Chương 11: Kết hôn với tôi

Khu vực nhà hàng khách sạn, ánh nắng bên cửa sổ rực rỡ mà không quá gay gắt. Ôn Tri Hòa ngồi xuống đối diện, nhẹ nhàng đặt chiếc máy ảnh sang bên cạnh.

Sau khi gọi món, Ôn Tri Hòa ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, sống lưng cũng vô thức thẳng lên đôi chút: “ Hạ tiên sinh, ngài có thể nói cho tôi biết ngài cần tôi giúp chuyện gì được không ạ?"

"Nhưng tôi phải nói trước, là một công dân gương mẫu, tôi không làm mấy chuyện vi phạm pháp luật đâu nhé."

Câu này hoàn toàn không phải lời nói đùa, bởi vì cô nói câu này rất nghiêm túc.

"Cô không cần lo, cô Ôn việc này hoàn toàn hợp pháp." Hạ Trưng Triều khẽ cười: "Tôi cũng là công dân gương mẫu mà."

"Tôi cần cô làm một công việc bên cạnh tôi, một công việc lâu dài." Ánh mắt anh sâu thẳm, giọng nói ôn tồn: "Trước đó, tôi muốn hỏi cô một vài vấn đề. Những câu hỏi này có liên quan một số chuyện riêng tư, có lẽ sẽ hơi đường đột. Nếu cô không muốn trả lời thì cứ nói cho tôi biết."

Ôn Tri Hòa gật đầu: "Vâng, ngài hỏi đi."

"Cô có bạn trai, hay đang trong giai đoạn tìm hiểu ai không?”

Lúc Hạ Trưng Triều nói chuyện, Ôn Tri Hòa không hề rời mắt khỏi anh. Chất giọng Bắc Kinh trầm ấm hơi cuốn lưỡi của anh cực kỳ hợp với gương mặt tuấn tú và trưởng thành này, nhưng lời nói ra khiến cô có ảo giác như âm thanh và hình ảnh chẳng ăn nhập gì với nhau.

... Nhưng mà trong các buổi phỏng vấn đánh giá nhân sự, những câu hỏi thế này cũng là bình thường.

Ôn Tri Hòa thành thật trả lời: "Không có, tôi đang độc thân."

"Hiện tại cô có suy nghĩ hay dự định gì về chuyện kết hôn không?"

Sao cứ quanh quẩn một vấn đề thế nhỉ. Ôn Tri Hòa lắc đầu: "Không, tôi thấy mình còn trẻ, bây giờ kết hôn thì sớm quá."

Hạ Trưng Triều mỉm cười, trầm ngâm giây lát: "Người nhà cô cũng nghĩ vậy sao?"

Ôn Tri Hòa trả lời dứt khoát: "Tôi không có gia đình."

Không khí dường như bị ngưng lại trong khoảnh khắc, đuôi lông mày của Hạ Trưng Triều hơi nhướng lên vài phần.

Ôn Tri Hòa vậy mà lại cười, giọng nói đầy sức sống, khiến người ta không nhìn ra một chút dấu hiệu nào là bị xúc phạm hay tủi thân: "Chuyện này có gì đâu, nếu nhất định phải hỏi về người nhà, thì tôi có hai con mèo."

"Vậy nên ngài muốn hỏi về hoàn cảnh gia đình tôi sao?" Cô ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi lại.

Hạ Trưng Triều không tiếp tục hỏi nữa, vừa khéo lúc đó nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên. Khách sạn này thường xuyên tiếp đón khách nước ngoài, nên món Pháp là món “signature” (đặc trưng). Ôn Tri Hòa gọi món chính là bít tết sốt tiêu đen, một lựa chọn cơ bản khó mà dở được.

Cô thực sự đang rất đói, cũng chẳng thấy việc dùng bữa cùng vị tiên sinh này có gì phải kiêng dè, nên lập tức cắt một miếng, rồi đưa ngay vào miệng.

Thịt bò được chế biến vừa chín tới, từng thớ thịt đẫm nước sốt, thịt mềm và tinh tế, thỏa mãn vị giác một cách hoàn hảo. Điểm trừ duy nhất là khẩu phần hơi ít.

Ôn Tri Hòa mới ăn hai miếng đã hết một nửa, trong khi đĩa của Hạ Trưng Triều gần như còn nguyên. Miếng bít tết dưới dao nĩa của anh được cắt một cách tao nhã, trông rất đẹp mắt.

Tần suất nhai của Ôn Tri Hòa dần chậm lại. Tuy vẫn có món ăn kèm nhưng cô không muốn ăn hết thịt rồi lại phải ngồi cắt súp lơ để che giấu cái nết ăn như “chết đói” của mình.

Hạ Trưng Triều dường như nhận ra cô cố tình ăn chậm lại, ôn tồn hỏi: "Không hợp khẩu vị sao?"

Rõ ràng anh vừa mới ngẩng đầu nhìn cô, tay Ôn Tri Hòa khựng lại: "Không đâu, ngon lắm."

Câu chuyện đến đây coi như đi vào ngõ cụt. Ôn Tri Hòa biết cách để cuộc trò chuyện không bị rơi vào khoảng lặng, cô lại đi thẳng vào vấn đề một lần nữa: "Hạ tiên sinh, rốt cuộc anh cần tôi làm công việc gì?"

Nếu có thể, cô hy vọng công việc hợp pháp mà vị tiên sinh này nói đúng là nghĩa đen của nó, anh cần một cấp dưới hợp ý, còn cô cũng cần một người bạn như vậy để "mượn oai hùm".

Khi cô đang dần mất hứng thú với món ăn dần nguội lạnh trên bàn, Hạ Trưng Triều đặt ly nước xuống, khẽ nâng mí mắt, chậm rãi nói:

"Kết hôn với tôi."