Chương 40: Khu Thủy Ô (16)

Editor: Quỳnh Anh 💕

Sau khi suy nghĩ thông suốt, cô nhét dao phẫu thuật trở lại túi quần, cố định chặt lưỡi dao bên trong rồi quay về xe. Thi Như thấy cô lên xe cũng nuốt viên kẹo trong miệng, xoay người trở lại ghế lái rồi cài dây an toàn.

Rất nhanh màn hình thiết bị liên lạc của Thi Như sáng lên. Nhận được tin tức từ đội ngũ liên hệ, cô ấy cúi đầu đọc lướt qua, sau đó quay đầu thông báo:

“Đội Vân Tiêu sắp đến."

“Tổng bộ đã nắm được tình hình của chúng ta, giao nhiệm vụ cho bọn họ hỗ trợ bắt giữ nhân ngư biến dị, đồng thời cùng chúng ta tiến vào hầm trú ẩn."

Không ai phản đối.

Hai phút sau, một chiếc xe bọc thép xuất hiện trong tầm mắt. Một cô gái khoảng hai mươi tuổi ngồi ghế phụ thò đầu ra, từ xa đã hào hứng hét lên:

“Bọn tôi đến rồi! Mọi người có mong chờ không?"

Thi Như quay đầu lại, bình tĩnh nhìn mọi người.

Tình huống này vốn dĩ sẽ do Vu Nhược Tử lo liệu nhưng hiện tại dù vết thương của cô ấy đã lành thì vẫn còn hôn mê, không thể gánh vác trọng trách ngoại giao.

Ánh mắt Lương Nhiên đảo qua từng người — Quý Thiền vẫn lạnh lùng, không có vẻ gì muốn quan tâm; Tùy Nguyệt Sinh mải nghịch mèo, dường như chẳng màng thế sự; còn Tống Thần Ái thì không biết đang hậm hực chuyện gì, chỉ chăm chăm trừng cô.

Cuối cùng, cô và Thi Như nhìn nhau vài giây.

“…"

Lương Nhiên: “…”

Thôi vậy đi.

Cô cạn lời kéo cửa sổ xe xuống, nhìn về phía cô gái vừa chào hỏi, lịch sự đáp lời: “Buổi sáng tốt lành, làm phiền các cô rồi.”

Cô gái kia lập tức xua tay, cười tươi: “Không có gì, không có gì! Mọi người đều chiến đấu vì Khu Hi Vọng mà!”

Xe bọc thép vừa dừng lại, cô gái liền ôm một chiếc rương nhỏ nhảy xuống. Động tác vô cùng thành thạo, cô ấy đẩy mạnh nắp rương, để lộ một hàng đao sắc bén dài chừng mười mấy centimet.

“Tôi là Trình Vận, trước đây chưa từng gặp cô. Cô là nghiên cứu viên mới của đội Huyền Tinh phải không?”

“Ừ, tôi là Lương Nhiên.”

Trình Vận cười rạng rỡ, ánh mắt đầy thiện ý: “Tên cô nghe có vẻ tràn đầy sức sống, tôi thích!”

Vừa dứt lời, các thành viên khác trong đội Vân Tiêu cũng lần lượt xuống xe.

Vừa nhìn đã có thể thấy ngay đây là một đội ngũ dày dạn kinh nghiệm. Từng thành viên đều thực hiện nhiệm vụ của mình vô cùng trật tự và nhanh chóng, không cần trao đổi nhiều nhưng mỗi người đều có vị trí riêng rõ ràng: xạ thủ viễn trinh nhanh chóng lắp đặt giá súng, chiến đấu cận chiến kiểm tra vũ khí, làm nóng cơ thể, còn bác sĩ trong đội thì yên vị trong xe, nửa khép cửa sổ, tập trung theo dõi tình hình bên ngoài.

Đội trưởng của Vân Tiêu là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi. Sau khi ổn định đội hình, cô ấy quay sang hỏi đội Huyền Tinh:

“Trên mặt đất có hơn hai mươi xác vết nứt nhân ngư. Hẳn là các cô đã dùng một phương thức chiến đấu đặc biệt nào đó? Có thể chia sẻ một chút không?”

Thi Như đơn giản tóm lược cách đánh. Sau khi nghe xong, đội trưởng Vân Tiêu nhìn về phía Lương Nhiên, trong ánh mắt mang theo chút tán thưởng:

“Chúng tôi sẽ dùng phương pháp của cô để bắt con biến dị kia. Có gì cần lưu ý không?”

Lương Nhiên gật đầu, chỉ vào phần thân dưới của nhân ngư:

“Con biến dị này có lớp vảy ở ngực cứng gần như lớp vảy trên vây cá. Vừa rồi Tống Thần Ái không thể chém xuyên qua, ngoài lý do chủ quan là đánh giá thấp nó, nguyên nhân chính vẫn là lực tay và trọng lượng vũ khí không đủ. Có thể thử dùng biến dị giả hệ lực lượng cấp A để đối phó.”

Đội trưởng Vân Tiêu quay lại, trao đổi nhanh với đồng đội rồi dẫn theo một xạ thủ súng lục và một chiến binh mang trọng kiếm, lập tức tiến vào trung tâm thương mại bỏ hoang.

Lương Nhiên nhìn theo họ, cảm giác cả người thả lỏng.

Nhớ lại tình cảnh ở đội Huyền Tinh, đầu cô lại bắt đầu đau.

Thực ra, từ thái độ của đội Vân Tiêu có thể thấy rõ rằng phần lớn các đội ngũ đều tôn trọng vai trò của nghiên cứu viên, thậm chí còn sẵn sàng làm theo chỉ dẫn của họ. Nhưng điều đó dựa trên ba điều kiện:

Một là họ không biết chính xác cấp bậc gen của cô.

Hai là đội ngũ của họ chưa từng mất đi nghiên cứu viên nào.

Ba là bọn họ chưa từng gặp Nguyễn Mai – người đã tham gia vụ đội Thần Hi bị tiêu diệt, và cũng là người từng tung tin cô đã gián tiếp hại chết đội mạnh nhất ấy.

Điểm đầu tiên là thực tế rõ ràng nhất: Một khi phát hiện cấp bậc gen của cô không cao, lại chưa từng nghe danh cô trong bất kỳ công trình nghiên cứu nào, rất có thể họ sẽ mặc định rằng cô chỉ là kẻ đi cửa sau, một nghiên cứu viên “Dạo" không có tài cán gì.

Vấn đề thứ hai cũng vô cùng rắc rối. Trước đây, Tổng bộ từng cử một số nghiên cứu viên đến hỗ trợ đội Huyền Tinh nhưng họ không chỉ không có khả năng tự vệ mà thậm chí còn trở thành gánh nặng. Có người che giấu việc mình đã bị ký sinh, suýt chút nữa kéo cả đội vào cửa tử. Điều này khiến các thành viên trong đội hình thành ấn tượng cực kỳ xấu về nghiên cứu viên.

Còn vấn đề thứ ba thì lại càng nan giải hơn. Nguyễn Mai có địa vị cao, danh tiếng vững chắc, lại có mối quan hệ khá thân thiết với Tống Thần Ái. Dù lời cô ta nói chưa chắc khiến tất cả tin tưởng hoàn toàn nhưng cũng đủ để gieo vào lòng mọi người mầm mống nghi ngờ. Kết quả là, bất kỳ đề xuất nào của Lương Nhiên cũng không dễ dàng nhận được sự tín nhiệm.

Ba yếu tố này cộng lại đã khiến cục diện của cô trở nên vô cùng bất lợi.

Nếu không ngay từ đầu Tống Thần Ái đã không tỏ thái độ gay gắt như vậy, Thi Như cũng chẳng đến mức lạnh nhạt đến mức lười cả chào hỏi, còn Quý Thiền thì không chỉ trích cô lo chuyện bao đồng.

Dẫu sao thì bây giờ nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì.

Lương Nhiên cầm ống nhòm lên, quan sát tình hình trong trung tâm thương mại bỏ hoang.

Lúc này trận chiến đã gần đi đến hồi kết.

Đội Vân Tiêu sở hữu một chiến binh mang gen biến dị cấp A+, sức mạnh vượt xa Tống Thần Ái. Đối mặt với một con dị chủng biến dị, việc áp chế nó hoàn toàn không quá khó khăn.

Đây chính là lý do lúc trước cô khẳng định việc bắt sống con quái này hoàn toàn khả thi. Dù Quý Thiền bị thương nhẹ nhưng chỉ cần phối hợp tốt thì việc khống chế con nhân ngư biến dị này không có gì đáng ngại.

Giờ phút này, sinh vật đã trọng thương kia đã bị tiêm thuốc gây tê, sau đó nhốt vào một thùng đựng hàng loại nặng. Vài phút sau, đội trưởng đội Vân Tiêu – Tống Ngưng, đẩy chiếc thùng từ bên trong trung tâm thương mại đi ra.

Vừa nhìn thấy Lương Nhiên, cô ấy liền cất lời khen ngợi:

“Phương pháp cô đề xuất thực sự rất hữu dụng.”

“Vừa nãy có một con nhân ngư định đến cứu con biến dị này. Chúng tôi đã dùng cách của cô để tập trung hỏa lực vào nó, chưa đầy nửa phút đã gϊếŧ sạch.”

Dứt lời, Tống Ngưng lại hỏi: “Đây là chiến thuật tác chiến mới mà Viện Nghiên cứu vừa phát triển sao? Đặc biệt dành cho vết nứt nhân ngư?”

Lương Nhiên hơi ngập ngừng, sau đó mới đáp: “Tôi từng thực hiện phân tích về vấn đề này.”

“Nhưng có lẽ chưa được Viện Nghiên cứu ghi nhận vào hệ thống.”

Tống Ngưng gật đầu:

“Vết nứt nhân ngư là một trong những loài dị chủng phổ biến ở khu ô nhiễm số 3. Cách tiêu diệt chúng trước đây khá là thô bạo, chỉ cần phá nát l*иg ngực là xong. Vì quá đơn giản nên không có đội nào gửi yêu cầu nghiên cứu chuyên sâu lên Tổng bộ.”

“Có vẻ là từ trận chiến lần trước thì phải? Một số nhân ngư trong bầy đã xuất hiện biến dị, khiến việc tiêu diệt trở nên khó khăn hơn hẳn. Vì vậy, cuối cùng mới có đội ngũ đề xuất lên Tổng bộ, mong rằng Viện Nghiên cứu có thể phân tích nguyên nhân.”

Tống Ngưng dừng lại một chút, ánh mắt sắc bén quan sát Lương Nhiên:

“Cô là người phụ trách nghiên cứu đợt đó sao?”

Lương Nhiên đáp:

“Đúng vậy. Độ khó khi tiêu diệt vết nứt nhân ngư lần đó gia tăng là do vị trí trái tim của chúng đã thay đổi. Thay vì nằm trong l*иg ngực như trước, nay nó đã di chuyển xuống phần vây cá. Điều đó khiến các phương thức chiến đấu trước đây không còn hiệu quả."

“Nhưng hiện tại, vết nứt nhân ngư lại xuất hiện một hướng biến dị mới. Con quái vật trong thùng chính là minh chứng."

Tống Ngưng thở dài một tiếng:

“Tốc độ biến dị ngày càng nhanh, khiến con người khó lòng phòng bị."

“Thôi, tạm thời đừng bàn chuyện này nữa."

Cô ấy liếc nhìn đồng hồ rồi hối thúc:

“Chúng ta mau chóng di chuyển đến hầm trú ẩn thôi."

“Giải quyết xong càng sớm càng tốt, con tôi còn đang đợi tôi về ăn tối đó."



Tác giả có lời muốn nói:

Nữ chính do bị giám sát trong thời gian dài nên thực chất có xu hướng khá khép kín, ngại chia sẻ. Trên thế giới này vẫn tồn tại một tổ chức quy mô lớn mang tư tưởng tự do và bình đẳng, không có sự phân chia giai cấp, tôn vinh những giá trị của thế giới cũ và toàn tâm toàn ý đấu tranh vì sự công bằng.

Tuy nhiên, vì nữ chính luôn bị theo dõi, tổ chức này không thể tiếp cận được cô.

(Do có độc giả thắc mắc rằng nếu một tổ chức như vậy thực sự tồn tại, tại sao nhân loại vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn nên phần này mới được viết thêm. Vẫn có những người tốt ở tầng lớp trên, và cũng có không ít người…