Chương 41: Tao đưa mày về

“Ôi, thật không ngờ lại có chuyện trùng hợp đến mức vậy. Mày lại là bạn cùng lớp của sếp tao.”

Trịnh Minh Thư nhướng mày cảm thán: “Tao cũng không ngờ được sếp mày lại là Quỳnh Anh. Hóa ra người bấy lâu nay khiến mày hay than lên than xuống lại là Quỳnh Anh.”

Lê Hoài Phương hừ khẽ một tiếng đầy bực bội: “Tao đến chữ khổ giờ không cùng đẳng cấp với cái khổ của tao rồi. Từ cái ngày mà biết mày là bạn thân tao cái, thì ngày nào cũng nhắn hỏi mày thích ăn gì, uống gì, rồi hỏi nhiều thứ liên quan tới mày. Má chứ, tao ám ảnh luôn rồi. Giờ tao chỉ muốn xóa những gì tao biết về mày khỏi đầu tao.”

Trịnh Minh Thư bật cười, cô nghiêng đầu, ánh mắt mềm lại, cố gắng làm cảm xúc nàng dịu xuống: “Hỏi cùng lắm trong một buổi là hết, làm gì mà ngày nào cũng hỏi.”

“Đâu phải hỏi mỗi mày thích gì, còn hỏi về chuyện của mày và Trâm kia kìa. Có vẻ bà này khá để ý đến chuyện tình cảm của mày và Trâm lắm.”

Trịnh Minh Thư cụp mắt, đáy mắt khẽ dao động. Cô thật sự không ngờ Trần Quỳnh Anh lại thích mình, chỉ là lúc này cô không có ý gì với nàng. Cô rất rõ ràng trong chuyện tình cảm, chuyện năm đó đã kết thúc rồi thì sẽ không thể xuất hiện lại được nữa. Hơn nữa, cô cũng mới chia tay với Vũ Ngọc Trâm. Nghĩ đến đây, Trịnh Minh Thư bỗng cảm thấy cuộc đời mình rối như một cuộn chỉ bị kéo đứt nhịp.

Cô đưa tay xoa mặt, thở ra thật dài. Qua màn hình, Lê Hoài Phương dễ dàng nhận ra sự mệt mỏi và khó chịu trên gương mặt bạn thân. Bị người khác để ý vào chuyện cá nhân và tình cảm vốn là điều Trịnh Minh Thư ghét nhất. Lê Hoài Phương chỉ biết thở dài, khẽ lắc đầu: tình cũ đúng là không rủ cũng tới.

“Yên tâm đi, tao bảo chuyện tình cảm của mày tao không rõ, vì mày không kể nhiều.”

“Ừ, cảm ơn.”

Lê Hoài Phương liếc sắc mặt cô qua màn hình, hạ giọng: “Ê, mà tao cũng không ngờ Trâm lại chung lớp với mày năm cấp 3 đấy.”

“Tao chỉ nhớ hồi đó Trâm chung lớp với tao, còn lại tao chẳng nhớ việc gì liên quan tới Trâm hết. Hồi đó tao với Trâm chẳng có giao tiếp nhiều, cũng không chung nhóm gì trên lớp nên không có ấn tượng.”

Lê Hoài Phương đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, đôi mắt sáng lên như vừa phát hiện điều gì thú vị: “Tự dưng tao lại nghĩ ra, chúng mày chung lớp cấp 3. Có khi nào Trâm thích mày từ lúc ấy mà không biết không?”

Chung lớp cấp 3, biết đâu bất ngờ cũng có thể xảy ra. Tuy Trịnh Minh Thư không nhớ rõ về Vũ Ngọc Trâm, nhưng điều đó đâu có nghĩa Trâm cũng không nhớ cô. Câu nói của Lê Hoài Phương khiến Trịnh Minh Thư nhíu mày. Cô và Vũ Ngọc Trâm lúc đó không hề có nhiều tiếp xúc, làm sao có thể thích nhau được. Cô lập tức bác bỏ: “Không có khả năng. Tao với Trâm không tiếp xúc nhiều, thích nhau kiểu gì, qua bầu không khí chung à?”

Lê Hoài Phương nghe vậy cũng thấy có lý nên không nói thêm. Cả hai trò chuyện thêm vài câu vu vơ rồi tắt máy, hẹn nhau vào game.

Không thể nhắn gọi vì bị chặn. Từ sau lần vô tình gặp lại ở buổi họp lớp hôm đó, Trịnh Minh Thư vẫn tiếp tục chuỗi né tránh toàn bộ những lần Vũ Ngọc Trâm tới nhà tìm gặp mặt.

Vũ Ngọc Trâm hiểu sự việc đã nghiêm trọng đến mức nào. Nàng thật sự muốn giải thích, muốn nói rõ với cô, nhưng Trịnh Minh Thư hoàn toàn không để ý tới nàng. Ngay cả xin một lần gặp mặt cũng không được. Không những thế, Trần Quỳnh Anh cũng đã trở về, từ buổi họp lớp lần đó mỗi đêm nàng lại mơ thấy Trần Quỳnh Anh hạnh phúc bên Trịnh Minh Thư khiến nàng sợ hãi. Nàng không muốn điều đó xảy ra, nàng đã phải vất vả tới mức nào để khiến cô chịu để ý tới mình rồi bên mình. Đâu thể vì Trần Quỳnh Anh xuất hiện mà khiến nàng chùn bước.

Nàng gọi cho Lê Hoài Phương, đối phương bất lực nói rằng chuyện hai người phải tự giải quyết, nàng không thể can thiệp. Ngay cả khi gọi cho Trịnh Minh Hoài, đối phương cũng bất lực thở dài mà nói: “Em không giúp được.”

Vũ Ngọc Trâm rối loạn cả lên. Nàng không còn tâm trí làm bất cứ việc gì. Từng cử chỉ của Trịnh Minh Thư khiến nàng cảm giác như cô đang cố tách mình ra khỏi cuộc đời nàng, như thể cô thật sự muốn chia tay. Nhưng nàng không muốn. Nàng tuyệt đối không muốn chia tay.

Ngay khi có lịch nghỉ Tết, Vũ Ngọc Trâm lập tức trở về, không đi cùng Đoàn Tấn Lực. Điều này khiến Đoàn Tấn Lực càng căm tức Trịnh Minh Thư hơn. Hắn nghiến răng, hận cô đến mức âm thầm nguyền rủa. Chia tay rồi, tại sao Vũ Ngọc Trâm vẫn chưa quên cô.

Nếu buổi sáng không gặp được thì buổi tối chắc chắn Trịnh Minh Thư có ở nhà. Vũ Ngọc Trâm chờ đến trời tối, cố tình sang nhà cô. Gió đêm lạnh cắt da nhưng con đường quê lại rực rỡ ánh đèn Tết, những dây đèn màu treo dọc hai bên lối nhỏ, câu chúc Tết đỏ thắm đung đưa theo gió. Người qua lại nhiều hơn, bầu không khí rộn ràng khiến mọi thứ trở nên ấm áp hơn hẳn. Các cửa hàng đều cố tình đóng muộn vì Tết cận kề.

Vũ Ngọc Trâm lái xe thẳng đến nhà cô. Cổng nhà vẫn mở, ánh đèn vàng hắt ra hiền hòa nhưng nàng không dám bước vào. Dũng khí khi còn ở nhà như tan biến sạch. Nơi vốn từng quá quen thuộc, nàng từng tự nhiên ra vào như người thân, giờ lại khiến nàng rụt rè, chẳng dám bước qua cánh cổng ấy. Đến gọi tên cũng không dám, thì làm sao gặp được Trịnh Minh Thư.

“Ai vậy? Làm gì mà thập thò thế?”

Một giọng nói khàn nhưng quen thuộc khiến nàng giật mình. Một người đàn ông không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng. Trong khoảnh khắc trái tim nàng giật nảy, suýt hét lên. Khi nhận ra đó là bố của Trịnh Minh Thư, nàng liền im bặt, mỉm cười lễ phép: “Cháu chào chú ạ.”

Bố cô nhận ra Vũ Ngọc Trâm, ánh mắt nghi ngờ lập tức biến mất, thay vào đó là nụ cười tươi vui khi thấy bạn của con gái: “Trâm đấy à cháu? Sao lại đứng ngoài này thế? Sao không vào nhà cho ấm.”

Vũ Ngọc Trâm cười gượng: “Dạ thôi ạ, cháu…”

Nàng không biết phải mở lời thế nào. Chẳng lẽ lại nói rằng nàng đến tìm Trịnh Minh Thư nhưng không có cách nào gọi cô ra. Bố cô thấy nàng ấp úng liền tò mò: “Sao thế? Có chuyện gì à?”

“À, dạ. Cháu tới gặp Thư, bọn cháu có chút chuyện xích mích nên giận nhau. Cháu không gọi được cho Thư, chú có thể gọi Thư giúp cháu không?”

Bố cô ngạc nhiên một chút nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Vũ Ngọc Trâm vui mừng cảm ơn. Trước khi vào nhà, bố cô còn cố tình rủ nàng vào cho ấm nhưng nàng vội từ chối. Khi chưa có danh phận, đã vậy còn bị Trịnh Minh Thư giận, nàng không dám.

Nàng đứng ngoài cổng, hồi hộp quan sát bóng lưng bố cô đi vào. Nàng chợt cúi xuống soi gương điện thoại, chỉnh lại mái tóc rối, hai má đỏ ửng vì lạnh và vì hồi hộp.

Trong phòng, Trịnh Minh Thư đang nằm chơi game cùng Lê Hoài Phương thì bố cô bước vào làm cô giật mình, theo phản xạ gọi một tiếng: “Bố?”

Điện thoại bên cạnh vẫn bật mic, giọng Lê Hoài Phương vọng ra: “Núp đi, tao có chiêu rồi.”

Bố cô nhẹ nhàng nói: “Xích mích gì với cái Trâm mà để con bé đứng ngoài không dám vào nhà thế. Ra gặp đi, Trâm nó đang chờ ngoài cổng đấy.”

“Cái gì ạ?”

Trịnh Minh Thư sững người. Cô không ngờ nàng lại mò tới đây, nhất là trong tiết trời lạnh buổi tối như thế này. Cô vừa tức vừa thương. Không cho phép bản thân do dự, cô lập tức bật dậy, chạy sang phòng đối diện và ném điện thoại cho Trịnh Minh Hoài: “Chơi hộ tao.”

Trịnh Minh Hoài lúi húi đỡ lấy điện thoại, ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì trên màn hình là trận game đang đánh dở, kèm giọng Lê Hoài Phương quát vọng ra: “Đâu rồi, con kia. Mẹ nó, ngủ quên trong bụi à? Nó tới mà không biết chạy.”

Trịnh Minh Hoài âm thầm toát mồ hôi lạnh: “...”

Trịnh Minh Thư chạy ra ngoài. Cánh cổng nửa đóng nửa mở, lộ ra đầu xe máy quen thuộc. Chỉ cần liếc qua, cô đã nhận ra ngay đó là chiếc xe của Vũ Ngọc Trâm. Nàng rất ít khi dùng nó. Từ ngày quen nhau, hầu hết đều là cô tự ý quyết định: hôm nay dùng xe cô, ngày mai đổi sang xe nàng. Vũ Ngọc Trâm gần như chẳng đυ.ng tới chiếc xe ấy nữa. Thế mà hôm nay nàng lại chạy nó đến đây, trong buổi tối lạnh thấu và đầy bất an như thế này.

Khi bước ra cổng, ánh mắt Trịnh Minh Thư chạm vào bóng dáng Vũ Ngọc Trâm đứng chờ. Kể từ hôm họp lớp đến nay đã hai ngày, đây là lần đầu tiên họ gặp lại. Ánh đèn đường vàng nhạt hắt lên gương mặt nàng, để lộ sự hốc hác rõ rệt. Bọng mắt sâu, đôi má hóp lại, vẻ rực rỡ ngày nào như bị gió lạnh đêm thổi trống rỗng. Ngực Trịnh Minh Thư thắt lại. Cô không muốn nhìn nàng như thế này. Cô siết chặt tay, cố nhấn chìm sự đau xót đang trào lên.

Vũ Ngọc Trâm vừa thấy cô liền bước vài bước nhanh đến, không kìm được vui mừng mà nắm chặt lấy tay cô. Bàn tay nàng lạnh buốt, run nhẹ dưới gió đêm. Trịnh Minh Thư nhíu mày, lập tức gạt tay nàng ra, nhưng không phải vì khó chịu mà là để nhét tay nàng trở lại túi áo cho ấm. Hành động ấy khiến trái tim Vũ Ngọc Trâm run lên một nhịp. Nàng không buồn vì bị gạt tay. Trái lại, nàng thấy vui mừng bởi hành động nhỏ ấy chứng tỏ cô vẫn quan tâm đến nàng.

“Thư.”

“Mày tới đây làm gì?”

Giọng nói ấy như dòng nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Vũ Ngọc Trâm sững người mấy giây, nàng nhìn cô, không tìm được nụ cười hay chút dịu dàng quen thuộc nơi Trịnh Minh Thư. Cô đang nhìn nàng bằng ánh mắt xa cách, lạnh lùng đến đau đớn.

Nội tâm Trịnh Minh Thư nghẽn lại. Chỉ một câu nói của mình thôi mà ngực cô đau nhói như ai bóp chặt. Cô biết nàng sẽ tổn thương, nhưng nếu cô dịu lại, nếu cô mềm lòng, mọi nỗ lực kéo bản thân thoát khỏi vòng xoáy cảm xúc sẽ sụp đổ. Không được yếu đuối. Cô nhắc mình lần nữa. Không được vì ánh mắt ướt kia mà quay lại tất cả.

Vũ Ngọc Trâm khẽ lúng túng, giọng run: “Tao muốn gặp mày, tao muốn nói chuyện…”

“Gặp rồi đấy, cũng nói chuyện rồi. Không còn gì thì về đi.”

Câu nói dứt khoát như cắt phăng từng tia hy vọng nhỏ nhoi mà nàng mang theo. Vũ Ngọc Trâm hóa ngốc, nàng bấu chặt ngón tay, cổ họng nghẹn lại: “Thư, đừng đuổi tao được không? Tao biết lỗi rồi mà. Chúng ta…”

Nàng muốn nói đừng chia tay, muốn nói quay lại được không, nhưng lời chưa kịp thốt ra, Trịnh Minh Thư đã đọc được hết.

Cô thẳng thắn, gần như tàn nhẫn: “Không thể. Chúng ta chia tay rồi, Trâm à. Mày về đi.”

Lời nói ấy như cú giáng khiến Vũ Ngọc Trâm không thở nổi. Từ sau cấp 3 đến giờ, chưa lần nào Trịnh Minh Thư tỏ ra xa cách nàng như vậy. Cảm giác hụt hẫng tràn lên khiến hai mắt nàng cay xè. Bao tủi thân, uất ức, hối hận dồn nén suốt mấy ngày qua vỡ ra. Đôi mắt nàng đỏ hoe rồi cuối cùng lặng lẽ rơi lệ.

Bên trong Trịnh Minh Thư, cơn sóng dữ quật mạnh. Cô nghe tiếng nấc nghẹn của nàng, mỗi âm thanh đều như kéo rách trái tim. Cô phải cắm sâu móng tay vào lòng bàn tay để ép bản thân tỉnh táo. Nếu không làm vậy, cô sẽ lập tức ôm lấy nàng mà dỗ dành, điều cô tuyệt đối không được phép làm. Đừng ngước lên. Đừng nhìn. Đừng mềm lòng.

Nhưng tiếng khóc ấy cứ vang bên tai, phá nát phòng tuyến mà cô dựng lên suốt những ngày qua.

Vũ Ngọc Trâm thụt thịt khóc, nước mắt nóng hổi rơi xuống gò má. Gió lạnh quất qua khiến nàng rùng mình. Nàng nhận ra Trịnh Minh Thư cố tình quay mặt đi, tránh ánh mắt nàng. Trái tim nàng nhói đau như bị xé ra từng mảnh. Nàng cúi đầu, không dám làm phiền cô, chỉ biết nấc nhẹ liên tục nói “xin lỗi”. Nỗi uất nghẹn và sợ hãi dồn lại thành những giọt nước mắt không thể kiềm chế.

Trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy mình nhỏ bé đến mức chỉ cần một cơn gió cũng đủ cuốn đi.

Trịnh Minh Thư lén liếc sang. Mái tóc nàng rũ xuống, gương mặt xác xơ, gầy đi rất nhiều. Đôi mắt nàng đỏ hoe, tự mình kiềm nén khóc như thể sợ làm phiền cô. Hình ảnh ấy khiến lòng Trịnh Minh Thư co thắt mạnh. Đau đến mức cô phải quay đầu đi lần nữa. Vũ Ngọc Trâm phải gắng gượng mãi mới để nước mắt giảm bớt, cuối cùng cũng dừng lại được, đôi vai còn run nhẹ.

Trịnh Minh Thư nhìn thẳng vào mắt Vũ Ngọc Trâm. Khóc xong mắt Vũ Ngọc Trâm hơi sưng, hàng mi vẫn còn vương những giọt lệ chưa kịp khô. Trịnh Minh Thư thở dài, bàn tay cô nhẹ nhàng đưa lên lau nước mắt cho nàng. Vũ Ngọc Trâm nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay ấm áp của cô, cảm giác thân thuộc ấy khiến lòng nàng dâng lên nỗi nhớ nhung quặn thắt.