Editor: Quỳnh Anh 💕
Cảnh tượng Lương Nhiên tùy tiện bổ đôi con dị chủng thực sự mang đến cú sốc nặng.
Tống Thần Ái đờ đẫn nhìn cô, ngay cả vết máu loang lổ trên mặt cũng không buồn lau. Ánh mắt cô ta ngập tràn mơ hồ, như thể không dám tin vào những gì vừa xảy ra.
Một lúc sau, cô ta lẩm bẩm, giọng không chắc chắn:
“Công dân hạng… hạng ba?”
Thi Như cũng ngỡ ngàng nhìn về phía Lương Nhiên. Phải biết rằng ngay lúc nãy, vì kiệt sức nên cô ấy không kịp đuổi theo con dị chủng lao về phía Lương Nhiên. Trong lòng cô ấy, Lương Nhiên gần như đã chắc chắn phải chết. Vậy mà bây giờ, cô không chỉ sống sót mà còn gϊếŧ ngược lại một cách đầy gọn gàng.
Hơn nữa cú chém kia còn nhẹ nhàng đến khó tin.
Người duy nhất vẫn giữ được sự bình tĩnh là Quý Thiền. Cô bé liếc nhìn Lương Nhiên, khuôn mặt non nớt không chút biểu cảm rồi quay đi thấp giọng nói:
“Đúng vậy, công dân hạng ba.”
Hình như còn nói thêm gì đó, nhưng giọng cô bé quá nhỏ nên không ai nghe rõ.
Vết nứt nhân ngư có trí tuệ tương đương một đứa trẻ bốn, năm tuổi. Chúng tận mắt chứng kiến đồng loại vừa lao đến gần Lương Nhiên đã bị gϊếŧ chết trong nháy mắt. Bản năng khiến chúng nhận ra không thể tiếp tục tấn công một cách mù quáng.
Trong chốc lát, cả đàn trở nên cảnh giác, liên tục giật giật vây cá, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đám người.
Điều tối kỵ khi đối mặt với dị chủng là để lộ sự yếu đuối hoặc sợ hãi.
Lương Nhiên siết chặt tay phải, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng con nhân ngư. Cô giấu tay ra phía sau lưng, cố gắng kìm lại cơn run rẩy.
Rìu của Tống Thần Ái nặng hơn hai trăm cân, ngay cả Thi Như và Tùy Nguyệt Sinh khi cầm cũng có chút khó khăn, huống chi là cô — một người hoàn toàn không có bất kỳ biến dị nào.
Cánh tay phải của cô đã hoàn toàn tê cứng, không còn chút sức lực. Nhưng tất cả mọi người đều đang nhìn cô, cô không thể lộ ra dù chỉ một chút suy yếu.
Tranh thủ lúc đàn dị chủng còn do dự, cô nghiến răng chịu đựng cơn đau rát như xé thịt trên cánh tay, nhanh chóng ra lệnh:
“Tùy Nguyệt Sinh, tiêm thuốc kí©h thí©ɧ cho mọi người, liều lượng anh tự kiểm soát.”
“Quý Thiền quay lại ghế phụ, tiếp tục bắn tỉa từ xa.”
“Thi Như và Tùy Nguyệt Sinh hỗ trợ Quý Thiền, đẩy dị chủng vào tầm bắn của em ấy. Những con có lớp vảy không tổn thất thì kết liễu ngay tại chỗ.”
Cô quét mắt nhìn cả đội, giọng trầm xuống, nói từng chữ dứt khoát:
“Làm theo lời tôi, tất cả chúng ta mới có thể rời khỏi đây.”
“Còn về phần Tống Thần Ái”. Lương Nhiên dứt khoát chỉ ra vấn đề, đá nhẹ vào người cô ta: “Cô đúng là mất mặt thật đấy. Ngay cả rìu của mình cũng không nâng nổi, tôi nói thẳng…”
Cô lạnh giọng: “Cô còn không mạnh bằng tôi.”
Nghe đến đây, Tống Thần Ái lập tức giãy giụa định bật dậy.
Lương Nhiên cúi đầu nhìn rìu lớn bên chân, thử đá nó về phía Tống Thần Ái nhưng phát hiện nó nặng đến mức không nhúc nhích. Trong lòng cô có hơi xấu hổ nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục nói:
“Nếu muốn tôi coi trọng cô, vậy thì hãy tự tay chém sạch số còn lại.”
“Cô không phải không thấy rõ tôi vừa rồi đã gϊếŧ thế nào chứ?”
Tống Thần Ái bị chọc giận, cắn răng gắng gượng đứng lên, nắm lấy rìu, lảo đảo một chút nhưng vẫn cố trụ vững:
“Chỉ có kẻ ngu mới không hiểu!”
Lương Nhiên nhún vai: “Vậy thì mời tiếp tục.”
Nói xong, cô lùi về sau vài bước, ngồi xuống bậc thềm xe, khoanh tay quan sát.
Lúc này, sáu con nhân ngư còn lại dường như cũng đã hiểu tình thế, bắt đầu di chuyển cẩn thận hơn trước khi phát động đợt tấn công tiếp theo.
Tùy Nguyệt Sinh phát huy tốc độ biến dị cấp A của mình, lao vυ"t qua chiến trường như một cơn gió. Chỉ trong tích tắc anh ta đã tiêm liều thuốc kí©h thí©ɧ vào cổ từng người trong đội.
Quý Thiền không nói một lời quay lại vị trí trong xe, ổn định súng ngắm rồi bắt đầu nã đạn.
Tiếng súng “Pằng! Pằng! Pằng!” cực lớn át đi âm thanh xung quanh.
Sau khi được tiêm thuốc, tinh thần và thể lực của Thi Như đạt đến trạng thái cực hạn, tốc độ nhanh hơn trước gấp bội. Cô ấy linh hoạt xuyên qua màn mưa đạn, đạp bay những con dị chủng vẫn còn khả năng di chuyển vào tầm bắn của Quý Thiền.
Một con nhân ngư bị cô ấy đá văng đi, vừa hay quay lưng về phía họng súng.
Thi Như lập tức nhảy bật lên ba vòng, lộn nhào giữa không trung. Còn chưa kịp tiếp đất thì cô đã vung chân, giáng một cú đá mạnh vào đầu dị chủng.
Con quái vật bị đánh đến mức mất thăng bằng, lảo đảo rồi nghiêng người, để lộ phần l*иg ngực — vị trí yếu ớt nhất.
Ánh mắt sắc bén của Quý Thiền không chớp lấy một lần, mồ hôi chảy ròng ròng xuống mắt.
Thời cơ vừa đến cô bé lập tức siết chặt cò súng.
“Pằng…!”
Vô số viên đạn xoáy gió gào thét lao về phía mục tiêu. Tiếng súng liên tục vang lên, khiến con dị chủng bị ép lùi dần, phần vảy trên ngực bị bắn vỡ thành từng mảng lớn. Máu tanh nhỏ giọt xuống, loang lổ thành từng vũng trên mặt đất.
Tống Thần Ái vung rìu xông tới trước mặt nó. Quý Thiền đã kịp thời bắn nát toàn bộ lớp vảy trước ngực con dị chủng, để lộ phần thịt mềm nhũn bên dưới. Cô ta học theo động tác của Lương Nhiên trước đó, vung rìu bổ mạnh xuống phần thịt nhầy nhụa.
Vì dùng lực quá lớn nên lưỡi rìu cắm ngập vào l*иg ngực con quái vật. Tống Thần Ái cắn chặt răng siết chặt cán búa, kéo lưỡi rìu xuống sâu hơn, rạch thẳng đến lớp vân da bên trong vây cá, tránh đi phần vảy quá cứng. Một đường xé toạc từ ngực xuống, lưỡi rìu chạm đến trái tim dị chủng, nghiền nát nó từ bên trong!
Gió cuốn tung mái tóc vàng kim của cô. Khoảnh khắc này dường như chậm lại, từng hình ảnh lướt qua trong đáy mắt.
Con dị chủng đầu tiên từ từ đổ gục.
Tống Thần Ái khựng lại một giây, rồi nhanh chóng lộ ra vẻ mặt đầy kiêu ngạo, quay đầu liếc nhìn Lương Nhiên.
Lương Nhiên chỉ nhún vai, làm một động tác “Mời", ý bảo cô tiếp tục.
Tống Thần Ái hừ lạnh, quay người, siết chặt cán rìu, lao thẳng về phía con dị chủng tiếp theo.
Lương Nhiên khẽ cười.
Thực ra cách chiến đấu này khá lãng phí sức lực, cũng không phải phương án tối ưu nhất trong lòng cô.
Cô đã sớm chỉ ra đấu pháp tốt nhất — Tống Thần Ái dùng rìu quá nặng, lại không đủ dài. Trong khi đó, trường đao của Thi Như vừa nhẹ hơn, vừa có thể dễ dàng đâm thẳng xuống, xuyên qua l*иg ngực và phá nát trái tim con quái vật.
Kế hoạch ban đầu là để Quý Thiền bắn từ xa, Tống Thần Ái cầm trường đao kết liễu nhân ngư. Đó là phương án nhanh gọn nhất.
Nhưng rõ ràng Tống Thần Ái không thích dùng vũ khí của Thi Như, đã vậy thì cô cũng không ép buộc. Miễn là có thể giành chiến thắng thì những chuyện khác không quan trọng.
Lương Nhiên yên lặng ngồi bên xe bọc thép quan sát trận chiến.
Bởi vì chọn đúng phương pháp chiến đấu, cộng thêm thuốc kí©h thí©ɧ khiến họ không cảm nhận được mệt mỏi trong thời gian ngắn, trận chiến trở nên thuận lợi hơn nhiều. Không còn cảnh tượng tuyệt vọng suýt bị tiêu diệt lúc trước.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, trên chiến trường giờ chỉ còn lại một con dị chủng duy nhất.
Tống Thần Ái siết chặt cán búa, bộ lễ phục loang lổ máu tươi quét qua mặt đất, kéo theo tiếng rìu lê trên nền đất khô khốc nghe như tiếng gọi hồn của tử thần.
Con dị chủng còn lại không ngừng lùi về sau, đầu ngoảnh qua ngoảnh lại, rõ ràng đang tìm đường chạy trốn. Cuối cùng, nó phát ra một tiếng rít chói tai, bất ngờ nhảy khỏi thân cây chống đỡ cơ thể rồi không chút do dự lao về phía khu thương mại bỏ hoang gần đó.
“Cạch.”
Quý Thiền lập tức nâng súng lên nhắm bắn.
Lương Nhiên nhanh chóng đứng dậy, bước vội về phía cô bé. Cô gái nhỏ có vóc dáng còn chưa đến ngực cô, đang gập người nằm sấp trên ghế phụ, đôi mắt híp lại tập trung nhìn chằm chằm vào kính ngắm. Vẻ mặt cô bé sắc bén như dã thú, cứ như muốn xé xác con quái vật, nhai ngấu nghiến từng thớ thịt của nó vậy.
Lương Nhiên chợt nhớ đến cảnh Quý Thiền cãi nhau với Tống Thần Ái trước đó, lúc ấy cô bé cũng có biểu cảm hung hăng y hệt bây giờ. Như một con sói non vừa tách đàn, lặng lẽ giấu đi nanh vuốt nhưng ánh mắt lại chứa đầy cảnh giác. Nỗ lực vụng về giả vờ mình đã trưởng thành.
Nghĩ đến đây, giọng Lương Nhiên cũng vô thức dịu xuống.
“Đừng bắn vội”. Cô nhẹ giọng khuyên: “Bản năng sẽ khiến nó đi tìm đồng loại mạnh hơn để che chở.”
“Ý cô là con biến dị kia?” Quý Thiền không quay đầu, giọng nói vẫn bình tĩnh.
Lương Nhiên khẽ đáp: “Ừ.”
Vì thế Quý Thiền giữ nguyên tư thế, ánh mắt vẫn dán chặt vào ống ngắm, những người còn lại cũng đã lần lượt leo lên xe. Tác dụng phụ của thuốc kí©h thí©ɧ đã xuất hiện, ai nấy kiệt sức. Họ vừa lên xe họ liền gục xuống ghế, mềm nhũn như bùn nhão.