Chương 39

Khi Tần Sương trở lại đại sảnh, Lâm Trạch đã điều chỉnh lại cảm xúc.

Anh ta nhìn Tần Sương ngồi xuống, nở nụ cười dịu dàng với cô, nói: “Sương Sương, vừa nãy là tớ quá vội vàng, đừng giận tớ nhé.”

Tần Sương lắc đầu.

Cô nhìn Lâm Trạch, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Như cô vừa nói, tình bạn giữa cô và Lâm Trạch đã kết thúc vào mùa hè tốt nghiệp trung học cơ sở.

Ngày trước, có lẽ cô cũng từng thích Lâm Trạch. Nhưng khi Lâm Trạch nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, tất cả tình cảm ấy đã tan biến hết.

Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên, Lâm Trạch gắp thức ăn cho Tần Sương, nói: “Sương Sương, những lời vừa rồi coi như tớ chưa từng nói, hôm nay là sinh nhật của cậu, tớ đến là muốn làm cho cậu vui thôi.”

Tần Sương nhìn anh ta: “Cảm ơn cậu, Lâm Trạch.”

Lâm Trạch cười khổ một chút.

Anh ta nhìn Tần Sương, do dự mãi, vẫn không nhịn được hỏi: “Sương Sương, vừa nãy cậu nói cậu đã có bạn trai, là đang lừa tớ đúng không? Lần trước cậu ốm nhập viện, lúc đó cậu vẫn chưa có bạn trai mà.”

Tần Sương ừ một tiếng, nói: “Mới quen được một thời gian thôi.”

“Anh ta là ai?” Lâm Trạch không nhịn được hỏi: “Tớ biết không?”

Tần Sương nói: “Không biết.”

Cô không muốn tiếp tục chủ đề này, nói: “Ăn đi Lâm Trạch, món đắt thế này mà không ăn lúc nóng thì phí lắm.”

Dù rất muốn biết bạn trai của Tần Sương là ai, nhưng Lâm Trạch cũng nhận ra cô không muốn nói, sợ hỏi quá mức cô sẽ giận, nên đành tạm thời không đề cập tới.

Ăn xong, Lâm Trạch nhờ phục vụ dọn hết đĩa trống, lau sạch bàn, rồi mở bánh sinh nhật, đặt giữa bàn.

Trên bánh sinh nhật dùng mứt cam viết: Sương Sương, sinh nhật vui vẻ.

Lâm Trạch cắm nến, lấy bật lửa châm, nói: “Nhiều năm rồi tớ không cùng cậu đón sinh nhật, ước một điều đi.”

Tần Sương bất giác mím môi, vô thức ngước mắt lên nhìn tầng trên.

Quả nhiên thấy Lương Yến Châu thảnh thơi dựa vào cửa sổ nhìn cô.

Rõ ràng chỉ là đi ăn với bạn, nhưng cô lại có cảm giác chột dạ lạ thường.

Nhưng Lâm Trạch đã châm nến giúp cô, cô cũng không thể không ăn được đúng không?

Mặc dù cô và Lâm Trạch không còn thân thiết như lúc nhỏ, nhưng xét cho cùng cũng là cùng lớn lên bên nhau, lại còn là Lâm Trạch đặc biệt đến để cùng cô đón sinh nhật, cô thật sự không thể nào phớt lờ tấm lòng của Lâm Trạch.

Vì vậy cô vẫn chắp tay cầu nguyện, rồi ăn miếng bánh sinh nhật mà Lâm Trạch cắt cho cô.

Cô vừa cầm nĩa ăn một miếng bánh thì điện thoại reo lên.

Cô cầm điện thoại lên, nhìn thấy tin nhắn WeChat của Lương Yến Châu.

Lương Yến Châu: [?]

……

Cô đoán ra Lương Yến Châu chắc là đến để tìm cô hỏi tội đây.

Cô đặt nĩa xuống, nhắn tin trả lời: [Người ta đã mua bánh, nến cũng đã thắp, em không thể nào không ăn một miếng được chứ?]

Tin nhắn gửi đi, không biết Lương Yến Châu có thực sự giận hay không, nhưng không thấy anh trả lời.

Buổi chiều một giờ rưỡi, sau khi kết thúc bữa trưa, Lâm Trạch đi thanh toán, rồi cùng Tần Sương đi ra ngoài nhà hàng, nói với Tần Sương: “Tớ đưa cậu về trường nhé.”

Tần Sương liếc mắt nhìn thấy chiếc Maybach của Lương Yến Châu đang đậu bên đường, anh ngồi trong xe, tay phải kẹp điếu thuốc, thảnh thơi dựa vào cửa sổ.

Không biết có phải ai đó đưa thuốc cho anh hay không, nhưng vì bật lửa bị cô lấy mất, nên anh chỉ cầm trên tay mà chưa châm.

Tần Sương nhìn Lương Yến Châu, rồi quay sang Lâm Trạch nói: “Không cần đâu, tớ định ở đây đi dạo một chút, cậu cứ về trước đi, hôm nay cảm ơn cậu đã mời tớ ăn cơm.”

Chiều còn nhiều việc, Lâm Trạch cũng không thể ở ngoài quá lâu, nên gật đầu: “Vậy cũng được, tớ về trước đây, khi nào tới trường nhớ nhắn cho tớ biết.”

Tần Sương mỉm cười gật đầu: “Được.”

Cô đứng bên đường, nhìn Lâm Trạch lái xe rời đi, rồi thẳng tiến về phía chiếc Maybach phía trước.

Cô mở cửa ghế phụ, ngồi vào, rồi nhìn Lương Yến Châu, mở lời trước: “Em có thể giải thích.”

Lương Yến Châu nhìn cô, thảnh thơi dựa vào ghế, dáng vẻ như đang nói, được, giải thích cho anh nghe xem.

Tần Sương nói: “Trước hết, em và Lâm Trạch từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, dù sau này có chuyện gì xảy ra, nhưng lúc nhỏ cậu ấy cũng rất quan tâm em, trong mắt em, cậu ấy coi như một nửa anh trai. Thứ hai, người ta bỏ ra nhiều tiền mời em đến đây ăn cơm, mua bánh, thắp nến, em không thể nào không ăn một miếng được chứ? Nếu là anh, có cô gái mua bánh sinh nhật cho anh, anh ít nhiều cũng sẽ ăn một miếng chứ?”

“Sẽ không.” Lương Yến Châu nói.

Tần Sương: “……”

Lương Yến Châu nói: “Ngay từ đầu, anh sẽ không đồng ý đi ăn với đối phương. Không giống như có người, sinh nhật không nói cho bạn trai, ngược lại còn ra ngoài ăn cơm với thanh mai trúc mã.”

Tần Sương nhìn Lương Yến Châu, bỗng nhiên không nhịn được mà bật cười.

Lương Yến Châu đưa tay nhéo má cô, “Còn cười?”

Tần Sương đưa tay kéo tay anh đang nhéo má mình xuống, rồi nắm chặt trong hai bàn tay.

Cô mỉm cười nhìn anh, chân thành giải thích: “Được rồi, chuyện này coi như là lỗi của em. Nhưng em thề, em không nói với anh hôm nay là sinh nhật em, là vì chính em cũng quên mất, mấy hôm trước bà ngoại em còn nhắc, nhưng dạo này chạy đoàn phim ở Hoành Điếm thử vai, về đây thì bận rộn quá nên quên mất.”

Cô nghiêng người về phía trước, đến gần Lương Yến Châu, mỉm cười nhìn anh, “Đừng giận nữa được không?”