Những tâm tư ấy, sao Hà Cẩm Hạ lại chẳng hiểu. A Thu vốn thế, tuy bề ngoài lười nhác nhưng đối với người thân lại cực kỳ chu đáo. Dù thường hay đấu khẩu cùng đại tỷ, đó cũng chỉ là trò vui trong nhà. Bảo sao phụ mẫu lại thương tam muội nhất.
Một đường bình yên, xe ngựa nhanh chóng đã tới trước cổng Hà phủ. Ba tỷ muội xuống xe, cùng nhau vào chính đường.
Trong chính đường, cơm trưa đã bày sẵn, phụ mẫu sớm an tọa chờ đợi. Tỷ phu cũng đến trước để đón đại tỷ nên đã có mặt từ sớm.
Bên này, cả Hà gia vui vẻ quây quần dùng bữa. Còn bên kia, Tống Duy Hằng xuống xe, lập tức đi thẳng vào thư phòng.
9 năm. Hắn đã lặng lẽ chờ đợi 9 năm, chỉ sợ một chút sơ suất nào sẽ khiến tất cả đổi thay. Nay cuối cùng cũng lại được gặp nàng, cảnh tượng giống y hệt đời trước, ngay cả giọng nói, cách nàng thốt ra câu chữ cũng không sai một phân. Chỉ là, kiếp này hắn phải giữ nàng thật chặt, tuyệt không để vuột mất nữa.
Kiếp trước, chỉ vì một câu nói của nàng mà hắn nhằm vào nàng khắp nơi. Nhưng tiểu cô nương kia luôn cười híp mắt, nhiều lắm thì lảng tránh hắn. Nụ cười ấy đẹp đến thế, đôi mắt như chứa đầy tinh tú. Hắn cũng chẳng hiểu vì sao, càng thấy nàng cười, hắn lại càng muốn trêu chọc, càng muốn ức hϊếp nàng.
Cho đến khi nàng 15 tuổi, cử hành lễ cập kê rồi gả cho vị biểu ca Lý Minh Nghị đã sớm có hôn ước. Nàng và y đứng bên nhau, quả thật chướng mắt. Lòng hắn nghẹn ngào khó chịu khôn cùng. Đúng lúc đó, trong phủ lại có một vị biểu muội chẳng biết từ đâu tới, cũng một lòng muốn gả cho biểu ca ấy. Hắn bèn cười lạnh, đẩy một tay, để mặc họ.
Biểu ca kia thật sự là một người tốt, đối xử với ai cũng như nhau. Hắn nhìn thấy tình cảm giữa hai người ngày một xa cách, trong lòng mới coi như bớt được đôi phần oán hận. Thế nhưng lại chẳng đành lòng khi thấy nàng u sầu không vui. Vừa đúng trong kinh có việc cần hắn trở về bản gia, thế là hắn đi. Một lần đi liền trọn một năm.
Mãi đến khi quay về, hắn mới hay tin — nàng đã khó sinh mà mất từ hai tháng trước.
Đúng vậy, sinh con vốn dĩ đã là bước chân ngang qua Quỷ Môn Quan, huống hồ ngày ngày phu quân của nàng lại ở bên nữ nhân khác, tâm tình vốn đã không yên, lúc sinh nở gặp nguy hiểm cũng là chuyện thường tình.
Mà hắn, hắn đến nơi này chẳng qua để dưỡng bệnh, khi quay về bản gia rồi thì dẫu có không bao giờ trở lại cũng là điều dễ hiểu. Cứ thế, ngay cả đến lần cuối cùng hắn cũng chẳng được gặp lại nàng, cô nương mềm mại, yếu đuối, chỉ biết chịu đựng mà chẳng hề phản kháng khi bị hắn bắt nạt. Hắn chợt thấy hối hận, có lẽ ngày trước không nên xen vào, phá hoại nàng cùng biểu ca của nàng. Thế nhưng, tên biểu ca kia lại dám ư! Lại dám để mặc nàng ra đi như vậy sao…