Có những người sinh ra đã ngậm thìa vàng, nên sự ngạo mạn khắc sâu trong cốt tủy là thứ không thể nào giấu được, dù cho có khoác lên mình bộ vest sang trọng hay nói năng nho nhã đến đâu.
Trong sự im lặng bao trùm cuộc đàm phán, Ôn Tri Hòa đã hoàn toàn hiểu rõ lý do Hạ Trưng Triều tỏ ý muốn kết hôn. Suy cho cùng, chính anh đã nói, cô là sự lựa chọn rẻ mạt nhất, dễ thỏa mãn nhất trong phạm vi tìm kiếm của anh.
Vì thế anh mặc nhiên cho rằng, chỉ cần rải vài mẩu bánh vụn từ kẽ tay xuống là đủ để cô thỏa mãn, thậm chí còn phải vui vẻ gật đầu cảm tạ.
Anh không còn dùng từ "vật trang trí" nữa mà đổi thành "vợ nhỏ", nhưng hai chữ "nghe lời" đi kèm với sự hào phóng ấy vẫn khiến Ôn Tri Hòa cảm thấy khó mà nuốt trôi.
"Hạ tiên sinh."
Hồi lâu sau, Ôn Tri Hòa khẽ gọi, chậm rãi nói: "Nói nhiều như vậy, tôi chỉ thấy những điều kiện này mang lại lợi ích lớn cho anh, còn tôi thì chưa thấy nhận được lợi ích thực tế nào, đúng không?"
"Anh ứng trước tiền phòng cho tôi, tặng tôi bánh kem và quần áo, những thứ này đâu phải tôi đòi hỏi, là anh tự ý nhét cho tôi. Tôi thừa nhận mình đã được hưởng lợi, nhưng hôm nay tôi ngồi ăn với anh bữa cơm này, chính là muốn trả lại cho anh tất cả."
"Tôi không muốn chịu thiệt, cũng không muốn tùy tiện bước chân vào một cuộc hôn nhân bất bình đẳng, thiếu tôn trọng, cho dù đó chỉ là giả, là có thời hạn. Tôi chưa thiếu tiền đến mức đó. Rất cảm ơn sự giúp đỡ và coi trọng của anh."
Ôn Tri Hòa xách túi máy ảnh đứng dậy, nói từng chữ từng chữ rành rọt qua kẽ răng: "Hôm nay đến đây thôi. Bữa cơm này tôi mời, tạm biệt."
Đoán chắc anh sẽ không làm cái trò tranh giành trả tiền ngay tại chỗ, nên Ôn Tri Hòa tự mình ra quầy lễ tân thanh toán. Dù nhân viên nói bữa ăn đã được ghi nợ vào tài khoản của Hạ Trưng Triều từ trước, cô vẫn kiên quyết quẹt thẻ trả tiền.
Giờ phút này, Ôn Tri Hòa cực kỳ thấu hiểu tâm trạng của mấy nữ chính "bạch liên hoa" kiên cường bất khuất trong phim truyền hình ngày xưa. Thứ nhất, vô công bất thụ lộc, nhận không của người ta dễ tổn thọ. Thứ hai, bạn sẽ chẳng bao giờ biết được cái giá ngầm phải trả cho những món quà ấy là gì. Tiền mời cơm, tiền phòng... chỉ vì muốn từ chối anh ta mà cô phải tốn thêm một khoản tiền lớn thế này.
Đúng là không nên nhất thời xúc động mà nhận sự giúp đỡ, cái bẫy nằm ngay đây chờ cô nhảy vào chứ đâu.
"Thưa cô, cô thật sự không cần trả đâu ạ." Nhân viên phục vụ bất lực sâu sắc nhưng vẫn kiên trì thuyết phục, liếc nhìn người đàn ông phía sau, muốn nói lại thôi.
"Để cô ấy trả đi."
Giọng nói của người đàn ông vẫn trầm thấp, nho nhã và cực kỳ dễ nhận biết. Dù mới rời đi chưa đầy một phút, Ôn Tri Hòa vẫn nhận ra ngay là ai.
Cô quay đầu, ánh mắt va phải đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Bờ vai cô khẽ lệch đi, khẽ cọ qua lớp âu phục phẳng phiu, mũi ngửi thấy mùi hương gỗ sam lạnh lùng thanh nhã trên người anh. Lúc này Ôn Tri Hòa mới nhận ra khoảng cách giữa hai người gần đến mức nào.
Khó mà tưởng tượng nổi, vừa nãy họ còn đang bàn chuyện "dựng vợ gả chồng".
Nhìn bốn con số bị trừ trong tài khoản sau khi thanh toán, lòng Ôn Tri Hòa như rỉ máu.
Thời tiết Linh Châu thất thường, lúc nóng lúc lạnh. Ba ngày tới dự báo trời nắng, nhưng lúc này ngoài cửa kính mưa vẫn tuôn xối xả, nhìn như sắp có bão.
Ôn Tri Hòa không đi chụp ảnh nữa. Cô định ôm máy móc lên phòng đặt vé xe, đồng thời trả nốt tiền phòng cho lễ tân và hủy đặt phòng hai ngày còn lại.
Ra vẻ thanh cao cho sướиɠ cái miệng, đến lúc trả tiền hủy phòng mới thấy "đau ví".
Vé xe cô đặt khởi hành lúc rạng sáng nay. Tiếc thật, chuyến đi này coi như công cốc.
Sau khi thu dọn hành lý xong xuôi, Ôn Tri Hòa đẩy vali sang một bên, lúc ngước mắt lên nhìn quầy, cô thấy túi giấy đựng bộ quần áo mà Hạ Trưng Triều nhờ nhân viên mang lên tối qua.
Cô định nhờ lễ tân trả lại cho Hạ Trưng Triều trước khi rời đi.
Điện thoại trên giường rung lên hai cái. Ôn Tri Hòa cầm lên xem, là tin nhắn của Trần Địch.
Mấy ngày nay cô không ở Yên Bắc, hai con mèo ở nhà trọ đều nhờ Trần Địch qua cho ăn, nên cứ tan làm là cô lại nhận được "báo cáo tình hình" của bạn.
Trần Địch: [Hình ảnh] [Hình ảnh]
Trần Địch: [Hai cục cưng ngoan lắm, tiếc là mai tớ bị điều đi công tác ngoại tỉnh rồi.]
Trần Địch: [Tớ để sẵn nhiều thức ăn cho tụi nhỏ nhé?]
Ôn Tri Hòa gõ chữ trả lời: [Không cần đâu, tớ về ngay đây.]
Trần Địch: [? Sao về sớm thế?]
Ôn Tri Hòa: [Bị đuổi việc rồi, về nhà nói sau nhé.]
Trần Địch gặng hỏi xem có chuyện gì, nhưng Ôn Tri Hòa thấy mệt mỏi rã rời, không trả lời nữa, chỉ nằm vật ra giường nghe tiếng mưa rả rích qua khe cửa sổ.
Ngủ một giấc dậy đã là tám giờ tối. Khách sạn này rất gần sân bay, đi xe chưa đến hai mươi phút là tới.
Ôn Tri Hòa nán lại đến mười giờ rưỡi mới ra khỏi phòng, xách túi giấy đặt lên quầy lễ tân, phối hợp với nhân viên điền phiếu đăng ký.
Điền xong phiếu đưa cho lễ tân, cô nhân viên nhận lấy, gật đầu mỉm cười: "Cảm ơn quý khách đã lưu trú, hẹn gặp lại quý khách lần sau."
Bánh xe vali lăn trên nền gạch men hướng về phía cửa xoay. Mưa ngoài trời đã tạnh, chỉ còn cái lạnh ẩm ướt sau cơn mưa.
Ôn Tri Hòa hít một hơi thật sâu, bước lên chiếc xe đang bật đèn chờ sẵn ở cửa.