Chương 2: Biến cố lớn bất ngờ ập đến

Một người trong đám đông dưới lầu không biết đã nhìn thấy gì, đột nhiên chỉ vào một khoảng đất trống không một bóng người, kích động khua tay múa chân. Lục Tửu thực sự không nghe thấy gì, nhưng cô phải tìm hiểu tình hình, bèn quay người chạy xuống lầu.

Chạy từ tầng 16 xuống thực sự không dễ dàng. Hai năm qua cô thường xuyên ở nhà chơi game, chỉ thỉnh thoảng đi du lịch, thể lực không tốt.

Cuối cùng khi đến tầng một, cô cúi người, hai tay đặt lên đầu gối, nghỉ ngơi một lát, toàn thân đẫm mồ hôi làm ướt quần áo.

Sau hai phút nghỉ ngơi, Lục Tửu đứng dậy. Đám người đó vẫn đang nói gì đó, Lục Tửu chạy đến, vẫy tay: “Chào mọi người, xin hỏi mọi người có biết tiểu khu này bị mất điện toàn bộ không ạ?”

Mấy người đó quay đầu lại, một người đàn ông trung niên đáp: “Chúng tôi vừa ngủ dậy thì mất điện rồi, vẫn chưa biết tình hình thế nào.”

Những người khác gật đầu: “Hơn nữa chúng tôi còn phát hiện ra một điều rất kỳ lạ, đó là đột nhiên nhìn thấy một cái dấu hiệu trước mặt, mở ra thì thấy đó là một giao diện mà người khác không nhìn thấy được, giống như túi đồ trong game vậy.”

“Đúng vậy, cô xem cô có không.”

Lục Tửu nghe xong thì ngớ người, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh chú ý xem trước mặt có dấu hiệu khả nghi nào không. Sau khi tập trung tinh thần, cô thật sự nhìn thấy: “Nhưng làm sao để mở?”

“Cô chỉ cần nghĩ trong đầu muốn mở là được.”

Lục Tửu làm theo lời ông ta nói, quả nhiên giao diện đã mở ra, cô trợn tròn mắt.

Những người khác nghĩ có lẽ cô cũng bị dọa sợ, khi họ mới thấy cũng y như vậy.

Chưa kịp hỏi thêm, một âm thanh đột nhiên vang lên.

Ting…

[Trái Đất sắp dung hợp vị diện với hành tinh Gutas. Khi đó, Trái Đất sẽ bước vào quá trình cải tạo toàn diện. Xin hãy duy trì thể lực và cố gắng hết sức để sống sót.]

Những lời này nói không đầu không cuối, những người nghe được còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Cái gì thế này, đài truyền hình chơi khăm à?” Một thanh niên trẻ có hơi tức giận, vốn dĩ trời đã rất nóng, bây giờ lại còn bày ra trò này nữa.

“Nhưng vẫn rất kỳ lạ, cái túi đồ kia là cái quái gì vậy, sao lại có thể khiến người khác không nhìn thấy được, cứ như game thực tế ảo trong tiểu thuyết vậy, có phải chúng ta đang bị thí nghiệm không.”

Lời giải thích này quả thực rất táo bạo, nhưng dường như cũng có thể giải thích được tình huống hiện tại.

Tuy nhiên, đối với sinh vật của hành tinh Gutas mà giọng nói kia đề cập thì Lục Tửu rất kiêng kị, luôn cảm thấy có một sự rợn người khó tả.

“Mọi người nhìn kìa! Kia là cái gì!” Mấy người vẫn còn đang suy nghĩ thì có một người đột nhiên chỉ vào chỗ nào đó hét lên.

Họ nhìn theo hướng được chỉ, phát hiện xung quanh đột nhiên xuất hiện rất nhiều ngọn núi lớn, giống như đột nhiên mọc thẳng từ dưới đất lên, khiến người ta kinh hồn bạt vía.

Tuy nhiên, họ nhanh chóng nhận ra không chỉ có một nơi như vậy, các hướng khác cũng xuất hiện thay đổi. Có nơi là đỉnh núi nhô lên, có nơi lại đột nhiên xuất hiện một khu rừng, hơn nữa vẻ ngoài của cây cối rất kỳ lạ.

Tiểu khu của họ cũng xuất hiện những cây cối kỳ quái, chúng đột nhiên đâm xuyên qua nền xi măng và vươn dài về phía bầu trời, nhanh chóng cao hơn cả tầng lầu chung cư của họ, hơn nữa vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

“Chạy mau!” Có người hét lên.

Lục Tửu theo phản xạ có điều kiện bắt đầu chạy như điên, cô phải thoát khỏi tiểu khu. Dù là game thực tế ảo hay người ngoài hành tinh tấn công, cô tuyệt đối không thể chết. Cô có trực giác rằng nếu chết thì đó sẽ là cái chết thật sự.

Những người khác có lẽ cũng có cảm giác tương tự, đều chạy bạt mạng. Đúng lúc cách cổng chung cư không xa, mặt đất dưới chân họ bắt đầu nhấp nhô lồi lõm giống như một trận động đất.

“A!” Một người đàn ông đang chạy ở phía ngoài cùng bên phải đột nhiên bị một cái cây từ dưới lòng đất đâm lên hất tung, sau tiếng thét chói tai, âm thanh nhanh chóng bị kéo xa, giống như trong nháy mắt anh ta đã bay đến một nơi rất xa.

Những người khác vẫn còn hoảng hốt chưa bình bĩnh được, quay đầu lại bỏ chạy. Người đàn ông đó bị ngọn cây hất bay lên trời, không biết anh ta có ôm được thân cây mà sống sót, hay là không giữ vững được mà rơi xuống từ độ cao hàng trăm mét.

Bây giờ, toàn bộ mặt đường đã bị nứt vỡ. Tinh thần Lục Tửu căng thẳng, cẩn thận chạy, cô không muốn giống như người đàn ông kia, đột nhiên bị cây cối hất tung lên.

Trong tình huống không có bất kỳ công cụ hỗ trợ nào, cô không biết con người phải làm thế nào để leo xuống từ những cái cây cao hơn hàng trăm mét đó.

Trên đường cũng có rất nhiều người đang hoảng loạn chạy trốn giống như họ, cũng có người gặp phải tình huống giống như người đàn ông đi cùng Lục Tửu. Tuy nhiên, người may mắn thì bị ngọn cây hất tung lên, còn người xui xẻo thì trực tiếp bị thân cây đâm trúng, sau khi xuyên thủng cơ thể lập tức rời khỏi mặt đất.

Từng tòa nhà cao tầng đổ sập, vỡ tan tành. Những công trình kiến trúc này đứng trước những cái cây khổng lồ kia thì yếu ớt như giấy.

Lục Tửu chỉ nhìn vào con đường phía trước, bất cứ điều gì xảy ra bên cạnh cũng không thể khiến cô mất tập trung, chỉ một chút bất cẩn thôi là cô sẽ chết!

Vì mất điện, rất nhiều người không thể ở trong nhà, đặc biệt là những nơi có tầng cao. Không có điều hòa làm mát, cả căn phòng bị nung nóng như một cái lò nướng.

Nếu Lục Tửu nhìn kỹ, cô sẽ thấy có khá nhiều người nhảy từ các tòa nhà đổ nát xuống, có người thì ngã trọng thương không thể cử động, có người may mắn nhảy trúng chỗ mềm mà thoát chết.

Đến khi mặt đất yên tĩnh trở lại, mặt Lục Tửu đỏ bừng, thở hổn hển. Phổi cô điên cuồng hít vào không khí trong lành, phải mất một lúc lâu mới cảm thấy nhói đau, cả người cô khụy xuống đất, không còn chút sức lực nào để đứng dậy.

Cô không nhớ rõ mình đã chạy bao lâu, bên cạnh đã không còn ai khác, những người cùng bỏ chạy trước đó đã sớm tản ra.



[Trái Đất và hành tinh Gutas đã dung hợp 100%. Xin hãy đón nhận sức mạnh mới, nỗ lực sống sót, chúc tất cả nhân loại trên Trái Đất may mắn.]

Lục Tửu ôm mặt, cô chắc chắn tất cả những điều này không phải là mơ. Thế giới của họ đột nhiên biến dị, không có liên lạc, không có điện, không biết sau này sẽ ra sao.

“Sức mạnh mới…”

Cô nghĩ về cụm từ mà giọng nói kia nhắc đến, có lẽ đó sẽ là vũ khí để sinh tồn sau này.

Và cả cái túi đồ đó nữa, cô đã nhìn thấy những thứ thú vị.

Nghĩ đến đây, Lục Tửu lại mở túi đồ ra. Những đạo cụ bên trong rất quen thuộc, đó chính là trò chơi mà cô đã chơi hai năm qua, cái game tự xưng là game giao lưu lãng mạn nhất.

Trang bị bên trong vẫn còn đó, chỉ là một số vật phẩm trước đây không ghi rõ cách sử dụng thì bây giờ đã hiểu rõ công dụng, những thứ khác cô vẫn chưa xem kỹ.

Trò chơi này vẫn luôn khá kỳ lạ. Trước đây, một số đạo cụ xuất hiện không thể chủ động sử dụng, cũng không có giới thiệu, chỉ ghi “đạo cụ này tạm thời không thể sử dụng”, thông báo cũng chỉ nói sau này sẽ thông báo công dụng.

Trong mục đạo cụ có kho đạo cụ số 1. Lục Tửu mở ra thì phát hiện một số hình ảnh 3D của thức ăn. Sau khi cô tập trung tinh thần, giây tiếp theo, một trong số thức ăn đó xuất hiện trên tay cô, còn mang theo hơi ấm.

[Cơm nắm đơn giản]

Thể lực: +10

Hương vị ngẫu nhiên

Cô nhìn vào mục đạo cụ, món đồ “Cơm nắm đơn giản” này quả nhiên đã mất đi một cái. Cô cũng không nghĩ nhiều được nữa, bây giờ cô rất đói.

Lục Tửu ăn hết cái cơm nắm to bằng bàn tay, bên trong là nhân thịt bò sốt. Sau khi tiêu hao một lượng vận động lớn như vậy, cơm nắm trở nên đặc biệt ngon miệng.

Ăn xong, cô chợt nhớ đến dòng chữ thể lực: +10 mà cô đã nhìn thấy. Vì là để bổ sung thể lực, vậy thì hẳn phải có một giao diện hiển thị thông tin cá nhân.

Lục Tửu vừa nảy ra ý nghĩ muốn xem thông tin cá nhân, giao diện đã bật ra ngay lập tức.

Tên: Lục Tửu (có thể đổi tên)

Giới tính: Nữ

Sinh lực: 40

Tấn công: 1-3

Thể lực: 12 (11)

Phòng thủ: 0

Nhanh nhẹn: 1

Chức danh: Không

Thể lực thì dễ hiểu, lúc cô chạy thì cần thể lực, 12 đại diện cho tổng thể lực, 11 đại diện cho giá trị thể lực hiện tại.

Số liệu đại diện cho tấn công vẫn chưa hiểu rõ. Phòng thủ 0 cho thấy cô cũng giống như những cánh cửa gỗ trong nhà, hoàn toàn không có khả năng chống cự trước sinh vật của hành tinh Gutas. Nhanh nhẹn cũng không hiểu, có thể là mức độ linh hoạt, còn chức danh thì càng không rõ.

Bây giờ cô đang ở trong tình trạng hoàn toàn mơ hồ, không biết tiếp theo sẽ phải đối mặt với điều gì.