Chương 4

Nàng ấy lại là thai phụ, dẫu rằng thai vị đã ổn định nhưng giữa đám đông nếu lỡ bị va chạm thì cũng chẳng hay. Huống chi tiểu muội này của nàng ấy, nếu nàng ấy còn chẳng sớm đưa về, e rằng lát nữa sẽ khóc mất. Hà Cẩm Xuân đứng dậy, khẽ vuốt phẳng tà váy. Chợt nàng ấy cúi người, đưa tay véo nhẹ má Hà Cẩm Thu: “Ta thương muội đó, Tiểu A Thu của chúng ta có vui không nào?”

Kẻ hầu theo hầu đã sớm quen với kiểu hành động này của đại tiểu thư nên vẫn thản nhiên thu dọn đồ đạc, chẳng ai lấy làm lạ. Hà Cẩm Thu chỉ ngẩng đầu lườm đại tỷ một cái. Thôi được, sắp về rồi, tâm tình nàng cũng khá hơn, chẳng buồn chấp nhặt nữa.

Nói cho đúng, Hà gia có bốn người con: đại tỷ là cả, trên nàng còn có một ca ca, một tỷ tỷ. Nhưng kỳ lạ thay, đại tỷ lại chỉ thích trêu ghẹo mình nàng. Chắc là tại nàng mang khuôn mặt tròn trịa như cái bánh bao chăng?

Nói đến chuyện này nàng liền buồn rầu. Rõ ràng đại tỷ xinh đẹp rực rỡ, nhị tỷ cũng là bậc mỹ nhân thanh tú, đại ca thì tuấn lãng, thế mà riêng nàng lại mang một gương mặt tròn vo như bánh bao, thêm đôi mắt to tròn long lanh, da dẻ trắng nõn nà, ai nhìn cũng thấy giống như búp bê sứ, chỉ muốn đưa tay nhéo hai cái. Nhất là đại tỷ. Cho nên nói, chuyện nàng lười biếng không thích ra ngoài ngoài thì cũng có nguyên do: ai lại muốn mỗi lần ra cửa liền bị một đám trưởng bối xoa đầu, nhéo má chứ.

Trong nỗi buồn vu vơ của Hà Cẩm Thu, cả đoàn người đã lục tục lên xe ngựa. Xe vừa đi được chừng an ổn, nàng đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, đầu gật gù. Xuân thì dễ buồn ngủ, thu thì hay mệt mỏi; vì hôm nay phải đi du xuân mà nàng dậy sớm hơn thường lệ, giờ đã gần trưa, cơn buồn ngủ càng dâng tràn.

Thấy tam muội như vậy, Hà Cẩm Hạ đau lòng vô cùng. A Thu vốn thích ngủ, hôm nay đi cùng hai nàng chơi, đã ít ngủ hơn thường ngày gần một canh giờ rưỡi. Trong xe vì có thai phụ nên trải sẵn nệm dày, xe cũng chạy rất vững, không xóc nảy. A Thu buồn ngủ như thế cũng là lẽ thường. Chỉ là dáng vẻ nàng cố chống cơn buồn ngủ, vừa muốn ngủ vừa cố gắng không ngủ, lại khiến người ta càng thêm thương tiếc.

“A Thu, nếu buồn ngủ thì gối đầu lên chân tỷ mà nghỉ một lát đi.”

“Nhị tỷ, muội không sao, thêm một lát nữa là đến nhà rồi. Về còn phải ăn cơm trưa, ăn xong rồi muội lại ngủ cũng được.” Từ đây về phủ Hà gia chỉ mất độ một canh giờ, nàng gắng chút nữa cũng đến nơi. Chứ nếu ngủ suốt dọc đường trên đùi nhị tỷ thì chân nhị tỷ ắt sẽ tê cứng, đứng dậy chẳng tiện.