Trong phòng yên lặng, chỉ còn tiếng hít thở đều đặn, nhịp nhàng khiến lòng người nghe như chậm lại vài giây. Ánh đèn ngủ leo lét, không quá sáng nhưng đủ mang lại cảm giác dễ chịu, khiến căn phòng thêm ấm áp giữa đêm đông.
Trên giường, cặp đôi trẻ đang ngủ say. Mái tóc dài của người phụ nữ loà xoà trên gối trắng, những sợi tóc đen óng ánh như suối, phủ lên làn da trắng mịn và khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng trong giấc mộng.
Đột nhiên, tiếng chuông báo thức vang lên, phá vỡ không gian tĩnh lặng. Trịnh Minh Thư nằm bên ngoài giật mình tỉnh giấc, trong lòng vẫn đang ôm người phụ nữ của mình. Tiếng chuông vừa cất lên, cô đã đưa tay tắt máy, khẽ ngáp một tiếng, rồi dụi mắt, ánh nhìn còn mờ mịt hướng lên trần nhà. Cánh tay bị đè nặng, hơi tê nhưng lại mang đến cảm giác ấm áp lạ lùng.
Sợ làm người nằm cạnh thức giấc, Trịnh Minh Thư cẩn thận nâng đầu đối phương đặt lên gối. Vừa mất đi hơi ấm quen thuộc, người ấy liền khẽ nhíu mày như trẻ nhỏ mất đi món đồ yêu thích.
Khóe môi Trịnh Minh Thư bất giác cong lên. Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe môi người kia, một nụ hôn dịu dàng rồi nhanh chóng rời giường. Tháng Mười Hai, cơn gió đông ùa về khiến da thịt tê buốt. Vừa rời chăn ấm, trên người chỉ có chiếc áo len mỏng khiến cô khẽ rùng mình.
Trịnh Minh Thư vội lấy chiếc áo phao treo trên giá khoác lên người rồi mới đi vào phòng tắm.
Bảy giờ sáng, bầu trời mùa đông âm u chẳng khác gì buổi tối. Không có ánh nắng, chỉ có tiếng gió rít ngoài cửa, luồn qua hàng cây khiến lá khẽ nghiêng ngả tạo nên âm thanh xào xạc. Ngoài đường vắng vẻ, ai nấy đều bịt kín, bước đi vội vàng, cái lạnh khiến mọi hoạt động dường như chậm lại.
Cô chuẩn bị bữa sáng đơn giản: bánh mì kẹp trứng, xúc xích và một cốc sữa nóng. Khi đang ngẩn ngơ nhìn thành phố chìm trong vẻ trầm mặc của mùa đông, cánh cửa phòng ngủ khẽ mở ra.
Một luồng khí lạnh ùa vào, làm màn sương mỏng ngoài hiên khẽ lay động. Vũ Ngọc Trâm bước ra, dáng đi chậm rãi, thân hình quấn trong chiếc áo len mỏng màu kem. Vai áo hơi trễ, để lộ đường cong mềm mại của cổ và xương quai xanh thanh tú. Mái tóc đen buông xõa, vài lọn rối vì giấc ngủ khẽ đung đưa theo từng bước chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh buốt.
Trên gương mặt nàng không một lớp trang điểm, làn da mộc hơi ửng hồng vì gió lạnh, đôi môi nhợt nhẹ nhưng lại toát lên vẻ cuốn hút khó tả. Đôi mắt còn vương cơn ngái ngủ, ánh nhìn mơ hồ khiến người khác chỉ muốn nhẹ giọng nói khẽ để không làm nàng giật mình.
Nghe tiếng động, Trịnh Minh Thư quay đầu lại, bắt gặp Vũ Ngọc Trâm đi chân trần trên nền gạch lạnh lẽo. Cô khẽ nhíu mày, bước đến lấy đôi dép bông rồi ngồi xuống, giúp nàng mang vào: “Sao lại không đi dép thế này? Lạnh chân, ốm thì sao?”
Vũ Ngọc Trâm hưởng thụ sự chăm sóc ấy, bĩu môi làm nũng: “Mới sáng ra, mày đã cáu gắt thế à? Đừng giận mà, người ta chỉ quên đi dép thôi. Không thấy mày nằm bên cạnh nên nhớ, mới đi tìm. Ai ngờ ra đã bị mắng thế này.”
Nàng biết người yêu mình “ăn mềm không ăn cứng”, nên vừa nói vừa dỗ dành. Hai tay nàng nâng má cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
Phải nói, Vũ Ngọc Trâm thật sự xinh đẹp. Dù không trang điểm, nàng vẫn mang vẻ trong sáng, thuần khiết như một nàng thơ bước ra từ câu chuyện cổ tích.
Hai má Trịnh Minh Thư khẽ ửng đỏ. Khi Vũ Ngọc Trâm chủ động đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô rồi rời ra, hơi ấm cùng mùi hương quen thuộc quẩn quanh sống mũi khiến tim cô khẽ run. Cô ôm lấy eo nàng, dịu giọng dỗ dành: “Baby à, xin lỗi nhé. Tao lo cho mày nên mới thế thôi. Lần sau nhớ đi dép vào là được.”
Thấy người trước mặt đã nguôi giận, Vũ Ngọc Trâm liền cười, thoát khỏi vòng tay cô, làm mặt quỷ khiến Trịnh Minh Thư bật cười. Nàng xoa bụng, bĩu môi: “Đói quá! Sao dậy sớm thế? Sáng nay ăn gì vậy?”
Trịnh Minh Thư không tức giận trước dáng vẻ trẻ con ấy, mỉm cười đáp: “Bánh mì kẹp trứng, xúc xích, với sữa. Có muốn ăn không hay muốn tao nấu gì khác?”
Vũ Ngọc Trâm lắc đầu, ra bàn ngồi, vắt chéo đôi chân dài, tay chống cằm nhìn cô: “Cứ bánh mì thế đi. Không cần nấu cầu kỳ gì đâu.”
“Được rồi, thế thì chờ một lát.”
Trịnh Minh Thư véo nhẹ má nàng, hài lòng mới quay vào bếp. Vũ Ngọc Trâm khẽ cười, đã quen với thói quen ấy, mỗi ngày cô đều phải véo má nàng một cái mới chịu yên.
Nàng không thấy phiền, ngược lại càng cảm thấy ấm áp. Nhìn dáng người cao ráo, mái tóc buộc gọn sau gáy, vì mình mà đứng trong bếp nấu ăn, tim nàng khẽ mềm lại.
Bầu không khí yên ắng trong căn nhà nhỏ không khiến người ta thấy trống trải, mà trái lại, lan tỏa cảm giác yên bình, hạnh phúc. Cả hai đã bên nhau bốn năm, kể từ ngày ra trường. Tình yêu ấy chậm rãi, dịu dàng như hơi thở mùa đông. Họ chưa từng cãi nhau to một lần nào, không phải vì không có chuyện, mà vì mỗi khi sắp bất đồng, cả hai lại ngồi xuống, bình tĩnh nói chuyện cùng nhau.
Trịnh Minh Thư mang ra đĩa trứng và xúc xích nóng hổi, thêm vài lát bánh mì áp chảo, đặt trước mặt nàng. Dòng suy nghĩ của Vũ Ngọc Trâm lập tức bị cắt ngang. Nàng mỉm cười tươi, nhận lấy, nói nhỏ: “Cảm ơn nha.”
Trịnh Minh Thư nhìn nàng, khóe môi khẽ cong, ánh mắt đầy chiều chuộng: “Ăn nhanh đi rồi tao đưa đi làm.”
“Biết rồi mà.”
Bữa sáng trôi qua trong không khí yên bình. Ngoài khung cửa sổ, bầu trời vẫn mờ đυ.c màu chì, những cơn gió lạnh thổi qua khiến chậu cây nhỏ nơi ban công khẽ rung. Trong nhà, hơi ấm của thức ăn và mùi sữa vẫn còn lan tỏa, hòa với mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc Vũ Ngọc Trâm, khiến không gian thêm phần thân thuộc.
Trịnh Minh Thư dọn dẹp bát đĩa, lau khô tay rồi quay sang nhìn nàng. Vũ Ngọc Trâm đang mặc thêm chiếc áo khoác dài, cổ quấn khăn len trắng, động tác chậm rãi mà duyên dáng. Khi cúi xuống xỏ giày, vài lọn tóc đen rơi xuống bên má, làm nổi bật làn da hồng nhạt trong ánh sáng mờ.
Trịnh Minh Thư bước đến, khẽ vươn tay giúp nàng chỉnh lại khăn. Hơi thở của cô phả ra trong không khí lạnh, tan thành làn sương mỏng giữa khoảng cách gần đến mức nghe rõ nhịp tim nhau.
“Giữ ấm chút, ngoài trời gió mạnh lắm.”
Vũ Ngọc Trâm ngẩng đầu, ánh mắt nửa cười nửa trêu, khẽ đáp: “Có mày bên cạnh rồi, lạnh mấy cũng không sao.”
Câu nói đơn giản mà khiến lòng người nghe như mềm lại. Trịnh Minh Thư khẽ cười, nắm tay nàng, đưa ra cửa. Khi cánh cửa mở, gió đông ùa vào mang theo hơi lạnh cắt da. Nàng lập tức rụt vai, còn cô thì kéo nàng sát lại, tay siết chặt quanh eo như một cách che chở.
Hai người bước xuống phố, con đường vắng người, chỉ có vài chiếc xe vụt qua, để lại làn khói mờ trong không khí. Hơi thở của họ quyện vào nhau, từng nhịp thở trắng xóa tan trong gió. Bàn tay họ nắm chặt, ấm áp len qua từng kẽ ngón.
Con đường sáng sớm phủ một lớp sương mỏng, ánh đèn vàng từ quán cà phê đầu ngõ hắt ra thứ ánh sáng dịu như sữa. Tiếng xe lẫn trong hơi gió, tiếng ai đó gọi nhau vội vã bên vỉa hè, mùi bánh bao thơm thoang thoảng trong không khí lạnh.
Đến ngã rẽ, Trịnh Minh Thư giảm ga, dừng xe lại bên lề. Hơi thở tỏa ra thành từng làn khói mỏng. Cô nghiêng người, nhẹ nhàng tháo mũ bảo hiểm cho Vũ Ngọc Trâm. Nàng cúi đầu, vài sợi tóc theo gió rơi xuống vai, khung cảnh tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng tim mình đập.
“Nhớ ăn trưa đàng hoàng nhé.” Giọng nàng mềm mại, lẫn trong hơi gió mùa đông: “Đừng có nhịn như lần trước nữa.”
“Biết rồi.” Trịnh Minh Thư khẽ cười, kéo lại khăn choàng cho nàng. Ngón tay chạm nhẹ vào lớp áo dày, cảm giác ấm nóng lan qua đầu ngón.
“Chiều tan làm tao qua đón.”
Vũ Ngọc Trâm gật đầu. Dưới ánh sáng nhàn nhạt hắt qua màn sương, ánh mắt nàng long lanh như phản chiếu cả buổi sáng mùa đông trong veo. Khi nàng bước xuống, Trịnh Minh Thư vẫn ngồi yên trên yên xe, nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn ấy đi khuất dần giữa dòng người thưa thớt.
Phòng Nhân sự sáng nay yên ắng, chỉ nghe tiếng gõ bàn phím xen lẫn tiếng gió luồn qua khung cửa sổ. Mùi cà phê còn vương trên bàn, giấy tờ chất thành từng xấp cao, hồ sơ xin việc vương vãi khắp nơi.
Nguyễn Mai Anh đặt một tập hồ sơ xuống bàn, thở hắt ra, dáng vẻ mệt mỏi: “Em xem này, sau đợt thanh lọc vừa rồi, phòng Kinh doanh trống hơn nửa, bên marketing thì gần như chẳng còn người. Giờ tuyển bù mà khó như lên trời.”
Vũ Ngọc Trâm ngẩng đầu khỏi màn hình, tháo kính, day nhẹ sống mũi: “Em biết, nhưng tuyển gấp mà không lọc kỹ thì lại lặp lại sai lầm cũ thôi. Mấy người trước toàn dựa vào quan hệ, năng lực chẳng có bao nhiêu.”
Nguyễn Mai Anh chống cằm, mắt vẫn không rời tập hồ sơ: “Cũng đúng, nhưng ban giám đốc hối liên tục. Họ muốn tuần sau phải có danh sách ứng viên sơ tuyển. Giờ đơn thì nhiều, mà lọc kiểu gì cho kịp?”
Vũ Ngọc Trâm khẽ gật đầu: “Trước mắt, mình chia hồ sơ thành ba nhóm: có kinh nghiệm, sinh viên mới ra trường và nhân sự nội bộ đề xuất. Em sẽ làm form đánh giá năng lực để khỏi chọn cảm tính.”
Nguyễn Mai Anh chép miệng: “Nghe được đấy. Còn kênh tuyển dụng thì sao? Mấy trang cũ đăng hoài không hiệu quả nữa.”
“Em tính đăng lại trên LinkedIn, VietnamWorks, fanpage công ty và nhóm nghề nghiệp nội bộ.” Vũ Ngọc Trâm đáp, tay vừa rà soát lại bảng dữ liệu.
“Ngoài ra, em định thêm một đợt mini job fair ở mấy trường đại học gần đây, coi như mở rộng nguồn.”
Nguyễn Mai Anh gật đầu, đôi mắt bớt căng thẳng hơn: “Ừ, thế thì khả thi hơn. Nhưng phải tính lại mức lương, giờ thị trường cạnh tranh, không tăng là không ai chịu về đâu.”
“Em đã làm việc với phòng kế toán rồi, xin điều chỉnh khung lương tạm thời theo mặt bằng mới. Nếu được duyệt, mình có thể đăng tin trong tuần này và phỏng vấn vòng một vào đầu tuần sau.”
“Gấp vậy à?” Nguyễn Mai Anh cau mày.
“Không còn cách khác.” Vũ Ngọc Trâm nhún vai: “Trước Tết, công ty phải có ít nhất mười người cho Kinh doanh và năm cho Kỹ thuật, nếu không thì kế hoạch quý I coi như đổ bể.”
Nguyễn Mai Anh cười mệt: “Được rồi, em lo phần hành chính, marketing, chị phụ trách kỹ thuật. Mai mình làm bảng câu hỏi phỏng vấn riêng cho từng nhóm.”
“Dạ, với cả chị nhớ nhắc lễ tân kiểm tra email tuyển dụng thường xuyên nhé. Lần trước sót mất ba ứng viên tiềm năng, sếp nhắc em hoài đấy.”
“Ừ, chị biết rồi.” Nguyễn Mai Anh mỉm cười, hất tóc ra sau vai: “Cứ nói là phòng nhân sự nhà mình đang chạy hết công suất.”
Hai người cùng bật cười. Tiếng máy in lại rì rì vang lên, hòa cùng âm thanh gió mùa đông lùa qua khe cửa.