cô yếu đuối thêm chút nữa, có khi nghe xong lời nhắc nhở ân cần của người đàn ông này, cô sẽ òa khóc nức nở mà kể lể hết sự tình.

"Phải." Ôn Tri Hòa đáp một tiếng mơ hồ.

"Tôi là trợ lý của Hạ tổng, họ Hạ., Tôi sẽ sắp xếp thời gian mang đến bộ quần áo cô gửi lại khách sạn trả tận tay cho cô, xin hỏi cô có tiện nhận không?"

Nghe những lời này, đầu óc Ôn Tri Hòa ong ong, mất một lúc mới tiêu hóa nổi: "... Tận tay sao?"

"Vâng, tận tay." Đối phương nói chuyện thấu tình đạt lý, quà đã tặng thì không có lý do gì thu hồi, cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Hạ tổng có dặn, nếu cô gặp khó khăn gì, tìm ngài ấy bất cứ lúc nào cũng chưa muộn."

"Vậy khi nào thì cô rảnh?"

Thấy cô im lặng, trợ lý tiếp tục truy vấn: "Ngày mai, hay là ngày kia?"

Ôn Tri Hòa túm chặt góc gối ôm, l*иg ngực như bị sương mù lấp đầy khiến cô khó thở, não bộ thiếu oxy trầm trọng.

Cuộc gọi đã kéo dài được một phút. Trong khoảng lặng ấy, hai con mèo cứ kêu meo meo bên chân, Ôn Tri Hòa dường như đã thông suốt điều gì đó.

Năm vạn tệ tiền tiết kiệm không đủ để cô sống ở Yên Bắc một năm, cũng không đủ để cô quay một bộ phim điện ảnh.

Nhưng chỉ với một năm "nghe lời", tài nguyên và tiền bạc có thể đổi lại được thì nhiều vô kể.

Ý nghĩ này nguy hiểm nhưng lại đầy mê hoặc, giống như thạch tín bọc đường mật, ít nhất thì miếng đầu tiên cũng ngọt ngào.

Nhưng viên thạch tín bọc đường này, đến cũng thật quá đúng lúc, cứ như một thứ nhu yếu phẩm được cố tình tạo ra vậy.

"Ngày mai." Ôn Tri Hòa khẽ sụt sịt mũi, chẳng còn kiêng nể gì mà gọi thẳng tên: "Hạ Trưng Triều sẽ đến chứ?"

Đầu dây bên kia khựng lại một giây. Ôn Tri Hòa nghe rất rõ, xen lẫn trong tiếng rè của sóng điện thoại là một giọng nói trầm thấp, rõ ràng đã đổi người, ngữ điệu ung dung không nhanh không chậm:

"Là tôi."

"Cần tôi đến không?"

Giọng nói ấy tựa như chiếc lông vũ lướt qua vành tai, mang theo cảm giác ngứa ngáy lơ đãng.

Ôn Tri Hòa mím môi, trong đầu như có sợi dây đàn đang rung lên bần bật, khiến giọng cô cũng trở nên run rẩy: "... Cần. Tôi muốn gặp anh."

Trong điện thoại dường như vang lên tiếng cười cực nhẹ. Giây tiếp theo, lời ưng thuận của anh tựa hòn đá ném xuống mặt nước, khuấy động những gợn sóng trầm trọng trong lòng cô:

"Được.”