Năm 17 tuổi, nàng lần đầu tiên gặp Trịnh Minh Thư, dần để ý cô từ khi đó. Nhưng khi đó cô lại không hề để ý đến nàng, chỉ có nàng để ý cô. Năm 19 tuổi, lại gặp lại gần nữa, chung ngành chung lớp, khôn …
Năm 17 tuổi, nàng lần đầu tiên gặp Trịnh Minh Thư, dần để ý cô từ khi đó.
Nhưng khi đó cô lại không hề để ý đến nàng, chỉ có nàng để ý cô.
Năm 19 tuổi, lại gặp lại gần nữa, chung ngành chung lớp, không phải duyên phận thì là gì?
Lần này nàng nắm chắc cơ hội tiếp cận cô.
Nhờ thân phận bạn cùng lớp, cả hai dần trở nên thân thiết. Ba năm đại học đều là giấc mơ đẹp với nàng.
Năm 4 đại học, nàng lại lo lắng, không biết Trịnh Minh Thư có thích mình hay không?
Thấy cô mãi không tỏ tình mà bản thân đã ra rất nhiều tín hiệu.
Nhiều lần nàng muốn khóc, cuối cùng, trong một đêm say khướt, không chịu nổi nữa, nàng mặt dày tìm đến nhà trọ của Trịnh Minh Thư. Mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào, nàng vừa khóc vừa hỏi: “Mày có thích tao không?”
Trịnh Minh Thư khi ấy sững người, chỉ đứng nhìn nàng không nói gì. Ánh mắt im lặng khiến Vũ Ngọc Trâm càng thêm đau lòng, nước mắt rơi lã chã. Nàng nghĩ, có lẽ cô không thích mình thật rồi, liền òa khóc nức nở.
Không ngờ, dòng nước mắt ấy lại bị chặn lại bởi một nụ hôn nhẹ nhàng. Đôi môi Trịnh Minh Thư khẽ chạm vào khóe mắt nàng, giọng nói dịu dàng vang lên giữa đêm khuya: “Đừng khóc, tao cũng thích mày.”
Chỉ vì một câu nói ấy, cả đêm hôm đó Vũ Ngọc Trâm không sao ngủ được. Trong lòng ngập tràn niềm hạnh phúc, nửa đêm còn bật dậy, nhảy cẫng trên giường như một đứa trẻ.
Ra trường, cả hai ở bên nhau bốn năm. Bốn năm êm đẹp trôi, tình yêu đẹp đẽ như vậy thì có nên kết hôn trong năm 27 tuổi không?
Vũ Ngọc Trâm tính toán kĩ ngày nào đẹp nhất để làm đám cưới. Nàng muốn làm cô dâu của Trịnh Minh Thư.
Nhân vật chính: Trịnh Minh Thư, Vũ Ngọc Trâm.
Lưu ý: Truyện lấy bối cảnh khi cả hai đã ra trường, cùng sống chung và có công việc ổn định.
Bồ nhắc mới để ý q.anh lơ thật thôi cho thư độc thân tự chủ đi