Editor: Quỳnh Anh 💕
Sau khi chỉnh đốn xong xuôi, hai chiếc xe bọc thép cùng tiến về phía hầm trú ẩn.
Thuốc gây mê dần mất tác dụng, Vu Nhược Tử từ từ tỉnh lại. Vừa mở mắt, cô ấy lập tức lắc đầu mấy lần để ép bản thân tỉnh táo nhanh hơn. Sau đó, ánh mắt cô ấy lướt nhanh quanh xe, nhìn thấy tất cả mọi người đều an toàn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi biết ngay mà”. Cô ấy mỉm cười tươi để lộ hai lúm đồng tiền đáng yêu: “Đội chúng ta ai cũng rất lợi hại”.
Vì Vu Nhược Tử ngất đi khi Lương Nhiên vẫn chưa thực sự tham gia vào cuộc chiến nên cô ấy không biết chính Lương Nhiên đã xoay chuyển tình thế. Nhưng khi đó dị chủng quá đông, với trạng thái lúc đó của đội Huyền Tinh, rõ ràng không có cách nào giành chiến thắng.
Cô ấy kéo cửa sổ xe nhìn ra phía sau, thấy chiếc xe bọc thép khác đang đi theo bọn họ, liền thắc mắc:
“Xe kia đi theo chúng ta à? Có phải họ đã giúp đỡ không?”
Không khí trong xe đột nhiên im lặng một cách kỳ lạ.
Thi Như là người đầu tiên lên tiếng: “Là Lương Nhiên.”
“Đề nghị cô ấy đưa ra không sai, nhưng chúng tôi cũng không thật sự làm theo. Đến khi chịu nghe theo thì mới giành được chiến thắng.”
Vu Nhược Tử không hề ngạc nhiên như Lương Nhiên nghĩ. Cô ấy chớp mắt một cái, sau đó cười rạng rỡ, ánh mắt lộ rõ niềm vui:
“Nói cách khác, cả ba lần Lương Nhiên đưa ra kiến nghị đều hoàn toàn chính xác, đúng không?”
Lần đầu là về việc đội của Đái Nguyệt có người bị ký sinh, lần thứ hai là cảnh báo mọi người không nên tấn công con dị chủng đơn lẻ, và lần thứ ba là phương pháp tiêu diệt đàn dị chủng.
Lần nào cũng đúng.
Thi Như gật đầu.
Vu Nhược Tử vui vẻ bật cười: “Tuyệt quá! Tôi đã nói mà, chị Lương Nhiên rất giỏi.”
“Chị ấy lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ không giống hai nghiên cứu viên trước đây, đột nhiên chết bất đắc kỳ tử. Chị ấy chắc chắn sẽ sống rất lâu.”
Rồi cô quay sang nhìn cả đội, hỏi thẳng:
“Chúng ta sẽ còn đồng hành cùng nhau rất lâu, vậy thì có thể coi cô ấy như một đồng đội bình thường mà đối xử được không?”
Lời vừa dứt, không khí trong xe lại trở nên im lặng một cách kỳ lạ.
Lương Nhiên nhướn mày nhìn Vu Nhược Tử, cô gái kia cũng quay lại, tặng cô một nụ cười ôn hòa, nhưng trong đó lại mang theo sự cổ vũ rất rõ ràng.
Một lát sau, Quý Thiền khẽ hừ một tiếng: “Tôi chỉ ghét kẻ ngốc, chứ không kỳ thị công dân hạng ba.”
Câu này đồng nghĩa với việc cô bé đã đồng ý.
Thi Như cau mày, lạnh lùng nói: “Tôi không phải vì cô ấy là công dân hạng ba mà… mà…”
“Hai nghiên cứu viên trước đây Tổng bộ phái tới, một người bị ký sinh nhưng lại chọn giấu giếm, suýt chút nữa liên lụy cả đội phải chết cùng. Người còn lại thì bất chấp tôi ngăn cản, nhất định phải lao tới trước mặt một con dị chủng biến dị vừa mới “chết”…”
Nói đến đây, giọng Thi Như lạnh hẳn đi, nhưng ai cũng hiểu ý của cô ấy.
Tùy Nguyệt Sinh tựa lưng vào ghế, giọng điệu thản nhiên: “Tôi có một cậu em trai là công dân hạng ba, cũng chẳng thấy cần gì phải kỳ thị.”
“Tôi chỉ đơn giản là thích mở miệng châm chọc, ai cũng như nhau cả thôi.”
Lúc không giở giọng mỉa mai, Tùy Nguyệt Sinh lại trông giống một người bình thường đến lạ, thậm chí khi tự chế giễu bản thân, anh ta cũng không hề nương tay.
Nói xong, anh ta quay sang Lương Nhiên, nhe cả hàm răng cười đầy khoa trương: “Thật ra cô nên cảm thấy may mắn, so với việc bị ghét bỏ, tôi nghĩ họ chắc chắn còn ghét tôi hơn. Vậy nên dù sao cô cũng chỉ là người xếp áp chót thôi.”
Lương Nhiên: “…”
Cô cố nhịn, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được: “Anh có bệnh à?”
Tùy Nguyệt Sinh cười híp mắt: “Đừng khen tôi như thế, tôi sẽ xấu hổ đấy.”
Lương Nhiên: “…”
Tống Thần Ái ngồi đó nhìn mọi người, sắc mặt trông rất kỳ cục. Cô ta mím môi, sắc mặt hơi tái nhợt.
Một lát sau, cô ta bỗng nhiên nghiến răng, giọng chất vấn vang lên:
“Các người có ý gì?”
“Tại sao trông như thể tôi là kẻ xấu vậy? Chẳng lẽ tôi đối xử với cô ta không tốt thì sai sao?!”
Cô ta quét mắt nhìn quanh, giọng nói càng lúc càng lớn:
“Mấy người học ở trung tâm đào tạo nhân tài để rồi quên sạch tất cả à? Dựa vào đâu mà biến tôi thành kẻ xấu?”
“Công dân hạng nhất không đáng được pháp lệnh cấp bậc bảo vệ sao? Ai là người mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ? Bọn họ có biết chúng ta đã trải qua những gì không? Có bao giờ họ bị dị chủng bò đầy trên người chưa? Có từng bị cắn xé thành từng mảnh chưa? Chúng ta có được những đãi ngộ này chẳng lẽ không phải vì đã đánh đổi bằng mạng sống hay sao?!”
Những lời này không biết đã chạm đến nỗi đau nào của Quý Thiền, người từ nãy đến giờ vẫn luôn im lặng. Đột nhiên, cô bé mạnh mẽ đá vào chiếc rương vũ khí bên chân.
“Rầm!”
Tiếng động lớn vang lên khiến Tống Thần Ái đang nói bỗng im bặt.
Quý Thiền xoay đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ u ám, nếu nhìn kỹ, dường như còn ẩn chứa một nỗi khổ tâm không thể giãi bày. Cô bé hít một hơi thật sâu, nghiến răng nói:
“Đặc quyền là thứ đổi bằng mạng sống sao? Tống Thần Ái, lời này của cô thật nực cười!”
“Các người có được đặc quyền là vì may mắn, vì các người sinh ra ở một nơi tốt! Dù có không tham gia nhiệm vụ, các người vẫn có thể dễ dàng tìm một chức vụ nhàn hạ trong Chủ thành. Từ đầu đến cuối, các người luôn có quyền lựa chọn!”
“Nhưng công dân hạng ba thì chưa bao giờ có quyền đó! Tống Thần Ái, cô thì biết cái gì?”
Quý Thiền chỉ ra ngoài cửa sổ xe, giọng điệu sắc bén:
“Cô biết mỗi ngày có bao nhiêu công dân hạng nhất chết trong khu ô nhiễm không? Có khi bốn, năm ngày liền chẳng có ai chết cả. Nhưng cô có biết Ngoại thành là nơi như thế nào không?”
“Cô có biết mỗi ngày có bao nhiêu người phải chết ở đó không??”
“Nếu có thể lựa chọn, nếu họ có thể chọn”. Giọng Quý Thiền càng lúc càng lớn, khóe mắt đỏ hoe: “Họ cũng sẵn sàng lao vào khu ô nhiễm, dùng mạng sống để đổi lấy thức ăn cho chính mình, cho con cái của họ. Nhưng họ không có lựa chọn! Họ chỉ có thể chết đói, bị đánh chết, chết dần chết mòn ở những xó xỉnh tăm tối nhất!”
“Đúng, họ chưa từng bị dị chủng bò đầy trên người”. giọng điệu của Quý Thiền sắc bén như dao: “Nhưng thi thể họ chết đói lại bị giòi bọ bu đầy! Cô đã từng thấy chưa? Hay chỉ cố tình làm ngơ?”.
Tống Thần Ái bị những lời chỉ trích liên tục này làm cho choáng váng, hoàn toàn không biết phải phản bác thế nào. Sau một lúc im lặng, cô ta ngơ ngác hỏi:
“Vì sao là “các người” mà không phải “bọn họ”?”
“Cô không phải là người có quyền lực cao nhất nơi này sao?”
Quý Thiền không trả lời, chỉ nghiêng mặt đi, như thể không muốn nhìn Tống Thần Ái thêm một giây nào nữa.
“Sao mà dám so với cô chứ, đại tiểu thư của Đại Giáo chủ.”
“Tiểu thư cuối cùng của thời tận thế.”
Những lời này chua chát và mỉa mai đến mức khiến Lương Nhiên nghe cũng phải rùng mình.
Vu Nhược Tử nhìn hết người này đến người kia, cuối cùng đứng dậy, tựa vào ghế của Tống Thần Ái, nhẹ giọng nói như thể đang dỗ dành một đứa trẻ:
“Thần Ái, có muốn ăn bánh quy không? Chỉ cho cô ăn thôi, không chia cho họ đâu.”
Nghe vậy, Tống Thần Ái lập tức hừ lạnh, thẳng thừng từ chối:
“Ai thích thì ăn đi, tôi không cần!”
Thế là Vu Nhược Tử lấy một hộp bánh quy nhỏ từ ba lô ra, vừa mở ra vừa chậm rãi nhấm nháp.
Hương thơm ngọt ngào lan tỏa, đến khi cô ấy ăn miếng thứ ba, một bàn tay bỗng nhiên vươn đến trước mặt.
“Cô đã muốn cho tôi thì cứ đưa đây.”
Vu Nhược Tử mỉm cười, đưa hộp bánh cho Tống Thần Ái.
Tống Thần Ái nhận lấy, ôm vào lòng, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt cứng nhắc, mắt nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu cứng cỏi:
“Việc nào ra việc đó, Lương Nhiên đã cứu tôi, tôi nhất định sẽ trả ơn.”
“Tôi cũng thừa nhận, cô ta đúng là… có chút bản lĩnh.”
Nói đến đây, sắc mặt Tống Thần Ái tối lại, giọng cô ta chậm rãi nhưng đầy kiên quyết:
“Nhưng tôi sẽ không quên lời nhắc nhở của chị Nguyễn Mai. Chuyện cô ta có thể một mình rời khỏi khu ô nhiễm mà còn sống trở về hoàn toàn không hợp lẽ thường. Trừ phi cô ta tự mình giải thích rõ ràng, nếu không, tôi không thể nào tin tưởng được.”
“Còn cô”. Giọng cô ta đột nhiên trầm xuống, ánh mắt xoáy vào Vu Nhược Tử: “Hễ trong đội có người mới là cô lại vồn vã làm thân, cứ như có ý đồ gì đó. Hai nghiên cứu viên trước đây cũng chỉ thích nói chuyện với cô. Nhưng tôi nhớ rất rõ, cô là người đầu tiên phát hiện kẻ bị ký sinh, cũng là cô bảo Quý Thiền gϊếŧ hắn ngay lập tức.”
“Nếu như cô thực sự xem họ là bạn, ít nhất cũng nên báo trước một tiếng cho Quý Thiền, đúng không?”
“Cô không thấy bản thân rất kỳ quái sao?”
Lời vừa dứt, ánh mắt Tống Thần Ái lướt qua Vu Nhược Tử rồi dừng lại trên mặt Lương Nhiên, hừ lạnh một tiếng, tựa người vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Vu Nhược Tử hoảng hốt quay sang nhìn Lương Nhiên, vội vàng giải thích:
“Tôi không phải…”
Lương Nhiên mỉm cười trấn an:
“Em quên rồi sao? Hôm qua em đã kể chuyện này cho chị nghe đó.”