Chương 3

Cậu ta từng thấy công tử mỉm cười mà dọa một nha hoàn trong hầu phủ to gan muốn leo lên giường hắn đến mức hôn mê bất tỉnh. Từ đó trở đi, bất kỳ nha hoàn nào cũng không dám lại gần công tử trong vòng ba thước. Trực giác mách bảo Nhĩ Phúc rằng tám phần mười cô nương ban nãy sẽ gặp xui xẻo. Nhưng cậu ta cũng chẳng dám nảy ra chút thương hại nào, nếu không thì kẻ xui xẻo tiếp theo sẽ là chính cậu ta.

Vốn khó lắm thân thể công tử mới khá lên một chút, muốn ra ngoài du xuân, lại không ngờ gặp phải chuyện như vậy. Đến khi xe ngựa chầm chậm lăn bánh đi xa, Nhĩ Phúc vẫn không dám thốt nửa câu.

Hà Cẩm Hạ nhìn cỗ xe ngựa dần khuất bóng, khẽ chau đôi mày thanh tú: “A Thu, những lời như vừa rồi, thật sự không nên nói ra.”

“Nhị tỷ, muội biết sai rồi.” Hà Cẩm Thu cúi đầu, tay khẽ vân vê vạt áo. Trong lòng vốn đã hối hận, nay nhận lỗi lại càng chân thành. Nàng chỉ nghĩ rằng nếu lần sau còn gặp người lạ, nhất định phải cư xử ôn hòa hơn. Nếu quả thực công tử kia nghe thấy thì xin lỗi một tiếng cũng là lẽ phải. Có điều, e rằng người ấy chỉ tạm thời dừng chân nơi này, mà nàng lại chẳng thích ra ngoài, sợ rằng sau này chẳng còn cơ hội gặp lại.

“Thật tiếc thay.” Hà Cẩm Xuân liếc đôi mắt đẹp, khẽ cười, đưa tay xoa nhẹ mái đầu A Thu: “Nhưng mà, muội làm ra cái dáng vẻ đáng thương thế này là vì sao? Tiểu A Thu của chúng ta thật đúng là hiền lành.” Tuy nàng ấy thích trêu chọc A Thu nhưng lại chẳng chịu được khi thấy nàng bày ra bộ dạng tội nghiệp.

[Được lắm, đại tỷ, tỷ thành công khiến muội phát ghét rồi.] Hà Cẩm Thu liền chẳng còn chút tâm trạng đa sầu đa cảm, ngẩng đầu trừng mắt với đại tỷ một cái, rồi xích lại gần nhị tỷ thêm vài bước.

Mắt Hà Cẩm Thu vốn là mắt hạnh, khi trừng người lại chẳng chút uy hϊếp, ngược lại càng thêm đáng yêu. Hà Cẩm Xuân liền “phì” cười thành tiếng: “Ôi chao, Tiểu A Thu của chúng ta thật đáng yêu quá đi mất.”

Quả thực, A Thu như vậy khiến người ta khó lòng trách mắng. Vốn Hà Cẩm Hạ cũng chẳng có ý trách, chỉ muốn nhắc nhở nàng nên giữ chừng mực trong lời nói. Nhưng thấy đại tỷ càng trêu càng quá, nàng ấy đành phải mở miệng: “Xem ra càng lúc càng đông người, chúng ta nên hồi phủ thôi.”

Quả thật, mấy tỷ muội đã ở đây cũng không ít thời gian. Nay người tụ tập lác đác thành từng nhóm, càng lúc càng nhiều. Hà Cẩm Xuân cũng chau mày xinh đẹp, nói: “Người đông như vậy, rốt cuộc là ngắm cảnh hay là ngắm người đây? Thôi bỏ, về cũng tốt.”