Tháng 3, tơ liễu bay bay, đang độ cảnh xuân.
Nhân dịp tiết Thanh Minh đi tảo mộ, cuối cùng hai tỷ muội Hà gia cũng lôi được muội muội vốn chẳng chịu ra khỏi cửa đi dạo cùng.
“A Thu, muội xem hoa đào nơi đây nở đẹp biết bao, vậy mà muội cứ giam mình trong viện, chẳng phải là uổng phí cả một khung cảnh xuân sắc này sao?” Hà Cẩm Xuân được nha hoàn đỡ tay bước xuống xe ngựa, nhìn cả một rừng đào nở rộ, bèn cảm khái với tam muội bên cạnh.
Ba tiểu thư Hà gia, duy chỉ có tam tiểu thư là từ nhỏ đã khác người. Suốt ngày chỉ thích ru rú trong viện, chẳng mấy khi bước chân ra ngoài. Mỗi lần các nàng đến tìm thì nha hoàn đều đáp một câu y như nhau: “Cô nương nhà ta đang ngủ.” Quả thực làm người ta chẳng biết nên làm thế nào.
Nói gì thì nói, cô nương ở nhà ít ra ngoài vốn là chuyện phải, được khen là giữ lễ, biết khuôn phép, có phong thái tiểu thư khuê các. Thế nhưng như từ nhỏ A Thu đã sống chẳng khác nào bà lão, chẳng chịu bước chân ra khỏi cửa, ngày ngày chỉ muốn ngủ thì đúng là có chút khác thường. Đại phu được mời về để khám cũng nhiều, ai nấy đều bảo tam tiểu thư bình thường khiến mọi người đành chịu.
Nghĩ tới đây, nhị tiểu thư cũng không khỏi lo lắng. Chẳng bao lâu nữa A Thu đã 15, vẫn giữ cái tính uể oải lười biếng này thì sau này lấy chồng biết làm sao?
“Xuân sắc đẹp như vậy, đáng lẽ phải ra ngoài đi nhiều mới đúng. Năm nào rừng đào này cũng là chỗ thưởng xuân tuyệt nhất.”
Thấy tam muội đi theo mình xuống khỏi xe ngựa, Hà Cẩm Hạ liền kéo tay nàng đi về phía đình trước mặt: “Trong đình phía trước còn chưa có ai, chúng ta qua đó ngồi nhé.”
“Vâng.” Hà Cẩm Thu uể oải đáp lời. Quả thật nàng không có hứng thú ra ngoài, nhất là vào tiết Thanh Minh, khi thiên hạ đều đổ ra ngoài tảo mộ, du xuân. Nhưng từ nhỏ đến giờ lúc nào hai tỷ muội cũng tha thiết muốn nàng ra ngoài dạo chơi, nàng chẳng biết làm sao để khước từ.
“Đại tỷ, tỷ đang mang thai còn bon chen ra ngoài hóng náo nhiệt, không sợ tỷ phu trách mắng sao?” Nàng vốn biết tính đại tỷ từ nhỏ được cha nương nuông chiều, sinh ra đôi phần tùy ý phóng khoáng. Nàng đem lời này ra trêu chọc, cũng chỉ mong đại tỷ biết giữ gìn cho hài tử trong bụng mà sớm hồi phủ để nàng cũng có cớ theo về.
“Nha đầu lười muội, đừng tưởng ta không rõ tâm tư của muội. Tỷ phu có trách cứ hay không, muội còn chẳng biết à? Thật lạ, sao muội còn nhỏ tuổi thế này, lại có thể ở yên trong tiểu viện vài tháng trời chẳng buồn bước ra ngoài?” Dù mỹ nhân nhíu mày vẫn là cảnh đẹp ý vui, huống chi thân mặc áo dài đỏ thẫm, bụng hơi nhô cao, lại thêm vài phần phong tình duyên dáng. Khó trách tỷ phu bị đại tỷ nắm gọn trong lòng bàn tay.