Chương 6: Định mệnh gõ cửa

Vũ Ngọc Trâm đỏ mặt xấu hổ, nàng vội kéo cao chăn, không cho ánh mắt của Trịnh Minh Thư tiếp tục di chuyển trên người mình. Nàng tức giận quát khẽ: “Không cho xem.”

Trịnh Minh Thư bị dáng vẻ hổ giấy ấy làm bật cười, cô vừa trêu chọc vừa dịu dàng: “Không nhìn thì phí đôi mắt 0 độ này quá. Vẻ đẹp trời ban phải để cho người ta chiêm ngưỡng, ngắm nhìn chứ. Baby mới sáng sớm đã hung dữ thế.”

Vũ Ngọc Trâm bị mấy lời ngọt ngào của cô dỗ dành, nàng bĩu môi, nới lỏng chăn ra một chút: “Nhìn mãi rồi còn gì, chưa đủ à?”

“Làm sao mà đủ được, ngắm cả ngày cũng không biết chán.”

Trịnh Minh Thư không hề nói ngoa. Thân hình Vũ Ngọc Trâm cân đối đến hoàn mỹ, nàng cao tầm một mét bảy, ba vòng đều ở mức khiến bao người phụ nữ phải ao ước. Bàn tay Trịnh Minh Thư khẽ lướt qua những đường cong mềm mại ấy, ngón tay miết nhẹ lên làn da mịn màng, lưu luyến không nỡ buông.

Vũ Ngọc Trâm bị bàn tay ưa nghịch của cô vuốt ve khiến cả người ngứa ngáy, nàng né tránh, tay giữ chặt cổ tay cô, đôi mắt trừng nhẹ như đang làm nũng: “Đừng nghịch, trời sáng rồi. Dậy đi còn đi làm nữa.”

Nói rồi, Vũ Ngọc Trâm với lấy chiếc điện thoại ở đầu giường. Dù cả hai đêm qua mệt mỏi, đồng hồ sinh học trong cơ thể vẫn khiến họ tỉnh giấc đúng bảy giờ sáng. Bầu trời ngoài kia đã ngừng mưa, song gió vẫn thổi đều, rít khẽ qua khung cửa sổ.

Trịnh Minh Thư không tiếp tục trêu nàng. Cô rời giường trước, không quên kéo lại chăn cho nàng cẩn thận. Vũ Ngọc Trâm lười biếng nằm thêm một lúc rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Nàng quấn chăn quanh người, trông chẳng khác nào một cục bông trắng mềm mại, chỉ để lộ chiếc đầu nhỏ với mái tóc rối bời.

Khi Trịnh Minh Thư nấu xong bữa sáng, cô quay vào gọi nàng. Thấy dáng vẻ ấy, trong lòng cô mềm nhũn, vừa thương vừa buồn cười. Cô đi tới tủ chọn cho nàng bộ quần áo ấm rồi mang tới giường. Cúi người, Trịnh Minh Thư khẽ hôn lên má Vũ Ngọc Trâm. Nàng còn nghiêng đầu đón lấy nụ hôn buổi sáng ấy, dịu dàng và ấm áp. Nàng bĩu môi nhìn bộ quần áo gấp gọn trên giường: “Mặc cho tao.”

Trịnh Minh Thư hiểu ngay ý, cô gật đầu, cúi xuống nhặt đồ lót bị ném dưới đất lên. Vũ Ngọc Trâm vừa thấy đã đỏ bừng mặt, giật lấy, giấu vào trong chăn rồi tự mặc.

Trịnh Minh Thư bật cười khẽ: “Còn ngại à? Baby dễ thương thế này.”

Cô nâng má nàng, liên tục hôn mấy cái. Vũ Ngọc Trâm xấu hổ cúi đầu, im lặng không né tránh, chỉ khẽ cắn môi. Dù cả hai đã thân mật nhiều lần, nhưng bị cô cầm đồ lót ngắm nghía thế này, nàng vẫn không khỏi ngượng ngùng. Nàng liếc mắt giận dỗi, trừng cô một cái.

Trịnh Minh Thư không để ý, tiện tay véo nhẹ má nàng rồi giúp nàng mặc quần áo ấm. Khi mặc xong, Vũ Ngọc Trâm mới bước xuống giường. Ngay lúc bàn chân chạm đất, bắp đùi nàng run rẩy, hai chân mềm nhũn, lảo đảo như sắp ngã.

Trịnh Minh Thư giật mình sợ hãi, lập tức lao tới đỡ lấy nàng. Cô ôm nàng vào lòng rồi bế ngang lên, bước thẳng vào phòng tắm. Vũ Ngọc Trâm hoảng hốt, vội vòng tay qua cổ cô, ôm chặt. Đến khi nhận ra mình đang được bế, nàng đỏ mặt nhưng không giãy ra, chỉ im lặng để cô bế, để cô phục vụ từng chút.

Nàng khẽ hừ một tiếng, ánh mắt lấp lánh: “Chừa cái tội đêm qua bắt nạt tao.”

Trịnh Minh Thư bế Vũ Ngọc Trâm vào phòng tắm, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi lên bệ rửa tay. Hơi nước ấm phả ra, hương xà phòng dịu nhẹ lan khắp không gian. Cô vắt khăn lau mặt cho nàng, từng động tác chậm rãi và cẩn thận như sợ chạm mạnh sẽ khiến người đối diện tan biến mất.

Vũ Ngọc Trâm ngoan ngoãn ngồi yên, mí mắt khẽ cụp xuống. Mái tóc nàng xõa rối trên vai, hơi nước bám thành từng giọt long lanh. Khi khăn lau lướt qua cổ, nàng khẽ rụt người lại, giọng nhỏ như thì thầm: “Lạnh.”

Trịnh Minh Thư cúi đầu cười, hơi thở phả sát vào tai nàng khiến làn da Vũ Ngọc Trâm nổi gai ốc. Cô khẽ nói: “Rồi, lau xong là ấm liền. Cũng tại ai đó tối qua mệt đến mức không tắm được.”

Vũ Ngọc Trâm bĩu môi, cố không nhìn cô, bàn tay nhỏ siết chặt mép khăn: “Còn nói.”

Khi hai người ra khỏi phòng tắm, căn bếp đã thoảng mùi thơm của bữa sáng. Trên bàn, Trịnh Minh Thư chuẩn bị sẵn bánh mì nướng, trứng ốp la và một nồi cháo trắng còn bốc khói, thêm hai ly cà phê nóng tỏa hương nồng.

Vũ Ngọc Trâm ngồi xuống ghế, vẫn quấn tạm chiếc áo khoác len. Nàng chống cằm nhìn bữa sáng, đôi mắt ánh lên vẻ hài lòng: “Trông ngon quá. Ra ngoài có mấy phút, nấu lúc nào mà nhanh vậy.”

“Lúc mày còn đang nằm trong chăn.” Trịnh Minh Thư vừa nói vừa rót cà phê, động tác thuần thục đến mức khiến người khác chỉ muốn ngắm mãi.

Vũ Ngọc Trâm múc một muỗng cháo, thổi khẽ, đưa lên miệng nếm thử. Hơi nóng lan ra đầu lưỡi, vị mặn vừa phải, ấm áp đến tận tim. Nàng gật đầu: “Ngon thật. Hôm nào cũng ăn đồ nhà nấu, sắp quên mất đồ ăn ngoài quán có vị như thế nào rồi.”

“Thì ở nhà baby muốn ăn cái gì cứ order, tao làm cho, đảm bảo hơn ngoài quán.” Trịnh Minh Thư ngẩng đầu, nụ cười nửa đùa nửa thật khiến tim Vũ Ngọc Trâm khẽ lệch một nhịp.

Nàng cười khúc khích, đôi má ửng hồng: “Ok, baby muốn order từ bây giờ, tối muốn ăn gà rán”

“Đảm bảo món ăn khách hàng yêu cầu, tối sẽ có mặt trên bàn ăn.”

Khi ăn xong, Trịnh Minh Thư dọn bát đĩa, Vũ Ngọc Trâm đứng cạnh rửa tay, tiện tay giúp cô sắp lại cốc. Hai người va nhẹ vai nhau, ánh mắt giao nhau, rồi cùng bật cười.

Trịnh Minh Thư nói khẽ: “Đi thay đồ đi, kẻo muộn.”

“Ừ.”

Trong phòng ngủ, Vũ Ngọc Trâm chọn một chiếc áo len cao cổ màu kem, bên ngoài khoác thêm áo phao dài đến gối màu be nhạt, viền cổ áo phủ lớp lông mềm. Nàng quàng khăn len màu nâu sữa quanh cổ, cài cúc chậm rãi, động tác vừa nhẹ vừa khéo. Mái tóc dài được buộc hờ sau gáy, vài sợi rơi xuống vai, vương nhẹ trên nền áo phao, tạo nên dáng vẻ dịu dàng mà ấm áp. Trên tay, nàng đeo đôi găng len dày màu xám nhạt, chuẩn bị sẵn mũ len cùng tông để khi ra ngoài đội lên cho khỏi lạnh.

Trịnh Minh Thư đứng bên, mặc áo cổ lọ đen ôm sát, bên ngoài là áo phao dày màu than chì, cài khóa kéo gọn gàng. Cô quàng khăn dệt kim xám đậm, đội mũ len đen phủ nửa tai, tay xỏ găng da vừa vặn, trông vừa gọn gàng vừa mang chút khí chất lạnh lùng của mùa đông.

Cả hai soi gương nhìn nhau, hơi thở phả ra thành làn khói mỏng trong căn phòng còn vương hơi sương lạnh. Ánh mắt Trịnh Minh Thư dừng lại trên gương mặt Vũ Ngọc Trâm, khóe môi khẽ cong: “Nhìn baby quấn khăn, đội mũ thế này đáng yêu thật.”

Vũ Ngọc Trâm liếc cô trong gương, khóe môi mím nhẹ: “Đừng có nịnh, lạnh chết đi được.”

Trịnh Minh Thư bật cười khẽ, tiến lại gần, giúp nàng chỉnh lại khăn quàng, rồi kéo khóa áo phao lên cao hơn: “Ra đường nhớ cài kín thế này, gió hôm nay buốt lắm.”

Vũ Ngọc Trâm gật đầu, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng, khẽ đáp: “Biết rồi, mày lo như mẹ tao ấy.”

“Tao chỉ lo cho mỗi baby thôi.”

Nàng khẽ cười, trong gương phản chiếu hai bóng hình sát lại, Trịnh Minh Thư vuốt cằm làm dáng vẻ ngắm nhìn một bông hồng xinh đẹp: “Đẹp quá, nhìn là không muốn ra khỏi nhà nữa.”

Vũ Ngọc Trâm liếc cô trong gương, nửa như trách nửa như cười: “Thôi đi, mày mà nói nữa là muộn thật đấy.”

Khi mọi thứ đã chỉnh tề, hai người cùng ra cửa.

Vũ Ngọc Trâm bước xuống xe, khẽ kéo lại chiếc khăn quàng cổ. Hơi thở nàng tỏa thành làn khói mỏng trong không khí giá buốt. Nàng quay đầu chào tạm biệt Trịnh Minh Thư rồi mới đi vào trong.

Nàng quẹt thẻ, cửa kính tự động mở ra. Hương cà phê thoang thoảng cùng mùi nước lau sàn mới khiến không gian trở nên vừa sạch sẽ vừa ấm áp. Vũ Ngọc Trâm nhìn đồng hồ, mới hơn bảy giờ một chút. Hôm nay là ngày phỏng vấn nhân viên mới, nên nàng đến sớm để kiểm tra lại mọi thứ.

Phòng nhân sự ở tầng ba, ánh đèn vàng hắt nhẹ qua lớp cửa kính mờ. Nguyễn Mai Anh đã có mặt, tóc buộc cao gọn gàng, đang cắm cúi sắp xếp tập hồ sơ trên bàn. Thấy Vũ Ngọc Trâm bước vào, cô ngẩng lên, mỉm cười: “Em đến sớm thật đấy. Chị tưởng mình là tới sớm nhất.”

“Em tới còn phải xem lại danh sách ứng viên với sắp xếp bàn ghế nữa, đâu thể để chị làm một mình.”

Vũ Ngọc Trâm vừa nói vừa cởϊ áσ khoác, treo lên giá, rồi cùng Nguyễn Mai Anh kiểm tra lại từng bộ hồ sơ.

Một lát sau, hai nhân viên khác của phòng nhân sự cũng đến, Trần Minh Phương và Lê Đức Tài, tay cầm laptop và tập biểu mẫu. Cả bốn người bắt đầu chia việc: người kiểm tra danh sách phỏng vấn, người chuẩn bị phòng họp, người in phiếu đánh giá. Tiếng máy in kêu rè rè xen lẫn tiếng cốc cà phê va nhẹ trên bàn.

Nguyễn Mai Anh trải lại khăn trải bàn, đặt thêm vài chai nước suối ngay ngắn. Vũ Ngọc Trâm đứng giữa phòng, nhìn quanh một lượt, gật đầu: “Ổn rồi. Lát nữa mười giờ bắt đầu đợt đầu tiên, mọi người tranh thủ ăn sáng đi nhé. Hôm nay chắc không có thời gian nghỉ trưa đâu.”

Đúng mười giờ, hành lang bên ngoài phòng phỏng vấn đã có người ngồi chờ. Ghế nhựa xếp thành hàng dài, mỗi người một vẻ, kẻ ôm cặp tài liệu, người nắm chặt tờ hồ sơ đã nhàu. Vũ Ngọc Trâm đứng trong phòng, quan sát qua lớp kính mờ, trong lòng thoáng một chút chờ mong.

Người đầu tiên bước vào là một cô gái trẻ mới tốt nghiệp tháng trước. Tay còn run khi mở laptop trình bày bản kế hoạch marketing, nhưng ánh mắt lại sáng lên mỗi khi nhắc đến ý tưởng của mình. Khi cô cúi chào ra ngoài, Vũ Ngọc Trâm khẽ ghi vào ô nhận xét: “Có tiềm năng.”

Tiếp đó là một người đàn ông chín chắn, hơn ba mươi tuổi, từng bị cắt giảm nhân sự. Bộ vest anh mặc đã sờn nhẹ ở cổ tay, nhưng anh vẫn chỉnh lại cà vạt thật cẩn thận. Khi được hỏi lý do nghỉ việc, anh dừng lại một thoáng rồi mỉm cười: “Vì công ty cũ phá sản, nên tôi phải kiếm công việc mới.”

Người kế tiếp là người mẹ đơn thân, dáng nhỏ nhắn: “Tôi có thể làm thêm giờ, không ngại việc khó.”

Rồi cuối cùng, Tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng giữa lúc Nguyễn Mai Anh đang rà lại danh sách phỏng vấn. Cánh cửa phòng mở ra, một người đàn ông cao, dáng gọn gàng trong chiếc áo len cổ lọ màu xám nhạt khoác ngoài bằng áo dạ xanh sẫm bước vào. Ánh đèn phản chiếu lên cặp kính mảnh, khiến gương mặt hắn thêm phần điềm đạm và trầm tĩnh.

Vũ Ngọc Trâm đang ngồi đối diện bàn phỏng vấn, tay cầm cây bút chì đánh dấu trên hồ sơ, thoáng ngẩng lên và trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh dường như khựng lại.

Người vừa bước vào chính là Đoàn Tấn Lực.

Ánh nhìn của cả hai chạm nhau trong vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để kéo theo hàng loạt ký ức từ những năm tháng xa xôi.

Vũ Ngọc Trâm thoáng sững sờ. Tim nàng đập mạnh, có chút kinh hỉ, có chút không tin nổi vào mắt mình. Sáu năm, quãng thời gian không ngắn, đủ để mọi thứ đổi thay, nhưng gương mặt anh, nụ cười ấy, vẫn quen thuộc đến lạ lùng.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc, ký ức xưa lập tức ùa về. Họ từng là bạn thân, nhà sát cạnh, cho đến khi hắn phải chuyển đi vì bệnh. Sáu năm xa cách, nay gặp lại, tim nàng run lên, niềm vui dâng tràn không nói nên lời.

Nguyễn Mai Anh khẽ nghiêng đầu nhìn, nhận ra sự vui mừng của Vũ Ngọc Trâm, liền đẩy nhẹ tờ hồ sơ tới trước mặt nàng. Dòng chữ in đậm: [Ứng viên: Đoàn Tấn Lực. Vị trí: Nhân viên phòng kinh doanh.]

Vũ Ngọc Trâm hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh vốn có. Nàng khẽ chỉnh lại tư thế ngồi, giọng nói trở nên nghiêm trang: “Chào bạn. Mời bạn ngồi.”

Hắn gật đầu, mỉm cười, nụ cười nhẹ như thể hiểu rằng nàng đang phải giữ khoảng cách cần có trong công việc: “Cảm ơn. Lâu rồi mới gặp lại.”

Một câu nói giản đơn, nhưng trong lòng Vũ Ngọc Trâm lại dậy lên thứ cảm xúc lẫn lộn: vừa ấm áp, vừa lạ lẫm, vừa khó diễn tả.

Buổi phỏng vấn bắt đầu. Câu hỏi đầu tiên vang lên, giọng nàng bình thản, chuẩn mực như mọi khi: “Anh có thể giới thiệu đôi chút về bản thân và kinh nghiệm làm việc gần đây không?”

Đoàn Tấn Lực đáp lại bằng giọng nói trầm thấp, chậm rãi. Hắn nói về công việc ở công ty cũ, về những dự án từng tham gia, ánh mắt đôi khi thoáng dừng lại trên gương mặt Vũ Ngọc Trâm, nơi nàng cố giữ nét bình tĩnh, nhưng ngón tay vô thức khẽ chạm vào cây bút, xoay nhẹ.

Nguyễn Mai Anh và các đồng nghiệp khác vẫn theo dõi buổi phỏng vấn một cách nghiêm túc, không ai để ý rằng giữa hai người họ đang tồn tại một lớp không khí rất riêng, vừa xấu hổ, vừa thân quen.

Khi buổi phỏng vấn kết thúc, Vũ Ngọc Trâm khép tập hồ sơ lại: “Cảm ơn bạn đã tham gia. Kết quả sẽ được thông báo trong vài ngày tới.”

Đoàn Tấn Lực đứng dậy, khẽ gật đầu. Trước khi bước ra, hắn dừng lại một thoáng, mỉm cười: “Dù kết quả thế nào, nhưng thật vui khi hai ta trùng hợp gặp mặt ở đây.”

Cánh cửa khép lại sau lưng anh, để lại trong phòng là sự im lặng ngắn ngủi. Nguyễn Mai Anh khẽ huých khuỷu tay: “Người quen hả em?”

Vũ Ngọc Trâm khẽ cười: “Vâng, là bạn thân hồi nhỏ của em. Lâu lắm rồi.”

Nàng nhìn xuống hồ sơ trên bàn, nơi tên “Đoàn Tấn Lực” vẫn còn hiện rõ, lòng bỗng dấy lên một cảm giác khó gọi thành tên, vừa nhẹ nhõm, vừa vui mừng, vừa như có chút gì đó chưa kịp nói.