Trời tờ mờ sáng, mưa bụi giăng mờ ảo.
Người của sân bay đã chuẩn bị xe trước cửa khách sạn từ sớm. Trợ lý thư ký cũng dậy trước một tiếng, ăn mặc chỉnh tề đứng đợi trước cửa phòng suite tầng thượng.
Tám giờ mười lăm, ngay khoảnh khắc kim giây trên đồng hồ điểm đúng nhịp, cánh cửa mở ra.
"Hạ tổng."
Mọi người đồng thanh chào.
Hạ Trưng Triều gật đầu, vừa chỉnh lại cổ tay áo vừa bước về phía thang máy, thư ký đi bên cạnh báo cáo lịch trình.
Thang máy đi xuống đến sảnh tầng một, công việc đã báo cáo xong xuôi. Thư ký khựng lại một giây rồi bất ngờ nói: "Quầy lễ tân có đồ gửi lại cho ngài, là do vị khách phòng 4512 để lại trước khi trả phòng."
Hạ Trưng Triều rũ mắt nhìn cậu ta: "Trước khi trả phòng?"
"Vâng, khách phòng 4512 đã làm thủ tục trả phòng lúc mười một giờ đêm qua, chắc là rời đi ngay lúc đó." Thư ký tuôn ra hết những thông tin mình nắm được, cuối cùng hỏi: "Món đồ cô ấy trả lại đang ở chỗ bộ phận lưu trữ, ngài xem xử lý thế nào ạ?"
Giọng Hạ Trưng Triều rất nhạt: "Gửi trả về. Không trả được thì vứt đi."
Dựa theo thói quen của sếp, thư ký cũng đoán trước được kết quả này.
Rời khỏi khách sạn, chiếc xe sedan màu đen lao nhanh trên cầu vượt. Hạ Trưng Triều nhắm mắt dưỡng thần một lát. Trong tầm nhìn nhập nhoạng tối tăm, bỗng hiện lên hình bóng mờ ảo cùng giọng nói nhẹ nhàng nhưng không biết trời cao đất dày.
Thanh âm và hình dáng ấy ngày càng rõ nét, tuy chưa đến mức khắc cốt ghi tâm, nhưng quả thật cũng để lại ấn tượng sâu sắc.
"Hạ tổng, tài liệu ngài cần đây ạ."
Trong khoang xe ấm áp vang lên tiếng của trợ lý. Hạ Trưng Triều mở mắt, nhận lấy chiếc máy tính bảng.
Góc trên bên phải tài liệu là tấm ảnh thẻ 3x4. Ôn Tri Hòa mặc đồng phục học viện, môi hơi mỉm cười, loáng thoáng thấy được lúm đồng tiền, trừ mái tóc dài hơn một chút thì không khác hiện tại là mấy. Không thể phủ nhận, chỉ một tấm ảnh thẻ giản dị đến mức không thể giản dị hơn, nhưng dáng vẻ của cô vẫn cuốn hút lạ thường.
Sống trong thời đại internet, ai cũng trở nên "trong suốt". Tập tài liệu này liệt kê chi tiết mọi thông tin, bao gồm cả ngày tháng năm sinh của cô.
Theo tài liệu hiển thị, Ôn Tri Hòa nói dối mà như không nói dối, năm nay quả thực cô vừa tròn hai mươi.
Độ tuổi tràn đầy sức sống, cái miệng kia cũng thực sự chẳng biết kiêng nể gì.
Hạ Trưng Triều tiếc nuối nghĩ, e là anh phải dùng đến biện pháp mạnh rồi.
Tắt máy tính bảng, đôi mắt sau lớp kính của người đàn ông không gợn chút cảm xúc: "Bộ quần áo kia vứt chưa?"
Trợ lý ngẩn ra, đáp: "Dạ chưa ạ."
Hạ Trưng Triều đưa trả máy tính bảng cho trợ lý, nói với giọng lạnh tanh: "Tìm thời gian thích hợp, mang đến trả tận tay cho cô ấy."
...
Ôn Tri Hòa xuống xe khách rồi chuyển sang tàu điện ngầm, sau đó đi qua hai hàng cây trơ trọi lá, băng qua khu chợ lụp xụp, rẽ vào con phố hẹp dẫn đến khu tập thể cũ kỹ, leo lên tầng năm, mò mẫm chìa khóa mở cửa.
Cánh cửa sắt kêu "két" một tiếng rồi được kéo ra. Qua lớp song sắt cao mét bảy, Ôn Tri Hòa thấy hai con mèo một đen một trắng nhảy từ các góc xuống, kêu meo meo đi về phía cô.
Dù mới xa cách một tuần nhưng tim Ôn Tri Hòa đã mềm nhũn. Thừa dịp hai con mèo chưa lại quá gần, cô vội vàng đóng chặt hai lớp cửa.
Tuy ngày nào Trần Địch cũng qua cho mèo ăn nhưng việc vệ sinh nhà cửa không nằm trong phạm vi nhờ vả. Ôn Tri Hòa kiểm tra quanh nhà một lượt, rồi bắt tay vào công cuộc dọn dẹp. Khoảng hai tiếng sau mới rảnh rỗi cuộn mình trên ghế sofa lướt điện thoại.
Kéo xuống làm mới bảng tin Weibo, dữ liệu lớn lập tức đẩy cho cô một bài đăng của Thái Hinh. Cô ta mặc trang phục diễn chụp một tấm ảnh tự sướиɠ, bên dưới bình luận toàn là bình luận tung hô của fan, khen ngợi hết lời, khung cảnh thật là "năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình an".
Ôn Tri Hòa trước giờ chưa từng bình luận trên Weibo, nhưng lúc này nhìn thấy bài đăng đó, cô bỗng nhiên muốn buông lời "khẩu nghiệp" một trận cho bõ ghét.
Công khai chỉ trích thì sẽ bị hội đồng, cô đâu có ngốc. Thế là cô đăng một bài không nhắc tên, cũng chẳng gắn thẻ ai.
Sau khi ấn nút đăng, Ôn Tri Hòa tiện tay tóm lấy một chú mèo con vô tội ôm vào lòng nựng nịu. Tiếc là chưa ôm được năm giây đã bị đôi chân thỏ mạnh mẽ của con mèo đạp văng ra.
Chú mèo trắng nhanh nhẹn leo tót lên tháp mèo, còn tiện thể táng cho con mèo đen một cú đấm, hai đứa chẳng đứa nào nhường đứa nào, tranh nhau chiếm vị trí cao nhất.
Ở nơi tấc đất tấc vàng như Yên Bắc, dù chỉ thuê một căn hộ trong khu tập thể cũ ở ngoại thành thì tiền thuê cũng chẳng hề rẻ. Phòng trọ của Ôn Tri Hòa rất nhỏ, chỉ là căn hộ studio, được ngăn cách bằng cửa kéo, một nửa diện tích đã dành cho hai con mèo này rồi. Nhưng cô dễ tính, chỉ cần có chỗ đặt vừa cái giường là ở được. Cô đã dồn hết số tiền tích cóp trong suốt ba năm đại học để trả một năm tiền thuê nhà, đó được coi là thời hạn cô tự đặt ra cho mình để bám trụ lại nơi này.