Chương 17: Họa vô đơn chí

Một phần thu nhập của Ôn Tri Hòa đến từ việc làm thêm lặt vặt, phần lớn còn lại là nhờ việc làm video giải thích phim, review phim trên mạng để kiếm tiền quảng cáo. Thời đại truyền thông, chỉ cần có chút lưu lượng là kiếm được tiền. Ôn Tri Hòa yêu điện ảnh, cũng thích chia sẻ. Hơn một trăm ngàn người theo dõi trên nền tảng là thành quả cô "đổ mồ hôi sôi nước mắt" cày cuốc hơn ba trăm video mới có được.

Đeo kính vào, mở laptop lên sắp xếp tư liệu. Suốt thời gian đó, ngoại trừ thời gian ăn uống và đi vệ sinh, Ôn Tri Hòa gần như dính chặt lấy bàn làm việc.

Màn đêm bắt đầu buông xuống, ánh hoàng hôn xuyên qua rèm cửa hắt những vệt nắng dài ấm áp lên sàn nhà. Ôn Tri Hòa ấn nút lưu, cầm chiếc điện thoại đang để chế độ im lặng bên cạnh lên kiểm tra tin nhắn.

Màn hình chính vốn thường bị tin nhắn rác chiếm đóng nay hiển thị thông báo Weibo có thêm 99+ bình luận mới.

Ôn Tri Hòa thấy lạ, tưởng mình hoa mắt. Cô vừa định bấm vào xem thì chuông cửa ngoài huyền quan đột ngột vang lên.

Trước khi mở cửa, Ôn Tri Hòa cẩn thận kiểm tra qua camera giám sát trên điện thoại, thấy người đến là bà chủ nhà mới dám vặn khóa.

Cửa vừa mở, bà chủ nhà đã chào hỏi rất tự nhiên: "Về rồi đấy à?"

Ôn Tri Hòa hỏi: "Vâng, có chuyện gì không bác?"

Bà chủ ngó nghiêng vào trong: "Chuyện thuê nhà ấy mà, vào trong rồi nói."

Ôn Tri Hòa thuê nhà ở đây được nửa năm. Bà chủ nhà sống ở khu chung cư mới cách đó không xa. Ban đầu hai bên từng có tranh chấp về phí quản lý, cộng thêm việc cô không phải người địa phương nên thái độ của bà ấy với cô không được hòa nhã cho lắm.

Nghe bảo đến nói chuyện chính sự, nên Ôn Tri Hòa cũng không tiện từ chối, mời bà ấy vào ghế sofa ngồi.

Bà chủ vừa bước vào, hai con mèo đã phóng vèo qua, chui tọt vào khe ghế sofa trốn.

"Bảo sao vừa bước vào đã thấy có mùi, cô còn nuôi cả hai con mèo à." Bà chủ phẩy phẩy tay trước mũi, vẻ mặt ghét bỏ lộ rõ mồn một.

Ôn Tri Hòa nhếch môi, rót cho bà cốc nước: "Hôm nay cháu vừa dọn dẹp xong, nhà cũng thường xuyên mở cửa thông gió. Chuyện cháu nuôi mèo bác cũng biết rồi mà."

Trước khi cô chuyển đến, góc nhà vệ sinh căn hộ này nồng nặc mùi khai, là do con chó Poodle nhà bà chủ đi vệ sinh bừa bãi mà không được dọn sạch. Tìm được chủ nhà chịu cho người nuôi thú cưng thuê đã khó, nên sau khi cân nhắc các điều kiện khác, Ôn Tri Hòa đành cắn răng thuê rồi tự mình hì hục dọn dẹp.

Bà chủ không đáp lời, cũng chẳng ngồi xuống mà cứ ngó nghiêng tứ phía. Ôn Tri Hòa tưởng bà ấy đến kiểm tra vệ sinh, thầm may mắn vì vừa về đến nhà đã dọn dẹp ngay.

Cốc nước đặt trên bàn bốc hơi nghi ngút, rồi dần nguội đi. Ôn Tri Hòa vừa lơ đễnh một chút thì bị lời nói của bà chủ kéo giật về thực tại: "Mấy hôm nữa có đứa cháu họ xa đến nhờ vả bác, nó không có chỗ ở, lại dắt díu cả vợ con lẫn đồ đạc lỉnh kỉnh. Bác thấy cháu chưa tốt nghiệp, ở ký túc xá trường vẫn còn chỗ..."

Ngay từ chữ đầu tiên bà ấy thốt ra, Ôn Tri Hòa đã thấy có mùi không ổn. Quả nhiên, bà ta muốn phá hợp đồng đuổi cô đi.

Lông mày Ôn Tri Hòa nhíu chặt: "Bác đùa gì vậy? Thứ nhất, cháu ký hợp đồng thuê một năm. Thứ hai, cháu còn nuôi hai con mèo, bác bảo cháu dọn về ký túc xá là dọn thế nào?"

"Mèo này cô nuôi ít nhất cũng cả năm rồi chứ gì? Chẳng phải cũng lén nuôi trong ký túc xá rồi mang ra à?" Bà chủ đuối lý nhưng vẫn già mồm, vứt túi xách lên bàn cái "bộp", nói với giọng nhẹ tênh: "Tiền vi phạm hợp đồng không phải bác không trả nổi. Cháu không về trường ở thì cũng tìm được chỗ khác thôi."

"Cái nhà này là của ai? Của bác hay của cháu? Còn dám cãi chem chẻm. Nhà của bác, bác muốn lấy lại lúc nào thì lấy, bác cũng đâu có thiếu cháu mấy đồng bạc lẻ này."

Theo hợp đồng, tiền đền bù vi phạm tối đa chỉ là trả lại toàn bộ tiền cọc cộng thêm một tháng tiền nhà. Bà chủ nhà bắt cô dọn đi trong vòng hai ngày, nói thế nào cũng không chịu nhượng bộ, trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, huống hồ ngay từ đầu bà ta đã chẳng ưa gì cô.

Kim đồng hồ trên tường nhích từng giây. Ôn Tri Hòa chẳng còn tâm trạng nào mà ăn tối, đổ hạt cho mèo xong, cô ngồi lì trên sofa tìm nhà mới.

Đúng là họa vô đơn chí. Cô còn chưa kịp kể khổ với Trần Địch chuyện bị chủ nhà đuổi thì đã thấy hộp thư Weibo bị tin nhắn lạ làm nổ tung.

Con người ta trong thời gian ngắn không thể xử lý quá nhiều thông tin. Trước khi bấm vào bài đăng gốc, Ôn Tri Hòa còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho đến khi nhìn thấy Thái Hinh đích thân xuống phần bình luận trả lời.