Chương 14

Chiều tan tầm, Trịnh Minh Thư vội rời công ty sớm, bước chân vội vã trên vỉa hè tấp nập. Giờ tan ca, các quán trà sữa đông nghịt người, học sinh, sinh viên, dân công sở chen chúc xếp hàng. Trịnh Minh Thư đứng đó, đôi tay đút túi áo khoác, ánh mắt kiên nhẫn dõi theo dòng người. Cô chờ gần ba mươi phút tại quán trà sữa yêu thích của Vũ Ngọc Trâm. Khi nhận cốc trà sữa mát lạnh, cô khẽ nắm chặt, ngón tay cảm nhận hơi lạnh thấm qua lớp nhựa. Cô mỉm cười, khoé môi nhếch lên, tưởng tượng ánh mắt sáng rực của Vũ Ngọc Trâm khi nhìn thấy món quà nhỏ này. Lòng cô dâng lên nỗi nhớ căn nhà nhỏ ấm cúng, nơi có nàng đang chờ, thôi thúc cô bước nhanh hơn.

Nhưng khi đẩy cửa bước vào, khung cảnh trước mắt khiến Trịnh Minh Thư khựng lại, đôi chân như bị đóng băng. Một đôi giày da nam nằm ngay ngắn cạnh kệ giày, bóng loáng, xa lạ, lạc lõng giữa không gian thân thuộc. Không khí trong nhà phảng phất mùi cháo mới nấu, hơi nóng còn vương vấn trong gian bếp, như thể ai đó vừa rời đi. Cô chậm rãi đặt cốc trà sữa lên bàn, động tác cẩn thận nhưng cứng nhắc, ánh mắt quét khắp căn phòng, sắc lạnh nhưng bình tĩnh.

Bếp ga vẫn còn ấm, nồi cháo đặt lệch nắp, vài giọt nước sôi sánh ra mép, để lại vết loang lổ. Cô lặng lẽ dọn dẹp, tay cầm khăn lau sạch vết tràn. Khi mở nắp thùng rác, một cốc trà sữa rỗng nằm chỏng chơ bên trong, đầu ống hút in dấu son đỏ tươi. Ngón tay cô khẽ siết chặt, hàng mi dài run nhẹ, rồi cô đóng nắp thùng lại, tiếng “cạch” vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.

Căn nhà yên ắng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút lạnh lẽo. Nhưng từ phòng ngủ, âm thanh khe khẽ vọng ra, giọng nói trầm thấp của một người đàn ông hòa lẫn với tiếng trả lời của Vũ Ngọc Trâm, nhỏ nhẹ, thân mật, như một bí mật được thì thầm.

Cánh cửa phòng khép hờ, ánh sáng vàng nhạt từ đèn ngủ tràn qua khe hở. Trịnh Minh Thư đứng đó, ánh mắt sâu thẳm, như mặt hồ tĩnh lặng che giấu cơn sóng ngầm. Bên trong, Đoàn Tấn Lực ngồi cạnh giường, tay cầm muỗng, múc từng thìa cháo đưa đến miệng Vũ Ngọc Trâm. Hắn khẽ nghiêng người, động tác cẩn thận, mang chút dỗ dành: “Ăn nốt đi, Trâm. Mày ốm thì phải ăn nhiều mới mau khỏi.”

Vũ Ngọc Trâm lắc đầu, đôi má ửng hồng, đôi môi khẽ bĩu, giọng nhỏ nhẹ nhưng bướng bỉnh: “No rồi, không ăn nữa.”

Hắn mỉm cười, bàn tay vẫn giữ muỗng, khẽ lắc nhẹ như dỗ trẻ con: “Ăn thêm chút thôi, đừng bướng.”

Bất chợt, ánh mắt Vũ Ngọc Trâm lướt ra cửa. Khi nhìn thấy Trịnh Minh Thư đứng lặng lẽ ngoài kia, nàng giật mình, đôi mắt mở to, như bị điện giật. Nàng vội đẩy tay Đoàn Tấn Lực ra, động tác gấp gáp, muỗng cháo suýt rơi xuống chăn. Nàng ngồi thẳng dậy, khuôn mặt đỏ bừng, đôi tay vô thức túm lấy mép chăn, lắp bắp: “Mày... về rồi à?”

Trịnh Minh Thư không trả lời ngay. Cô bước vào, từng bước chậm rãi, ánh mắt điềm tĩnh nhưng sâu không đáy, như thể có thể nhìn thấu mọi thứ. Hơi thở cô phả nhẹ, l*иg ngực khẽ phập phồng, bàn tay đút trong túi áo khoác khẽ siết lại.

Trong khoảnh khắc ấy, Vũ Ngọc Trâm cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi l*иg ngực. Nàng bật dậy, gương mặt rạng rỡ, lao đến ôm chặt lấy Trịnh Minh Thư. Vòng tay nàng siết chặt, hơi thở hòa lẫn tiếng cười vui sướиɠ. “Mày về rồi à!”

Cái ôm bất ngờ khiến Trịnh Minh Thư thoáng khựng lại. Vũ Ngọc Trâm vùi mặt vào ngực cô: “Tưởng mày chưa về, tao nhớ muốn chết luôn!”

Cô khẽ cười, vỗ nhẹ lưng nàng. Nụ cười ấy khiến đôi vai Vũ Ngọc Trâm càng siết chặt hơn: “Mày về sao không nói tiếng nào? Im lặng như vậy làm tao sợ.”

Nụ cười mờ nhạt hiện lên nơi khóe môi cô: “Muốn cho baby bất ngờ, nhưng xem ra là không được rồi.”

"Sao lại ko bất ngờ? Mày về là bất ngờ rồi." Vũ Ngọc Trâm ở trong lòng cô lắc lư, xem ra có vẻ đã khoẻ.

Không khí lặng đi trong vài giây, như thể thời gian ngừng trôi. Đoàn Tấn Lực ngồi đó, ánh mắt tối lại, hàng mày khẽ nhíu, nhưng hắn vẫn giữ nụ cười lịch sự, đôi môi mím nhẹ: “À, chào bạn nhé, tôi qua đón Trâm đi làm mà thấy Trâm ốm nên ở lại chăm luôn.”

Trịnh Minh Thư gật nhẹ: “Ừ, bạn tốt quá.”

Cô cúi nhìn đôi chân trần của Vũ Ngọc Trâm, đang chạm vào nền gạch lạnh, những ngón chân khẽ co lại vì lạnh. Mày cô cau lại, ánh mắt thoáng chút không hài lòng. Không nói gì, cô cúi xuống, vòng tay bế bổng nàng lên, đặt nàng trở lại giường. Hành động tự nhiên, gọn gàng, nhưng khiến Đoàn Tấn Lực đứng cạnh thoáng tối mặt.

“Đã khỏe chưa? Còn đau đầu hay khó chịu gì không?”

“Không đau nhiều nữa.” Vũ Ngọc Trâm đáp, đôi mắt cụp xuống, như sợ làm cô giận. Nàng khẽ cựa mình, tay vô thức kéo chăn che đi đôi chân.

Trịnh Minh Thư đặt đôi dép xuống cạnh chân nàng. Khi nàng xỏ dép, cô liếc sang Đoàn Tấn Lực, thấy hắn đang cầm bát cháo đã gần cạn, ngón tay khẽ gõ nhịp trên thành bát.

“No chưa?”Giọng cô vang lên ẩn chứa ý vị khó đoán, ánh mắt lướt qua hắn, sắc lạnh trong một thoáng.

Vũ Ngọc Trâm hiểu ý, liền cười tươi, đôi mắt sáng lên: “Chưa no, vẫn có thể ăn cơm mày nấu.”

Trịnh Minh Thư phì cười, ánh mắt dịu lại, như thể cơn sóng ngầm trong lòng tạm lắng. Cô biết nàng đã no, nhưng chẳng muốn nói thêm, chỉ xoay người bước vào bếp.

Đoàn Tấn Lực nhìn theo, đôi môi mím chặt, ánh mắt thoáng chút không cam lòng, ngón tay khẽ siết lại quanh mép giường. Vũ Ngọc Trâm lẽo đẽo theo sau Trịnh Minh Thư: “Thằng Lực sáng qua đón tao đi làm, thấy tao mệt nên ở lại chăm. Tao đuổi nó đi rồi mà nó không chịu.”

Trịnh Minh Thư gật đầu, ánh mắt lướt qua nàng: “Ừ, tao biết rồi.”

Khi Vũ Ngọc Trâm không để ý, cô lặng lẽ mở tủ lạnh, cất cốc trà sữa mình mới mua vào trong. Nàng thấy cô im lặng quá lâu, có phần quan tâm: “Thư, mày có chuyện gì à? Sao cứ im lặng thế?”

“Không có. Tao đang nghĩ nên nấu món gì thôi. Nếu Lực qua chăm mày thì mày cũng nên trả công người ta chứ.”

Đoàn Tấn Lực hiện tại chỉ là một thực tập sinh, vậy mà hắn lại không ngần ngại xin nghỉ để ở lại chăm sóc Vũ Ngọc Trâm. Chẳng lẽ hắn không biết, với người mới vào làm, việc nghỉ đột xuất có thể khiến người khác đánh giá không tốt, thậm chí làm mất ấn tượng ban đầu sao? Trịnh Minh Thư nghĩ đến đó chỉ khẽ thở dài, không muốn để tâm thêm.

Cô mở tủ lạnh, lấy ra vài nguyên liệu đơn giản rồi bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Cô chỉ định qua loa cho xong bữa, chứ chẳng còn hứng thú ăn uống vào lúc này.

Vũ Ngọc Trâm thì ngược lại, nàng lại để tâm đến câu nói vừa rồi của cô. Nàng mím môi, liếc nhìn sang Đoàn Tấn Lực rồi khẽ nói: “Ở lại ăn cơm đi, coi như cảm ơn mày hôm nay đã chăm tao.”

Câu nói ấy bật ra nhẹ như không, nhưng lại khiến không khí trong bếp khựng lại. Nàng nói mà chẳng hề hỏi qua ý Trịnh Minh Thư, người đang quay lưng nấu nướng, vai hơi khựng lại một thoáng rồi tiếp tục im lặng.

Trong khi ấy, Đoàn Tấn Lực đứng bên ngoài, không biết nên ở hay nên đi. Hắn liền gật đầu đồng ý mà chẳng nghĩ gì thêm. Trong khi đó, Trịnh Minh Thư đứng trong bếp, ánh mắt rơi xuống lượng thức ăn ít ỏi trên bàn, đôi mày khẽ nhíu lại, chỉ lặng lẽ mở tủ lạnh lấy thêm đồ. Cô không nói gì, nhưng ánh mắt đã hơi trầm xuống.

Đoàn Tấn Lực quàng cổ nàng trêu chọc: “Ghê nhỉ? Cứ như đại gia cho ăn cơm nhà hàng 5 sao ý.”

Vũ Ngọc Trâm nhướng mày làm vẻ hống hách: “Chứ còn gì nữa. Còn không mau cảm ơn đại gia này đi.”

Nói rồi, cả hai cười khoái chí, tiếng cười vang vọng khắp căn nhà.

Trong bữa cơm, ánh đèn dịu nhẹ phủ xuống bàn ăn nhỏ, như muốn xoa dịu không khí căng thẳng. Đoàn Tấn Lực và Vũ Ngọc Trâm trò chuyện rôm rả, tiếng cười của hai người vang lên không ngớt. Đoàn Tấn Lực cười lớn, tay chống cằm, ánh mắt dán chặt vào nàng. Còn Trịnh Minh Thư ngồi đối diện, lặng lẽ gắp từng miếng, ngón tay khẽ siết quanh đôi đũa, ánh mắt rơi xuống chén cơm nguội dần trong tay. Cô im lặng, chỉ có nụ cười nhạt thoáng qua, tại sao cô lại thấy khó chịu lúc này?

“Thư, mày có chuyện gì giấu tao đúng không?”

Đoàn Tấn Lực đã về, trong nhà chỉ còn lại Trịnh Minh Thư cùng Vũ Ngọc Trâm. Nàng ngồi ăn đĩa hoa quả được cô gọt sẵn, trong khi Trịnh Minh Thư chăm chú nhìn vào màn hình tivi. Mọi ngày, sau khi ăn xong, hai người sẽ cùng ngồi xem tivi, Trịnh Minh Thư thường ôm nàng, còn Vũ Ngọc Trâm thì thoải mái tựa vào lòng cô. Thế nhưng hôm nay lại khác. Từ khi bắt đầu bữa cơm, Trịnh Minh Thư đã im lặng đến lạ. Cô không nói nhiều, không mỉm cười, và thậm chí cả ánh mắt cũng trở nên xa cách.

Điều khiến Vũ Ngọc Trâm thấy khó hiểu hơn cả là khoảng cách giữa họ. Trịnh Minh Thư không ngồi gần như mọi khi mà lại cách ra một đoạn, gương mặt thì nghiêm túc đến mức khiến người ta khó đoán được cô đang nghĩ gì. Mà chương trình trên tivi lại là gameshow hài hước, vậy mà cô xem với vẻ mặt nghiền ngẫm, cứ như đang theo dõi “Đường lêи đỉиɦ Olympia” hay là “Ai Là Triệu Phú” vậy.

Nghe thấy Vũ Ngọc Trâm gọi, Trịnh Minh Thư vẫn không quay sang. Cô chỉ khẽ đáp: “Không có.”

Sự lạnh nhạt ấy khiến Vũ Ngọc Trâm không vui. Nàng cầm một miếng táo đưa lên môi cô, định đút cho như mọi khi. Nhưng Trịnh Minh Thư nghiêng đầu né tránh: “Tao không ăn. Mày cứ ăn đi.”

Vũ Ngọc Trâm đặt miếng táo xuống đĩa, nhìn cô nghiêm túc. Giọng nàng pha lẫn chút bực bội: “Thư, mày có chuyện gì đúng không? Đừng nói dối tao. Từ tối tới giờ mày cứ im lặng, chẳng nói chẳng rằng. Ôm cũng không ôm, ngồi cách xa thế làm gì?”

Vũ Ngọc Trâm hờn dỗi, trừng mắt nhìn cô. Lúc này Trịnh Minh Thư mới thật sự chú ý đến nàng. Cô nhận ra từ nãy đến giờ mình đã hoàn toàn chìm trong tâm trạng không vui mà quên mất phản ứng của người đối diện. Cô thở dài, đưa tay xoa mặt: “Dạo gần đây tao hơi áp lực thôi. Gần Tết mà công việc nhiều.”

Cô không thể nói thật rằng cảm giác trong lòng mình đang rối bời vì Đoàn Tấn Lực. Cô không hiểu tại sao khi thấy hắn quỳ trước mặt Vũ Ngọc Trâm, ân cần đút cháo cho nàng, trong lòng lại có một cảm giác khó chịu đến vậy. Cái cách hắn dịu dàng, giọng nói mềm mỏng ấy, rõ ràng là dáng vẻ của người dành tình cảm cho ai đó, chứ không chỉ là một người bạn thân bình thường.

Vũ Ngọc Trâm không mảy may nghi ngờ lời cô. Nàng khẽ nhích người lại gần, rồi ngồi hẳn vào lòng cô, vòng tay ôm lấy khuôn mặt cô mà nói khẽ: “Có mệt hay làm sao cũng phải nói với tao chứ? Sao lại im lặng như thế? Hồi trước có thế đâu.”

Trịnh Minh Thư chậm rãi vòng tay ôm lấy eo nàng. Cô chôn mặt vào hõm cổ Vũ Ngọc Trâm, hít một hơi thật sâu. Mùi hương dịu nhẹ từ làn da nàng như xua đi cơn nặng nề đang đè trong ngực. Cô chỉ mong bản thân đang nghĩ nhiều quá.

Trịnh Minh Thư khẽ hôn lên má nàng, Vũ Ngọc Trâm cũng thuận theo, nghiêng má cho cô hôn, nàng vòng tay qua cổ cô ôm chặt, cả hai giờ đã không còn khoảng cách, cô nghiêng đầu, nhắm thẳng tới đôi môi mềm mại kia.