Chương 39

Kết buổi họp lớp, mọi người rủ nhau ở lại chụp chung một tấm ảnh làm kỷ niệm. Trịnh Minh Thư chỉ lặng lẽ tìm một góc đứng, dự định chụp thêm một lần cuối cùng với cả lớp rồi ra về. Không ngờ Trần Quỳnh Anh lại chủ động bước tới cạnh cô. Trịnh Minh Thư khẽ tròn mắt, cảm giác khó hiểu dâng lên từng chút. Cô không rõ tại sao bản thân lại thấy trên người Trần Quỳnh Anh có điều gì kỳ lạ đến vậy.

Nàng không còn giống như quá khứ. Trần Quỳnh Anh thay đổi quá nhiều, sự thay đổi ấy khiến Trịnh Minh Thư thoáng rối bời. Nàng không lạnh lùng như xưa, cũng chưa từng chủ động đứng cạnh cô trong suốt những năm đi học, vậy mà giờ đây lại bước tới gần một cách tự nhiên như thế.

“Mọi người vào hàng chưa. Nhanh lên nào chụp mấy tấm làm kỉ niệm.”

Tiếng thúc giục vang lên khiến Trịnh Minh Thư giật mình hoàn hồn. Có lẽ cô nghĩ quá nhiều. Mọi người đều đang vội vàng tìm chỗ đứng, vì thế việc Trần Quỳnh Anh đứng cạnh cô cũng chỉ là tình cờ mà thôi. Nghĩ vậy, cô khẽ rời ánh mắt khỏi nàng.

“Mọi người nhìn vào máy ảnh nhé. 1, 2…”

“Thư…”

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, nhẹ và khẽ như chạm đúng vào ký ức mà cô tưởng đã phủ bụi. Lần này Trịnh Minh Thư không thể tự lừa mình rằng bản thân nghe nhầm nữa, bởi ngay khi tiếng gọi ấy vang lên, bàn tay cô cũng bị ai đó nắm lấy.

Cô quay sang, đúng lúc ánh nhìn của Trần Quỳnh Anh khóa chặt lấy đôi mắt cô. Đôi mắt ấy chứa đựng một thứ gì đó sâu xa, như ngàn câu hỏi cùng kìm nén, khiến cô sững lại.

“3… Tách!”

Tiếng chụp ảnh vang liên tiếp. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đối diện đôi mắt ấy, Trịnh Minh Thư như sống lại một đoạn ký ức đã ngủ quên. Cô từng yêu thầm người trước mặt đến nhường nào, từng đau lòng đến mức tự buộc mình quên đi. Nhưng đó chỉ là quá khứ. Giờ đây trái tim cô bình lặng đến lạ, bởi nó đã thuộc về người khác, người đó không phải Trần Quỳnh Anh.

Trần Quỳnh Anh mỉm cười dịu dàng. Nàng mấp máy đôi môi, hình như đang nói gì đó nhưng Trịnh Minh Thư chẳng nghe thấy. Khi mọi người tản ra sau buổi chụp, cô vội thu hồi ánh mắt, tránh nhìn vào nàng thêm lần nào nữa. Cô không muốn bản thân vượt quá giới hạn.

“Thư. Chờ một chút, đừng đi vội. Có thể nói chuyện một chút không?”

Lần này Trần Quỳnh Anh gọi rõ ràng hơn. Nàng muốn nói chuyện với cô, nhưng trong ký ức của Trịnh Minh Thư, giữa họ chưa từng có chuyện gì đủ quan trọng để nhắc lại. Đúng là thuở còn đi học, cả hai ngồi chung bàn, từng rất thân thiết. Nhưng sau khi tốt nghiệp, trên mạng xã hội dù có kết bạn thì số lần trò chuyện cũng chưa từng vượt quá mười. Khi vào đại học để buông bỏ quá khứ, cô đã chủ động hủy kết bạn với nàng.

Để giờ đây nói chuyện với nhau, cô thật sự không tưởng tượng nổi họ có thể nói gì. Dù vậy, Trịnh Minh Thư vẫn gật đầu đồng ý.

Vũ Ngọc Trâm mang theo vẻ không vui khi chụp ảnh. Sau khi chụp xong, nàng định trở về nhà ngay lập tức. Nhưng đúng lúc ấy, nàng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, là của Trịnh Minh Thư. Vũ Ngọc Trâm trợn tròn mắt, chắc chắn bản thân không nhìn nhầm. Điều khiến nàng bối rối hơn, là phía sau Trịnh Minh Thư còn có một người khác đi sát theo.

Một luồng lo lắng lập tức cuộn lên. Vũ Ngọc Trâm muốn đuổi theo, nhưng dòng người tản ra quá đông, nàng không thể chen qua, chỉ có thể nhìn bóng lưng cô dần biến mất. Nhịp thở nàng hụt đi, tim đập hoảng loạn, vội vàng chen qua đám đông để tìm lại cô.

Bên ngoài, gió không quá lớn nhưng cái lạnh len lỏi khiến lòng người chùng xuống. Trái tim Trịnh Minh Thư cũng dần ổn định lại, đập chậm rãi hơn, không còn hoảng loạn như những phút trước. Khi đứng trước Trần Quỳnh Anh, cô bình tĩnh một cách lạ lùng, còn có thể mỉm cười như gặp lại một người bạn cũ.

“Lớp trưởng, hẹn tao ra ngoài có chuyện nói à?”

“Có. Có chuyện quan trọng cần nói.”

Trần Quỳnh Anh siết chặt hai bàn tay. Nàng đã kìm nén điều này rất lâu, hơn mười năm. Nay cuối cùng cũng có cơ hội nói ra, nhưng sự bất an lại dâng lên đến mức khiến nàng run nhẹ. Nàng xưa nay đối diện ai cũng bình tĩnh, nhưng đứng trước Trịnh Minh Thư lại khác hẳn.

Nàng đã bỏ lỡ một điều quá quan trọng trong suốt chục năm dài. Chính nàng là người bỏ lỡ. Để đến khi quay lại, nàng lại sợ mình chẳng còn tư cách gì, còn người trước mặt cũng chẳng còn như trước nữa.

Nàng vô thức siết tay mạnh hơn. Trịnh Minh Thư chỉ cần nhìn một lần liền nhận ra sự do dự trong mắt Trần Quỳnh Anh: nàng hoang mang, ngập ngừng, giống như điều sắp nói ra khó khăn tới mức khiến nàng gần như nghẹn lại.

“Lớp trưởng, sao thế? Nói chuyện thôi mà sao cứ như báo cáo số liệu với cấp trên vậy? Thoải mái đi.”

“Ừm.”

Nhận được câu trấn an của cô, Trần Quỳnh Anh mới khẽ gật đầu. Nàng vuốt nhẹ tóc mái sang một bên, hít sâu một hơi như lấy dũng khí, cuối cùng cũng nói ra điều chôn giấu hơn mười năm.

“Thư, năm xưa, tao cũng thích mày…”

Đúng vậy, năm xưa không chỉ mình Trịnh Minh Thư yêu thầm Trần Quỳnh Anh, mà chính Trần Quỳnh Anh cũng nảy sinh cảm giác ấy với cô. Chỉ là nàng không dám đối diện. Nàng chọn trốn tránh, bởi ngay khoảnh khắc nhận ra bản thân thích cô, nàng đã hoảng sợ đến mức nghĩ rằng mình bị điên. Nàng làm sao có thể thích một người con gái.

Thế nên suốt những năm cấp 3, nàng cố lờ đi mọi sự quan tâm của Trịnh Minh Thư. Nhưng trái tim cứ mãi không chịu nghe lời, lặng lẽ nảy sinh cảm xúc từng chút một, khiến nàng ngày càng sợ hãi và hoang mang. Đến tận bây giờ đứng trước mặt cô, nàng mới hiểu rằng bản thân đã bỏ lỡ điều quan trọng suốt nhiều năm. Nàng muốn nối lại thứ tình cảm dang dở năm đó.

“Thư!”

Trịnh Minh Thư ngạc nhiên. Cô trợn tròn mắt, gần như không tin nổi vào tai mình. Trần Quỳnh Anh không nói lớn, nhưng giọng nói ấy, âm thanh ấy vừa đủ rõ để cô nghe thấy và hiểu được ý của nàng.

Cùng lúc đó, một giọng nói quen thuộc khác vang lên từ phía sau, rất lớn, gấp gáp, chứa đầy hoảng loạn và sợ hãi. Không ai khác ngoài Vũ Ngọc Trâm.

Nàng đã chạy khắp nơi tìm cô. Khi vừa nhìn thấy bóng lưng Trịnh Minh Thư đứng đối diện một người, trái tim nàng như chấn động mạnh. Đến khi nhận ra đó là lớp trưởng cũ Trần Quỳnh Anh, người từng ngồi cạnh Trịnh Minh Thư suốt ba năm cấp 3, người mà cô từng yêu thầm suốt thời niên thiếu, ánh mắt Vũ Ngọc Trâm lập tức tối sầm lại.

Nàng nhớ rõ, năm xưa dù nàng đã cố gắng thế nào đi nữa, Trịnh Minh Thư năm ấy vẫn chỉ chú ý tới Trần Quỳnh Anh. Mãi sau khi lên đại học, cô mới bắt đầu nhìn thấy sự tồn tại của Vũ Ngọc Trâm. Vậy mà giờ đây, buổi họp lớp lại vô tình kéo người cũ trở lại.

Tại sao lại gặp nhau? Tại sao phải ra ngoài nói chuyện? Tại sao vào đúng lúc này?

Vũ Ngọc Trâm bước nhanh hơn, tim đập mạnh như muốn vỡ. Nàng vừa kịp đến gần thì nghe rõ mồn một lời thú nhận của Trần Quỳnh Anh. Toàn thân nàng khựng lại, đôi mắt trừng lớn, cơn tức giận trào lên đến nóng rực.

Nàng gọi tên cô, gần như bật thành tiếng theo bản năng.

“Thư!”

Một lực kéo mạnh bất ngờ ghì lấy bả vai khiến Trịnh Minh Thư loạng choạng, cô bị kéo lùi vài bước. Sự việc diễn ra quá nhanh, hơi lạnh ngoài hành lang còn chưa tan thì thân hình Vũ Ngọc Trâm đã xuất hiện, đứng chắn ngay trước mặt cô. Nàng đứng đối diện với Trần Quỳnh Anh như một bức tường sống, che nửa khuôn mặt Trịnh Minh Thư phía sau.

“Không được.”

Sự xuất hiện đột ngột ấy khiến cả Trịnh Minh Thư lẫn Trần Quỳnh Anh đều khựng lại. Chỉ một mình Trịnh Minh Thư hiểu vì sao nàng lên tiếng như vậy. Còn Trần Quỳnh Anh thì nhíu mày, trong mắt là sự ngơ ngác xen lẫn nghi hoặc. Nàng khó hiểu nhìn sang Vũ Ngọc Trâm, nhẹ hỏi: “Không được cái gì? Trâm, lâu rồi không gặp, có khoẻ không?”

“Khoẻ thì sao? Không khoẻ thì sao.”

Vũ Ngọc Trâm thẳng thừng đáp lại. Thái độ của nàng lạnh đến mức tưởng như đang đối đầu với kẻ thù. Trần Quỳnh Anh càng lúc càng không hiểu, không rõ bản thân đã làm gì để bị Vũ Ngọc Trâm trừng mắt như vậy. Lúc ban đầu nàng còn cố giữ giọng hoà hoãn, nhưng càng quan sát lại càng thấy không đúng, ánh mắt kia không hề mang ý định làm quen hay chào hỏi.

Trần Quỳnh Anh sớm nhận ra một điều: Vũ Ngọc Trâm đang đứng chắn ngay trước Trịnh Minh Thư, ngăn cản cuộc trò chuyện mà nàng cho là quan trọng. Sự thật ấy khiến nàng lập tức nghiêm giọng: “Trâm, tự dưng xen ngang cuộc trò chuyện của người khác không hay cho lắm.”

Vũ Ngọc Trâm muốn nói gì đó nhưng cánh tay Trịnh Minh Thư đã đưa tới, nhẹ kéo nàng ra khỏi vị trí đối đầu. Trịnh Minh Thư nhìn nàng bằng ánh mắt nghiêm túc xen chút tức giận. Khoảnh khắc ấy khiến Vũ Ngọc Trâm sững người. Nàng biết cô đang khó chịu vì nàng xen vào quá bất ngờ. Nhưng nàng không muốn hai người họ có bất cứ giây phút nào bên cạnh nhau. Nàng sợ, sợ chuyện cũ lặp lại, sợ công sức bảo vệ và bù đắp của mình bấy lâu trở thành vô nghĩa. Sợ rằng họ… chưa hết duyên.

Khi ánh mắt nghiêm khắc của Trịnh Minh Thư rơi xuống, trong đó không còn chút dịu dàng quen thuộc, tim nàng nhói lên. Nàng bàng hoàng vài giây, đôi hàng mi khẽ run. Nàng chớp mắt liên tục như muốn phủ nhận cảm giác đau xót ấy. Rồi theo bản năng, nàng túm lấy góc áo của cô, đôi mắt rưng rưng khiến Trịnh Minh Thư bất giác giật mình.

Trịnh Minh Thư đưa tay lên theo phản xạ, muốn lau giọt lệ đang chực rơi. Nhưng ngay lúc ấy, ý nghĩ rằng họ đã chia tay chợt kéo cô khựng lại. Dù vậy, cô vẫn không đành lòng nhìn nàng khóc.

“Đang ở bên ngoài, đừng khóc.”

Chỉ cần nghe thấy giọng cô dịu đi, Vũ Ngọc Trâm lập tức nhào vào ôm lấy cô. Nàng ôm siết, như thể bao ngày nhớ nhung dồn hết vào giây phút này. Nàng khóc một cách thương tâm, run rẩy trong vòng tay mà nàng đã khao khát rất lâu. Trịnh Minh Thư thở dài, cuối cùng vẫn vòng tay ôm lấy nàng, dùng thân mình che khuất để người ngoài không nhìn thấy.

Trần Quỳnh Anh đứng bên cạnh chứng kiến tất cả, càng nhìn càng kinh ngạc. Nàng còn nhớ ngày trước hai người này hầu như chẳng trò chuyện với nhau quá mười câu, chưa từng thân thiết. Vậy mà bây giờ lại có thể ôm nhau giữa hành lang đông người. Cảm giác khó chịu cuộn lên trong lòng nàng.

Nàng biết nàng đang ghen. Nàng vẫn còn tình cảm với Trịnh Minh Thư.

Và nàng cũng nhận ra điều này không bình thường. Không ai tự dưng xen ngang cuộc trò chuyện của người khác rồi bị nhắc nhở liền khóc như vậy. Nhất là Vũ Ngọc Trâm, người năm xưa luôn đối đầu với nàng. Khi còn học cùng lớp, Vũ Ngọc Trâm luôn tìm cách gây khó dễ cho nàng, đặt ra những câu hỏi hóc búa, thậm chí mỗi lần nàng trò chuyện với Trịnh Minh Thư đều sẽ xuất hiện sau lưng như một cái bóng.

Thành tích giữa hai người họ cũng luôn bám rất sát nhau. Ban đầu nàng từng cho rằng mình nghĩ nhiều, nhưng giờ gặp lại, thái độ hôm nay đã chứng minh. Vũ Ngọc Trâm không thích nàng.

Trần Quỳnh Anh không phải kiểu người vô duyên đến mức kéo người đang khóc ra để hỏi tội. Nàng đợi Vũ Ngọc Trâm bình tĩnh hơn, chờ tiếng nấc nhẹ dần đi rồi mới nhìn thẳng vào nàng, nói rõ ràng: “Trâm, có phải mày ghét tao không? Tại sao mỗi lần tao với Thư đang nói chuyện là mày lại xen ngang vào?”

Trịnh Minh Thư hơi cau mày. Cô hiểu rất rõ tính Trần Quỳnh Anh, không phải người hay nhỏ nhen hay đổ lỗi. Chỉ khi chịu đựng quá lâu nàng mới tra hỏi thẳng như vậy. Vũ Ngọc Trâm cảm nhận được ánh mắt thăm dò của cả hai người đang dồn về phía mình. Nàng hít nhẹ một hơi, tựa đầu vào vai Trịnh Minh Thư như tìm chỗ an toàn.

“Không có. Tao chỉ muốn tham gia nói chuyện cùng thôi.”

Trần Quỳnh Anh bật cười khẩy: “Phải không? Tao nhớ lần nào cũng thế mà. Cứ khi tao với Thư nói chuyện là mày lại xuất hiện chen ngang. Bây giờ cũng vậy. Mày không thể tránh mặt đi chỗ khác được à?”

“Không được.”

“Trâm.”