Chương 17

Bên trong vẫn tối. Khi ánh đèn bật sáng, hình ảnh Đoàn Tấn Lực nằm trên giường hiện rõ, khuôn mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt. Nghe thấy tiếng động, hắn cố cất giọng, yếu đến mức như hơi gió lay: “Trâm... Trâm...”

Giọng nói ấy run rẩy, mỏng manh, khiến lòng Vũ Ngọc Trâm se thắt. Nàng vội bước tới bên giường, ánh mắt đầy hoảng loạn, trong khi Trịnh Minh Thư đứng sau lặng nhìn.

Vũ Ngọc Trâm bước nhanh tới bên giường, đặt điện thoại xuống, giọng gấp gáp: “Lực, mày nghe tao nói không? Đừng cố, thở đều đi.”

Đoàn Tấn Lực hé mắt nhìn nàng, hơi thở yếu ớt. Khuôn mặt hắn tái xanh, mồ hôi thấm ướt trán. Vũ Ngọc Trâm run rẩy cầm tay hắn, cảm nhận được nhịp đập rời rạc dưới lòng bàn tay.

“Tim tao... nhói... khó thở quá...” Hắn nói ngắt quãng, mắt nhắm nghiền.

Vũ Ngọc Trâm luống cuống, một tay đỡ vai hắn, tay kia mở tủ tìm thuốc. Khi tìm thấy, nàng nhanh chóng đổ thuốc ra lòng bàn tay, đưa hắn uống nước.

Trịnh Minh Thư đứng cạnh, im lặng nhìn cảnh ấy. Cô không nói gì, chỉ chậm rãi lùi nửa bước, ánh mắt dõi theo từng cử động của Vũ Ngọc Trâm.

Cô cúi đầu, nhìn thấy bàn tay Vũ Ngọc Trâm run lên khi đỡ Đoàn Tấn Lực, giọng nàng khàn đi vì sợ: “Uống đi, nhanh lên. Mày phải tỉnh táo, nghe chưa. Đừng dọa tao như vậy.”

Đoàn Tấn Lực nuốt thuốc, hít vào một hơi, rồi khẽ thở ra. Màu sắc trên gương mặt hắn dần hồi lại, tuy vẫn còn mệt nhưng đã bớt đi cơn co thắt.

Thấy hắn ổn hơn, Vũ Ngọc Trâm mới nhẹ nhõm thở phào. Nàng ngồi xuống mép giường, bàn tay vẫn giữ lấy tay hắn, đôi vai nhỏ khẽ run. Cảm giác sợ hãi vẫn còn vương lại trong ánh mắt.

Trịnh Minh Thư nhìn cảnh đó, ngực cô căng lên một nỗi gì đó không dễ chịu. Ánh sáng đèn phòng hắt xuống gương mặt cô, khiến đường nét trở nên cứng hơn thường lệ. Cô mím môi, bàn tay vô thức nắm chặt mép áo khoác.

Một lúc sau, khi thấy Đoàn Tấn Lực dần ổn định, cô mới khẽ nói: “Ổn chưa? Nếu cần, tao gọi xe đưa đi bệnh viện.”

Vũ Ngọc Trâm quay lại: “Không cần đâu. Nó chỉ bị tái phát nhẹ. Nghỉ chút sẽ ổn.”

Trịnh Minh Thư gật đầu, nhưng ánh mắt không giấu được nét buồn. Cô nhìn người đang nằm trên giường, rồi nhìn bàn tay Vũ Ngọc Trâm vẫn nắm chặt tay hắn.

Vũ Ngọc Trâm nhận ra ánh nhìn đó. Nàng buông tay ra, khẽ giải thích: “Chỉ là bạn bè thôi. Mày đừng hiểu lầm.”

Trịnh Minh Thư lắc đầu: “Không hiểu nhầm gì đâu, đừng nghĩ nhiều. Chúng mày là bạn thân, tao thì có thể hiểu lầm gì đây.”

Nói rồi, cô lặng lẽ cởϊ áσ khoác của mình, khoác lên vai nàng: “Trời lạnh. Không nên ngồi lâu. Khi Lực ổn hơn, thì chúng ta về.”

Vũ Ngọc Trâm ngẩng lên nhìn cô, đôi mắt thoáng chốc như bị thứ gì đó kéo lại. Nàng mím môi, gật đầu. Nét dịu dàng của Trịnh Minh Thư khiến lòng nàng khẽ rung.

Ánh đèn trong phòng dần yếu đi. Đoàn Tấn Lực nằm im, hơi thở đều hơn. Trịnh Minh Thư đứng tựa vào cửa sổ, nhìn ra ngoài. Gió đêm rít qua khe cửa, ánh đèn đường mờ hắt lên khuôn mặt, phản chiếu một đôi mắt sâu thẳm.

Phía sau, Vũ Ngọc Trâm ngồi yên, thi thoảng liếc nhìn cô. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ im lặng. Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc, và một khoảng cách mỏng manh, như chỉ cần chạm nhẹ là tan vỡ.

Nhạc chuông báo thức không biết đã vang lên bao nhiêu lần, cuối cùng cũng có người tỉnh dậy tắt đi. Trịnh Minh Thư mệt mỏi mở mắt, dưới đôi mắt cô lộ rõ quầng thâm, gương mặt phảng phất sự thiếu ngủ. Đêm qua, sau khi lo cho Đoàn Tấn Lực xong, cả hai mới về được tới nhà, lúc ấy đã gần ba giờ sáng.

Trên giường, Vũ Ngọc Trâm vẫn đang nằm gọn trong lòng cô, mệt nhoài ngủ say, đến tiếng chuông inh ỏi cũng chẳng khiến nàng cựa mình. Trịnh Minh Thư khẽ thở dài, đưa tay với lấy chiếc điện thoại trên bàn để xem giờ. Ánh sáng ngoài cửa sổ nhợt nhạt, không thể đoán được chính xác thời gian là mấy giờ.

Khi màn hình điện thoại sáng lên, con số “7:30” khiến cô trố mắt nhìn, ngạc nhiên mất vài giây rồi lập tức bật dậy. “Trâm, dậy mau!” Cô vội vàng gọi. Trịnh Minh Thư nhanh chóng xuống giường, rửa mặt, thay quần áo rồi quay lại bên giường, cúi xuống khẽ đỡ nàng dậy.

Vũ Ngọc Trâm chau mày, tỏ vẻ khó chịu khi bị gọi. Mái tóc rối phủ lên má nàng, môi hé khẽ, hơi thở vẫn đều như chưa tỉnh hẳn, khiến Trịnh Minh Thư vừa sốt ruột vừa thấy buồn cười.

Vũ Ngọc Trâm bị gọi dậy trong trạng thái lơ mơ, nửa tỉnh nửa mơ. Nàng ngáp dài, chăn vẫn quấn quanh người, lười biếng vươn tay che ánh sáng đèn phòng. Trịnh Minh Thư đã mặc quần áo chỉnh tề, ánh mắt vừa sốt ruột vừa bất lực khi nhìn nàng vẫn ngồi yên trên giường.

“Dậy nhanh lên baby, muộn rồi đấy.”

Vũ Ngọc Trâm chỉ khẽ ừ một tiếng, rồi sau vài phút chậm chạp mới chịu lê bước vào phòng tắm. Trong khi nàng còn đang đánh răng, rửa mặt, Trịnh Minh Thư đã gấp xong chăn, giường ngủ lại chỉnh tề ngăn nắp, đâu vào đấy, cô chuẩn bị túi xách, định bụng lát nữa sẽ đưa nàng đi làm rồi tiện ghé mua đồ ăn sáng. Sáng nay cô vốn dự định nấu bữa sáng cho cả hai, nhưng nhìn đồng hồ đã gần tám giờ, cô đành bỏ ý định.

Khi Trịnh Minh Thư vừa mặc xong áo khoác, tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng lại. Vũ Ngọc Trâm ra khỏi phòng tắm, nàng ngồi xuống trước bàn trang điểm, tay cầm cọ trang điểm đứng trước gương. Mùi sữa rửa mặt thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn hương nước hoa dịu nhẹ khiến căn phòng như phủ một tầng mơ màng.

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên. Âm thanh sắc gọn phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sáng.

Trịnh Minh Thư hơi khựng lại, cau mày, rồi bước nhanh ra mở cửa. Trước mắt cô là Đoàn Tấn Lực, người vừa tối qua còn nhợt nhạt, mệt mỏi, giờ lại xuất hiện với dáng vẻ khỏe mạnh, tươi tỉnh đến khó tin. Nụ cười nửa miệng của hắn khiến cô bất giác thấy khó chịu, nhưng vẫn cố giữ vẻ lịch sự.

“Chào bạn, bạn đến sớm vậy.” Trịnh Minh Thư cất giọng bình tĩnh, cố nén cảm xúc.

“Ừ, tôi đến đón Trâm đi làm. Giờ này còn sớm gì nữa? Bạn vui tính thật.” Hắn đáp, rồi chẳng đợi cô mời, tự nhiên bước vào như thể đây là nhà mình.

Trịnh Minh Thư thoáng sững người, bàn tay nắm khẽ lại nhưng không nói gì. Hắn đi thẳng đến phòng ngủ, đứng tựa cửa, ánh mắt chăm chú nhìn Vũ Ngọc Trâm đang trang điểm trước gương.

“Mày tới sớm thế?” Vũ Ngọc Trâm thấy hắn nhờ gương phản chiếu, giọng vẫn còn lẫn chút ngái ngủ nhưng ánh mắt sáng lên. Nàng quay lại cười, mái tóc ướt khẽ lướt qua vai, tạo thành một khung cảnh mềm mại khiến Trịnh Minh Thư đứng ngoài nhìn vào mà tim bỗng thắt lại.

“Giờ này mà còn sớm, tối hôm qua mày về muộn, tao biết mày thế nào cũng ngủ quên thế nên tao còn cố tình đi muộn rồi đấy.” Đoàn Tấn Lực nói, nụ cười nhẹ nhàng. Cả hai nói qua nói lại, giọng trêu đùa thân mật như thể chỉ có hai người trong căn phòng ấy.

Trịnh Minh Thư đứng lặng ở ngưỡng cửa, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của hai người, trong lòng như có gì đó nghèn nghẹn. Khi Đoàn Tấn Lực liếc ngó qua căn bếp: “Chưa ăn sáng à? Thế sáng nay muốn ăn gì đây? Tao mua cho.”

Vũ Ngọc Trâm mỉm cười, đứng dậy túi xách, quay sang nói: “Ăn gì cũng được, tao đói rồi.”

Cánh cửa đóng lại sau lưng họ, tiếng giày của hai người vang xa dần trên hành lang. Trong căn nhà nhỏ chỉ còn lại sự im ắng và hương nước hoa phảng phất. Trịnh Minh Thư đứng yên trong bếp, ngón tay khẽ siết lấy chìa khoá xe. Ánh mắt cô đăm đăm nhìn về phía cửa, hàng mày nhíu chặt lại, gương mặt thoáng qua một nét buồn khó tả khi bóng lưng hai người khuất dần ngoài kia.

Cứ như vậy, một tuần trôi qua trong âm thầm và lặp lại. Sáng Trịnh Minh Thư đi làm, tối về chỉ còn căn nhà vắng tiếng nói cười. Mỗi tối, Vũ Ngọc Trâm đều ra ngoài ăn uống cùng bạn bè, trang điểm kỹ lưỡng, ăn diện, mùi nước hoa phảng phất theo gió khiến căn phòng trống trải càng thêm lạnh lẽo.

Mọi thứ cứ diễn ra như một vòng lặp, Đoàn Tấn Lực đến đón, cùng nàng đi rồi lại đưa về. Chỉ có khi đêm đã khuya, nàng mới trở về, gục xuống giường bên cạnh Trịnh Minh Thư, mệt mỏi đến mức vừa chạm gối đã ngủ say như chết. Trịnh Minh Thư nằm im, nhìn người trong lòng ngủ mà trong ngực dâng lên cảm giác lạc lõng khó chịu. Sự ấm áp ngày nào dường như đang dần bị lấy mất bởi những cuộc hẹn không tên của đám bạn bè nàng.

Hiếm hoi lắm mới có một tối Vũ Ngọc Trâm không ra ngoài. Sau khi ăn tối xong, Trịnh Minh Thư vẫn giữ nguyên thói quen ra phòng khách xem tivi một lúc, nàng cũng đi theo cô. Nhớ lại mấy tối nay Vũ Ngọc Trâm còn chẳng ăn tối ở nhà, bởi đám bạn bè của nàng đều gọi điện tới rủ nàng ra ngoài đi chơi hoặc đi ăn tối. Dù sao Đoàn Tấn Lực mới về, đã xa nhà 8 năm, ở thành phố thay đổi nhiều thứ hắn không biết.

Thế nên mọi người muốn hội họp đông đủ, dẫn Đoàn Tấn Lực đi khắp nơi cho hắn được trải nghiệm. Vũ Ngọc Trâm tất nhiên không từ chối, bởi nàng vốn thích những cuộc gặp gỡ, vui chơi cùng bạn bè. Trịnh Minh Thư vẫn nhớ rõ ngày thứ ba, khi nàng chuẩn bị ra ngoài, cô đã thử năn nỉ nàng ở nhà với mình.

Nhưng khi ấy, Vũ Ngọc Trâm chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng chút tiếc nuối. Nàng nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay cô, vừa cười vừa nói: “Không được. Hiếm lắm mới tụ họp đông đủ, vui chơi mấy ngày thế này. Nốt hôm nay thôi, chắc tối nay là hết rồi. Tao đi rồi về sớm thôi, đừng buồn nha. Ngày mai tao bù cho.”

Trịnh Minh Thư nghe vậy, bàn tay đang nắm khẽ buông thõng xuống. Cô không nói thêm, cũng không năn nỉ nữa. Thấy cô tỏ vẻ không vui, Vũ Ngọc Trâm hơi cau mày, có phần không hài lòng. Nàng nghiêng người, khẽ hôn lên má cô, làm nũng: “Đừng buồn nha, có phải trẻ con đâu mà bám dính người ta thế này.”

Dù biết nàng chỉ nói trêu, nhưng Trịnh Minh Thư vẫn để trong lòng. Tối hôm ấy, cô ngồi lặng trên sofa, đèn phòng khách hắt lên gương mặt trầm mặc. Cô chờ, chờ mãi, đến tận hai giờ sáng Vũ Ngọc Trâm mới trở về, mùi rượu nhè nhẹ còn vương trên tóc.

Ngày hôm sau, Trịnh Minh Thư tưởng rằng hôm nay nàng sẽ ở nhà, nhưng không ngờ khi vừa đi làm về, Đoàn Tấn Lực còn đứng ở ngoài cửa, Vũ Ngọc Trâm đã vội vàng thay quần áo, tô lại chút son rồi lại đi với hắn. Cô chỉ đứng nhìn theo, sững sờ, trong đầu lặp đi lặp lại câu hỏi: vậy lời nói tối qua là sao? Là nói dối à? Hay hôm nay lại có hẹn đột xuất? Sao không nói với mình một lời nào?

Trịnh Minh Thư không hiểu, chỉ cười khổ. Tối hôm đó cô không chờ nữa, lặng lẽ tắt đèn đi ngủ sớm. Nhưng những cuộc vui của nàng vẫn tiếp tục kéo dài suốt một tuần. Cô không biết khi nào nó mới dừng lại, cũng chẳng hỏi. Không phải vì không quan tâm, mà vì sợ nghe lại cùng một câu hứa “lần cuối” như hôm ấy.

Trong phòng khách, tivi vẫn sáng, chương trình vẫn chạy, nhưng bầu không khí dường như đông cứng. Trịnh Minh Thư ngồi một góc sofa, khoảng cách giữa hai người dài hơn cả sự im lặng. Vũ Ngọc Trâm liếc nhìn, nhận ra cô đang không vui, đang cố tránh mình. Nàng hiểu, mấy ngày qua chính mình đã để cô một mình, đã khiến cô buồn đến mức chẳng còn muốn nói gì nữa.

Vũ Ngọc Trâm im lặng một lúc lâu, ánh mắt khẽ dao động. Thấy Trịnh Minh Thư vẫn ngồi yên, lưng tựa ghế, ánh mắt dán vào màn hình tivi đang chăm chú xem, nàng khẽ mím môi, rồi chậm rãi đứng dậy. Bước chân nàng nhẹ đến mức hầu như không phát ra tiếng, chỉ có tiếng vải chạm vào nhau khe khẽ khi nàng chủ động bước tới gần.

“Thư...” Nàng gọi nhỏ, có phần ngập ngừng.

Không có tiếng đáp. Chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ tivi hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của Trịnh Minh Thư. Vũ Ngọc Trâm khẽ thở dài, rồi ngồi xuống cạnh cô, chậm rãi dịch người lại gần hơn. Tay nàng luồn qua khe cánh tay, nhẹ kéo rồi ôm trọn lấy cánh tay cô, khiến cô nghiêng người.

“Đừng giận nữa mà. Tao biết lỗi rồi.”

Trịnh Minh Thư vẫn không nhìn nàng. Cô nắm chặt điều khiển, cố giữ bình tĩnh, nhưng khi bàn tay mềm mại của Vũ Ngọc Trâm trượt lên vai cô, hơi ấm lan tới, cô lại vô thức né ra.

“Tránh tao à? Mày đang giận tao đúng không?” Giọng Vũ Ngọc Trâm khẽ hạ, vừa buồn vừa dỗi.

“Không giận cũng không tránh, mày lùi ra tao đang xem tivi, đừng làm phiền.” Trịnh Minh Thư lạnh nhạt đáp lời, cô không thèm liếc nàng lấy một lần khiến nàng biết cô đang nói dối.

“Mày nói dối. Không giận mà cả tối chẳng thèm nói chuyện với tao, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn.” Nếu là thường ngày, Trịnh Minh Thư sẽ đều ôm nàng hoặc véo má, thế nhưng tối nay lại chẳng làm gì cả. Sự thờ ơ ấy khiến nàng thấy tủi thân, ấm ức.

Trịnh Minh Thư nghe nàng đã nói thẳng, cô đặt điều khiển ra bàn, quay người trực tiếp đối mắt với nàng, vẻ mặt nghiêm túc hiếm có: “Mày nghĩ xem mấy ngày nay tao là gì trong nhà này? Người tàng hình à?”