Những người đi cùng đều coi Hạ Trưng Triều là trung tâm, sao có thể bỏ lỡ cái liếc mắt lơ đãng ấy. Huống hồ giây sau anh đã ra hiệu cho trợ lý rồi tách khỏi đám đông.
Quản lý hãng hàng không đứng đó ngơ ngác, nhìn về phía trợ lý với vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Mặc dù tối qua Hạ Trưng Triều có nghe máy, nhưng thứ nhất anh không chấp nhận phương án bồi thường hay đổi chuyến bay, hai là thái độ lạnh nhạt của anh khiến người ta không biết đường nào mà lần. Đối mặt với vị "Phật sống" này, viên quản lý lo sốt vó như ngồi trên đống lửa, sau khi suy đi tính lại chỉ còn biết cách tìm đến tận cửa, sắp xếp một cuộc gặp để xin lỗi trực tiếp. Ai ngờ được giữa chừng anh lại bỏ đi.
Thư ký của anh vẫn giữ vững tác phong chuyên nghiệp, mỉm cười giải thích: "Hạ tổng có việc đột xuất phải đi trước, lát nữa nếu ngài còn vấn đề gì thì cứ dặn dò với mấy người chúng tôi là được."
Quản lý hãng hàng không đành ngậm ngùi bỏ cuộc, trước khi đi không kìm được mà liếc nhìn cô gái vừa đi lướt qua vai vị sếp lớn kia.
Chẳng ai biết cô là ai, mà bản thân Ôn Tri Hòa cũng đang rơi vào trạng thái hoang mang tột độ "tôi là ai, đây là đâu". Người đàn ông mà giây trước cô còn chẳng biết đang ở phương nào, giây sau đã lọt vào ống kính của cô, thậm chí còn đứng sờ sờ ngay trước mặt…
Hạ Trưng Triều nhìn chiếc máy ảnh cô đang bị cô siết chặt trong tay, khẽ nhướng mày nhìn cô, giọng điệu ôn hòa: "Đang chụp ảnh à?"
Một câu hỏi rất đơn giản, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, nhưng mấy ngón tay đang siết lấy thân máy ảnh của Ôn Tri Hòa hơi trắng bệch vì dùng lực. Cô đáp: "Cũng không hẳn, chỉ là lâu quá không dùng nên lôi ra nghịch chút thôi."
Chụp lén là vô tình, nhưng nút chụp thì đã bấm rồi, cô không thể chối bay chối biến được. Ôn Tri Hòa mím môi nói thêm: "Vừa nãy tôi lỡ tay ấn nhầm nút chụp, nhưng không chụp trúng anh đâu, chỉ là cái bóng mờ thôi, anh đừng để bụng nhé."
"Sao lại để bụng." Đôi lông mày Hạ Trưng Triều giãn ra, ánh mắt thoáng nét cười: "Tiếc thật, tôi lại cứ muốn xem ảnh cô chụp cơ đấy."
Một quý ông lịch thiệp không chê vào đâu được, nhưng lại dễ nói chuyện một cách lạ thường. Không thể phủ nhận, nhờ câu nói này mà Ôn Tri Hòa đã thở phào nhẹ nhõm. Cô cúi đầu chìa máy ảnh ra, thoải mái xóa bức ảnh vừa chụp ngay trước mặt anh.
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, Ôn Tri Hòa cũng không tiếc lời khách sáo, nở nụ cười thương hiệu của mình: "Nếu anh cần chụp ảnh thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào."
"Bất cứ lúc nào sao?" Hạ Trưng Triều bắt lấy từ khóa này, chậm rãi nhấm nháp từng chữ, dường như đang cân nhắc sức nặng của cụm từ ấy, bởi lẽ đêm qua cô cũng từng nói với anh y như vậy.
Bị lộ chuyện mình là kẻ thất nghiệp chỉ sau chưa đầy một tiếng bị đuổi việc, Ôn Tri Hòa tuy không cảm thấy mất mặt nhưng trong lòng vẫn đau như cắt. Cô thu lại nụ cười, vẫn khẳng định chắc nịch: "Bất cứ lúc nào."
Hạ Trưng Triều không so đo quá nhiều về câu cửa miệng của cô, anh vẫn giữ vẻ nhã nhặn hỏi: "Nếu cô Ôn rảnh rỗi bất cứ lúc nào, vậy trưa nay có muốn cùng ăn một bữa cơm không?"
"Có một việc, có lẽ cô Ôn có thể giúp tôi."
Khi nói chuyện, anh hơi cúi đầu nhìn cô, dành cho cô sự tôn trọng tuyệt đối. Chiều cao một mét bảy của Ôn Tri Hòa không tính là thấp, nhưng vẫn luôn phải ngẩng đầu nhìn anh.
Nghe vậy, Ôn Tri Hòa có chút bất ngờ. Mặc dù lời đề nghị của anh đã chứng minh cho suy đoán của cô đêm qua, rằng trên đời này chẳng có bữa trưa nào miễn phí, nhưng cô thực sự không nghĩ ra mình có thể giúp gì được cho một nhân vật tầm cỡ như anh.
Lẽ ra cô nên cẩn trọng hơn, nhưng trong đầu lại bất giác hiện những lời mỉa mai của Thái Hinh sáng nay.
Bạn bè.
Nếu như cô có một người bạn (chỗ dựa) như Hạ Trưng Triều thì sao?
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu, thôi thúc đôi môi cô hé mở đồng ý ngay tắp lự: "Được thôi."