Chương 2

Hà Cẩm Thu sớm đã quen với những đòn “mỹ nhân công” của đại tỷ, chỉ khẽ tán thưởng vài câu, rồi chuẩn bị mở miệng phản bác.

“Các tỷ muội xem, kia là công tử nhà nào? Sao ta chưa từng gặp qua.” Thấy đại tỷ lại sắp tranh cãi cùng A Thu, Hà Cẩm Hạ vội vã đổi đề tài. Một tỷ một muội, một động một tĩnh, lần nào nàng ấy cũng phải đứng ra làm người hòa giải, thật mệt mỏi.

Nhị tỷ vốn có tính nhu hòa, thân vận áo dài đối khâm màu xanh khói, càng làm nổi bật khí chất thư hương. Chính nhờ dáng vẻ giống mẫu thân nhất nên hai tỷ muội thường chịu nghe lời khuyên của nàng ấy. Lúc này theo ánh mắt nhị tỷ nhìn sang, cả hai liền thuận theo mà nhìn qua.

“Không giống người ở chốn này đâu. Một thiếu niên tuấn tú đến thế, nếu ở quanh đây thì hẳn ai cũng đã biết rồi.” Hà Cẩm Xuân vừa trông thấy thiếu niên ấy liền quả quyết, rồi lấy khăn tay che miệng cười khẽ: “Thế nhân vẫn nói, "Tiếng ca ngân mãi chẳng hề phai, mười dặm gió xuân cũng kém người." Quả nhiên chẳng sai!”

Nói xong, ánh mắt nàng ấy lướt sang Cẩm Thu, ý trêu chọc rõ ràng. Đáng tiếc thay, A Thu mới 10 tuổi đã cùng biểu ca Lý gia đính hôn, bằng không thì tuổi này chính là lúc chọn phò mã tốt nhất.

Hà Cẩm Thu nghe vậy, lông mày chẳng động, liền phản kích: “Mười dặm gió xuân có bằng hắn ta hay không muội chẳng rõ nhưng xa xa nhìn qua, e rằng gió xuân thổi ba dặm thôi cũng đủ khiến hắn ta phải nằm giường nghỉ rồi.” Vừa rồi nàng thoáng nhìn, tuy dung mạo thiếu niên kia tuấn mỹ, song dường như thân thể không được khỏe.

Lời này dẫu chỉ là quen miệng đấu khẩu với đại tỷ nhưng dù sao cũng không nên đem một kẻ xa lạ ra mà bàn tán. Vừa thốt ra, nàng đã có chút hối hận. Khoảng cách đôi bên cũng chẳng phải quá xa, không biết hắn có nghe thấy hay không.

Gió xuân khẽ đưa giọng thiếu nữ, mơ hồ mà rõ ràng lọt vào tai thiếu niên. Không còn nghi ngờ, hắn đã nghe thấy. Bóng dáng Tống Duy Hằng đang muốn bước lên xe ngựa chợt khựng lại, chẳng ngẩng đầu, chỉ khẽ nhếch môi cười quỷ dị, thấp giọng thì thầm: “Cuối cùng cũng gặp rồi… Quả nhiên giống hệt kiếp trước.”

Bên cạnh, Nhĩ Phúc là kẻ hầu từ nhỏ thấy nụ cười ấy thì lời muốn bênh vực công tử liền nghẹn cứng nơi cổ họng. Công tử nhà cậu ta vốn dĩ được người ngoài ca ngợi là “công tử như ngọc, ôn hòa nho nhã” nhưng cậu ta biết rõ tính khí công tử tuyệt đối chẳng dễ chịu. Nếu buộc phải dùng một chữ để hình dung thì đó là quỷ dị, một sự quỷ dị khó nói thành lời.