Chương 13: Sai lệch

Bát súp kem trên bàn nguội dần, mặt súp bắt đầu đông lại. Có lẽ Hạ Trưng Triều không ngờ cô lại từ chối dứt khoát như thế, nên vẻ mặt bất biến thường ngày của anh rốt cuộc cũng có chút thay đổi.

Với cô mà nói, đây có thể là một thương vụ "một vốn bốn lời", một cơ hội đổi đời, một cơ hội để bước chân vào giới thượng lưu. Nhưng ai mà biết được phía trước còn giăng cái bẫy nào? Huống hồ, năm nay cô mới chỉ hai mươi tuổi.

Ôn Tri Hòa hiểu rất rõ, mối quan hệ thân mật chẳng khác nào trò chơi mèo vờn chuột với đàn ông. Anh vờn tôi một cái, tôi nhất định phải cào lại một cái. Anh không thể được đằng chân lân đằng đầu, nhưng tôi phải nắm thóp được anh, giữ anh trong lòng bàn tay. Tôi cho anh chút ngon ngọt, anh nhất định phải có "lại quả".

Đối với một nhà tư bản như Hạ Trưng Triều, Ôn Tri Hòa mạo muội đoán rằng, quy luật này không những đúng mà còn khắc nghiệt và tàn nhẫn hơn gấp bội.

Hơn nữa, chính miệng anh cũng đã nói như vậy.

Phải thừa nhận vị tiên sinh này có vốn liếng để kiêu ngạo, dù là gia thế hay ngoại hình. Nhưng cô cực kỳ ghét cái thói bề trên, nhìn người bằng nửa con mắt ẩn sau lớp mặt nạ lịch thiệp giả tạo kia.

Hạ Trưng Triều khẽ gật đầu, bất ngờ hỏi: "Lý do?"

... Lại còn đòi lý do.

Ôn Tri Hòa rất muốn xách túi đi thẳng, nhưng ngặt nỗi "há miệng mắc quai", nhận ơn huệ của người ta rồi nên đành phải ngồi yên chịu trận như ngồi trên đống lửa.

Người đàn ông trước mặt vẫn giữ phong thái nho nhã của một quý ông, về tình về lý cô cũng không thể làm người ta mất mặt, đành lôi cái lý do kinh điển "dùng đâu cũng đúng" ra: "Chúng ta không hợp nhau."

Hạ Trưng Triều cười khẽ, chẳng hề để tâm: "Cô Ôn, cô thừa hiểu mà, một khi tôi đã ngồi ở đây thương lượng với cô, nghĩa là tôi không quan tâm đến chuyện môn đăng hộ đối."

Đâu chỉ là không quan tâm, rõ ràng anh coi đó là điểm yếu để dễ bề thao túng thì có. Trong lòng Ôn Tri Hòa nghẹn một cục tức nhưng không tiện phát tác, cô lí nhí: "Không chỉ chuyện đó."

Sắc mặt Hạ Trưng Triều vẫn bình thản như cũ.

Nín nhịn vài giây, rôi Ôn Tri Hòa ngước đôi mắt sáng lên nhìn anh: "Tôi mới hai mươi tuổi."

"Thứ nhất, tuổi tác không hợp. Thứ hai, tôi không muốn kết hôn, dù chỉ là hợp đồng một năm."

Điều kiện Hạ Trưng Triều đưa ra quả thực rất hấp dẫn, nhưng không đủ để xua tan nỗi lo trong lòng cô.

Cô không thích bạn đời có sự chênh lệch địa vị quá lớn.

Cũng không thích đàn ông lớn tuổi.

Đối với một cuộc hôn nhân được định giá rõ ràng, chuyện thích hay không thích có lẽ không quan trọng. Nhưng việc anh chịu thẳng thắn đàm phán với cô chứng tỏ anh không phải loại người thích ép buộc người khác quá đáng.

"Hai mươi tuổi?"

Giọng nói trầm thấp của Hạ Trưng Triều kéo cô về thực tại. Đôi mắt anh mang theo ý vị soi xét: "Chẳng phải trước đây cô từng nói với tôi cô hai mươi sáu tuổi, đã làm trong ngành dịch vụ gần sáu năm rồi sao?"

Ôn Tri Hòa sững người, mơ hồ nhớ lại chuyện một tháng trước, đúng là cô đã nói dối Hạ Trưng Triều như vậy thật.

Thường thì khi đi làm thêm, chỉ cần vị trí đó không kiểm tra lý lịch quá gắt gao, thì Ôn Tri Hòa sẽ đều "tô vẽ" bản thân một chút để dễ bề được nhận việc.

Ôn Tri Hòa chưa từng nghĩ cái "boomerang" này sẽ quật ngược vào chính mình. Mặc dù đuối lý nhưng cô vẫn cố tỏ ra hùng hồn, thốt ra câu danh ngôn để đời: "... Ra ngoài xã hội, thân phận là thứ do mình tự định đoạt mà."

Hạ Trưng Triều cười khẩy một tiếng, không rõ là đồng tình hay phản đối.

Nhìn gương mặt khó đoán của anh, Ôn Tri Hòa không biết anh đang buồn cười vì bị lừa hay vì không tin lời cô nói nữa.

Nghệ sĩ piano đã quay lại, tiếng nhạc du dương lại vang lên trong nhà hàng.

Nhân viên phục vụ đến hỏi có cần thêm nước không, Hạ Trưng Triều ra hiệu châm thêm vào ly của cô. Ôn Tri Hòa định từ chối, nhưng nghĩ bụng có uống không hết cũng chẳng sao, nên im lặng chấp nhận.

Đợi người phục vụ đi khuất, Hạ Trưng Triều mới mở lời: "Cô còn rất trẻ, cũng rất thông minh. Một năm này đối với cô mà nói sẽ không chịu thiệt thòi đâu, phải không?"

Nghe câu này thì anh có vẻ đã tạm thời tin chuyện tuổi tác của cô, nhưng trong giọng điệu vẫn vương vấn chút tiếc nuối, cứ như đang muốn nói "cơ hội này là cơ hội ngàn năm có một, bỏ lỡ là mất".

Một tuyên bố đầy tự tin, mà quả thực, anh có đủ vốn liếng để tự tin như vậy.

Hạ Trưng Triều nói tiếp: "Tôi không yêu cầu giấu giếm chuyện kết hôn, sau khi kết hôn sẽ công khai với bên ngoài. Hỗ trợ tài chính chỉ phần nhỏ, cô muốn làm việc gì, chỉ cần không quá đáng thì đều có thể mượn danh nghĩa của tôi."

"Cô muốn làm việc trong ngành điện ảnh truyền hình, dưới trướng tôi cũng có những mảng liên quan. Cô muốn quay phim truyền hình hay điện ảnh, việc kêu gọi tài trợ đầu tư cũng chẳng khó khăn gì. Chỉ một năm thôi, tôi tin những điều cô muốn làm đều có thể trở thành hiện thực."

Những lời này nghe thật bùi tai, Ôn Tri Hòa có thể cảm nhận rõ rệt trái tim mình đang âm thầm dao động.

Thời gian một năm là quá đủ để cô tích cóp vốn liếng quay một bộ phim điện ảnh. Cơ hội này đang nằm ngay trong tầm tay, dễ như lấy đồ trong túi vậy đó.

Ôn Tri Hòa chợt nhớ lại khoảnh khắc "chém gió" về giấc mơ đổi đời cùng cô bạn Trần Địch, nếu lấy được ông chồng mỗi tháng đưa vài triệu tệ mà không thèm về nhà, thì cậu sẽ làm gì?

Ảo tưởng thiếu thực tế như thế, vậy mà lúc có chút men rượu, Ôn Tri Hòa lại liệt kê kế hoạch hùng hồn, thao thao bất tuyệt. Nhưng khi ảo tưởng biến thành sự thật bày ra trước mắt, trong đầu cô lại chỉ toàn những toan tính xem rốt cuộc đối phương có mục đích gì.

Chỉ đơn thuần là muốn một người vợ dễ kiểm soát thôi sao?