Giọng nữ nhỏ nhẹ, mang theo căng thẳng xen lẫn chờ đợi, tựa như chỉ cần anh từ chối, cô sẽ hụt hẫng ngay lập tức. Nhưng lúc này Bùi Trắc lại không có ở trong thành phố. Tối qua bị gọi đi xử lý việc kinh doanh của gia đình, cả đêm chưa nghỉ, trưa nay còn họp. Thế mà anh vẫn hỏi: “Lại gây ra chuyện gì rồi?”
Anh day trán, dù mệt mỏi rã rời vẫn không đành lòng khiến cô thất vọng.
Phương Tình cẩn thận kể lại đầu đuôi sự việc. Dù bên kia không cười nhạo, nhưng mặt cô vẫn đỏ bừng mãi không tan. Hai người hẹn thời gian gặp ở trường. Đến khi cúp máy, nỗi lo nãy giờ của cô rốt cuộc cũng vơi bớt phần nào.
Sáng hôm sau, khoảng mười giờ, Phương Tình nhận được tin nhắn: Bùi Trắc đã đến cổng trường. Hai người gặp nhau dưới tòa nhà dạy học. Dáng người cao ráo cùng gương mặt nổi bật khiến anh dễ dàng thu hút ánh nhìn của mọi người. Anh mặc vest, trông rất nghiêm túc, chỉ là trên tay lại cầm một hộp quà buộc nơ hồng. Chi tiết nhỏ ấy làm cho vẻ trang trọng kia mềm mại hẳn đi.
Giờ ra chơi, các học sinh đi ngang qua không ngừng liếc nhìn về phía Bùi Trắc. Vừa thấy anh, Phương Tình lập tức chạy đến, kéo tay anh giục: “Chú ơi, mau đi với cháu, cô giáo đang đợi trong văn phòng rồi.”
Bước chân cô vội vàng, trong lòng lo lắng bạn cùng lớp sẽ nhìn thấy Bùi Trắc, nhưng mối bận tâm ấy tất nhiên chẳng thể nói ra miệng - dù sao thì bị gọi phụ huynh cũng là chuyện quá mất mặt.
Tòa giảng dạy và phòng giáo vụ nằm cạnh nhau, bình thường giờ ra chơi rất ít học sinh qua lại, nên khi đã ra khỏi khu lớp học, bước chân Phương Tình cũng dần chậm lại. Lúc ấy cô mới nhận ra mình vẫn đang nắm chặt tay áo vest của anh, đến nỗi phần ống tay áo đã nhăn lại. Cô ngượng ngùng buông tay, lí nhí: “Cháu đi nhanh quá… sợ làm mất thời gian của chú. Bắt đầu sớm thì cũng kết thúc sớm hơn.”
Câu nói vừa dứt, gò má cô đã nóng ran, đến cả ánh mắt của Bùi Trắc cô cũng không dám nhìn thẳng. May mà họ đã tới trước cửa văn phòng giáo viên chủ nhiệm. Lần này tuy cô giáo Toán – chủ nhiệm Thái – là người yêu cầu mời phụ huynh, nhưng vì không phải giáo viên chủ nhiệm lớp 12(2), nên buổi nói chuyện chắc chắn sẽ có cả người phụ trách lớp là thầy Từ cùng tham gia.
Phương Tình khẽ lau đi lớp “mồ hôi ảo” trên trán, hít sâu một hơi rồi gõ cửa. Khi cửa mở, cả hai thầy cô đều có mặt. Bước theo Bùi Trắc vào phòng, cô cảm thấy chút hi vọng mong manh cuối cùng cũng tan biến.
“Anh là chú của Tình Tình à? Trông còn trẻ quá nhỉ?”
Cô Thái nói thẳng, không hề vòng vo. Dù sao cô cũng từng chứng kiến không ít trò “đối phó phụ huynh” của học sinh - nào là nhờ ông bà, anh chị họ, thậm chí bạn bè đóng giả. Mà người đàn ông trước mặt lại còn trẻ và bảnh bao như vậy, dù mặc vest chỉnh tề, vẫn khiến cô không khỏi nghi ngờ.
“Trong nhà tôi thuộc hàng lớn hơn, chắc cô là giáo viên của Tình Tình phải không? Bình thường phiền cô để mắt đến con bé nhiều rồi.”
Bùi Trắc mỉm cười lịch thiệp, giọng nói vừa chừng mực vừa nhã nhặn, chỉ đôi ba câu đã xua tan hết nghi ngờ trong lòng cô giáo. Anh khẽ đưa hộp quà đang cầm trong tay cho Phương Tình giữ, rồi bắt đầu trò chuyện với hai vị “đại thần” của tổ Toán – thầy Từ hoạt bát và cô Thái nghiêm khắc nổi tiếng một cách tự nhiên và thành thục.
Phương Tình ngồi một bên, nhìn ba người nói chuyện mà như người ngoài cuộc. Vốn định ở lại nghe, nhưng tiếng chuông báo vào tiết vang lên, cô Thái liền nói: “Tình Tình, em về lớp học đi.”
Cô hơi do dự, thật sự không muốn đi - nếu ở lại, cô còn biết họ nói gì. Nhưng ngay cả thầy Từ cũng phụ họa: “Về lớp đi, thầy cô nói chuyện với chú em một chút là xong.” Không thể từ chối, Phương Tình đành đứng dậy, đưa lại hộp quà: “Chú, cái này cho chú.”
Câu nói vừa dứt, sắc mặt cả hai thầy cô đều khẽ đổi. Trong trường nghiêm cấm việc phụ huynh tặng quà cho giáo viên. Phương Tình không biết điều đó, nhưng Bùi Trắc đã nhanh chóng nhận ra. Anh nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay cô, nở nụ cười ôn hòa: “Đây là quà chú mua tặng cháu sau chuyến công tác, mang về lớp đi.”
Thái độ tự nhiên của anh khiến hai giáo viên cũng giãn ra, không nghĩ nhiều nữa. Còn Phương Tình thì vừa ngại vừa rối, nhưng đành im lặng rời khỏi văn phòng.
Khi cô quay lại lớp, tiết học đã bắt đầu. Cô khẽ nói “Báo cáo” rồi nhanh chóng về chỗ, nhét hộp quà vào hộc bàn, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.