Chương 40

Lương Yến Châu liếc nhìn cô, nửa cười nửa không: “Anh nào dám giận thọ tinh chứ, thọ tinh giận rồi, chẳng phải cuối cùng vẫn là anh phải dỗ à.”

Tần Sương cười nói: “Đúng rồi! Cuối cùng thì vẫn là anh phải dỗ, dù sao đau đầu cũng là anh.”

Lương Yến Châu cuối cùng cũng bật cười, đưa tay xoa đầu cô: “Ngồi yên, về trường lấy đồ thôi.”

Tần Sương ngồi lại, cúi đầu thắt chặt dây an toàn, rồi lại nhìn Lương Yến Châu: “Giờ đi luôn sao? Không phải anh nói buổi chiều còn họp à?”

Lương Yến Châu nói: “Sáng họp đã bàn hết những gì cần bàn rồi, việc còn lại để sau Tết nói.”

*

Bọn họ về trường lấy hành lý, rồi trực tiếp lái xe đến khu trượt tuyết.

Tần Sương đã lâu không trượt tuyết, vừa đến nơi liền muốn lên ván chơi một lúc.

Khi thay đồ, Lương Yến Châu hỏi cô: “Biết chơi không?”

Tần Sương gật đầu nói: “Biết.”

Lương Yến Châu chống tay trong túi quần, dựa vào cửa nhìn cô ngồi trên ghế mang giày, hỏi: “Thường xuyên chơi? Trình độ thế nào?”

Tần Sương nói: “Không thường xuyên, chắc khoảng năm sáu lần.”

Nghe xong, Lương Yến Châu nhíu mày: “Em gọi cái đó là biết chơi à?”

Tần Sương mang giày xong, lại lấy mũ bảo hộ bên cạnh đội lên, nói: “Sao lại không gọi là biết, chỉ cần trượt được là được rồi, em cũng đâu có đi thi đấu.”

Lương Yến Châu nói: “Chỉ được phép chơi ở khu dành cho người mới.”

Tần Sương nói: “Biết rồi, em toàn chơi ở khu cho người mới mà.”

Mặc dù Tần Sương cảm thấy trình độ của mình chơi trong khu dành cho người mới thì không có vấn đề gì, nhưng Lương Yến Châu vẫn không yên tâm, thuê hẳn hai huấn luyện viên đi theo cô trong suốt quá trình, không chỉ bảo vệ an toàn cho cô mà còn giúp cô tránh những người khác, để khỏi bị người khác ngã vào vô tình làm cô bị thương.

Tần Sương từ bốn giờ chiều, chơi mãi cho đến khi trời tối, khu trượt tuyết chuẩn bị đóng cửa, cô mới luyến tiếc trượt đến trước mặt Lương Yến Châu.

Lương Yến Châu ngồi trên ghế dài bên ngoài khu trượt tuyết chờ cô, thấy cô đi tới, mỉm cười nhìn cô: “Chơi đủ chưa?”

Tần Sương ngồi xuống ghế, còn chưa đã thèm mà nói: “Chưa đâu, mới có hai tiếng thôi.”

Lương Yến Châu nói: “Ngày mai chơi tiếp.”

Tần Sương ừm một tiếng, tháo mũ bảo hộ xuống, nhét vào tay Lương Yến Châu, rồi chìa tay về phía anh, cười hỏi: “Bánh kem xinh đẹp của em đâu?”

Lương Yến Châu nói: “Không mua.”

Tần Sương: “…”

Lương Yến Châu nửa cười nửa không nhìn cô: “Em không phải đã ăn rồi sao, còn nhớ cái bánh kem xinh đẹp của anh làm gì?”

Tần Sương nói: “Rõ ràng chính anh nói sẽ mua cho em cái bánh kem đẹp mà.”

Lương Yến Châu nói: “Em cũng đã đồng ý với anh là sẽ không ăn cái bánh xấu kia, chẳng phải em vẫn ăn sao?”

Tần Sương: “…”

Tần Sương nhìn ra rồi, Lương Yến Châu thật sự rất biết ghen. Thế là cô nói: “Không mua thì thôi, dù sao em cũng không thích ăn bánh kem lắm. Chúng ta đi ăn tối đi Lương Yến Châu, em đói lắm rồi.”

Lương Yến Châu ừm một tiếng, giúp Tần Sương xách mũ bảo hộ và ván trượt mà cô vừa tháo xuống, rồi đứng dậy nói: “Đi thôi, muốn ăn gì?”

Trên núi có khá nhiều thứ để ăn, nhưng vì quá lạnh, cuối cùng Tần Sương chọn ăn lẩu nóng hổi.

Ăn xong quay lại khách sạn thì đã hơn tám giờ tối.

Tần Sương và Lương Yến Châu cũng không ở chung một phòng. Buổi sáng khi Lương Yến Châu nói buổi tối sẽ nghỉ lại trên núi, cô còn nghĩ, không lẽ Lương Yến Châu chỉ đặt một phòng? Kết quả đến chiều khi tới khách sạn, mới phát hiện ra Lương Yến Châu đã đặt hai phòng.

Cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù bây giờ cô và Lương Yến Châu đã là quan hệ nam nữ, cũng chẳng hề ngại chuyện phát sinh quan hệ với Lương Yến Châu, nhưng dù sao hai người mới quen nhau chưa lâu, nếu nhanh như vậy đã lên giường, cô vẫn cảm thấy có chút quá nhanh.

May mà Lương Yến Châu đặt hai phòng.

Phòng của hai người ở cạnh nhau, đến nơi rồi, Tần Sương mỉm cười nhìn Lương Yến Châu, nói: “Vậy em về phòng đây?”

Lương Yến Châu ừ một tiếng, nói: “Vào đi.”

“Ừm, vậy chúc ngủ ngon Lương Yến Châu, ngày mai gặp.” Tần Sương nói xong, liền lấy thẻ phòng quẹt mở cửa.

Tay còn đặt lên tay nắm cửa, chuẩn bị vào phòng thì vẫn không nhịn được mà quay sang nhìn Lương Yến Châu, nói: “Lương Yến Châu, anh không có gì muốn nói với em sao?”

Lương Yến Châu hai tay đút túi, nghiêng người dựa vào cạnh cửa, nửa cười nửa không nhìn Tần Sương, cố ý trêu cô: “Công chúa điện hạ muốn nghe gì nào?”

Tần Sương nhìn anh, thẳng thắn nói: “Anh còn chưa chúc mừng sinh nhật em đó Lương Yến Châu.”

Lương Yến Châu cong môi cười, nói: “Không phải đã có người chúc rồi sao?”

Tần Sương: “……”

Thôi.

Cô thật là dư thừa khi hỏi anh.

Đúng là đồ trẻ con.

“Không nói thì thôi, em vào phòng đây, chúc ngủ ngon.” Tần Sương nói xong, đẩy cửa vào phòng, đóng cửa lại.

Lương Yến Châu nhìn Tần Sương đã vào phòng, cong môi cười cười, rồi mới quẹt thẻ mở cửa phòng mình, cũng bước vào.