Chương 38

Cô nói xong, muốn cho Lâm Trạch chút thời gian tiêu hóa, nên đứng dậy khỏi ghế, nói: “Tớ đi vệ sinh một chút.”

Cô vừa xoay người, lại không ngờ đối diện ngay ánh mắt của Lương Yến Châu.

Anh đang ở phòng bao trên tầng hai, lúc này tùy ý dựa vào bậu cửa sổ nhìn cô.

Khi cô nhìn sang, ánh mắt Lương Yến Châu nhìn cô nửa như cười nửa như không, cô thật sự không nhìn ra được vị tổ tông này đang nghĩ gì.

Cũng không biết anh đã nghe được bao nhiêu? Từ khi nào đã đứng ở cửa sổ nghe lén?

Trong đầu cô rối bời đi vào nhà vệ sinh, sau khi đi xong trở lại đại sảnh, lúc đi ngang qua hành lang, bỗng nhiên bị người kéo vào một căn phòng.

Cô sợ đến mức suýt nữa hét lên, giây tiếp theo, đôi môi ấm nóng đã phủ lên môi cô.

Cô ngửi thấy hương gỗ thanh lạnh quen thuộc, thân thể liền thả lỏng xuống.

Căn phòng giống như một nhà kho, không bật đèn, Tần Sương mở mắt, mượn ánh sáng ngoài hành lang chiếu vào nhìn Lương Yến Châu.

Cánh tay ôm chặt eo cô của Lương Yến Châu siết lại, khẽ cắn môi cô như trừng phạt: “Chuyên tâm một chút.”

Tần Sương: “……”

Nhà ai mà lại hôn trong nhà kho của người ta chứ, còn bắt cô phải chuyên tâm nữa!

Bên ngoài người qua kẻ lại, cô lo lắng có người đẩy cửa bước vào, thì chuyên tâm thế nào được?

Nhưng hiển nhiên Lương Yến Châu không có ý định dễ dàng buông tha cho cô, nụ hôn lần này so với nụ hôn dịu dàng quấn quýt tối qua thì mạnh mẽ hơn nhiều, Tần Sương rất nhanh đã bị hôn đến mức gần như nghẹt thở, lúc cô há miệng muốn hít thở, thì vừa hay tạo điều kiện để Lương Yến Châu tiến công.

Lần hôn này kéo dài rất lâu, đến khi tách ra, toàn bộ khuôn mặt Tần Sương nóng bừng lên, hơi thở cũng rất gấp gáp. May mà trong phòng tối mờ, Lương Yến Châu có lẽ không thấy được lúc này mặt cô đỏ đến mức có thể luộc trứng.

Cô bình tĩnh nói: “Em ra ngoài đây, bạn em vẫn đang đợi.”

Cô nói xong định đi ra, Lương Yến Châu đưa tay ôm lấy eo cô, kéo cô trở lại: “Vậy đã đi ngay sao?”

Lương Yến Châu thảnh thơi dựa vào thành bàn, Tần Sương bị anh kéo trở lại, bị ôm eo cố định trên đùi phải của anh.

Lúc đầu Tần Sương hơi ngượng ngùng, nhưng thấy Lương Yến Châu rất thản nhiên, cô liền cũng rộng rãi xem chân anh như ghế ngồi.

Cô nhìn anh: “Vậy anh còn định làm gì nữa?”

Lương Yến Châu nhìn cô cười nửa như cười nửa như không: “Vội về như thế, sao? Thật sự định bỏ trốn với người ta à?”

Tần Sương liếc anh một cái, nói: “Anh nghe thấy chuyện bỏ trốn rồi, còn phần sau thì không nghe sao?”

Lương Yến Châu tất nhiên là nghe thấy.

Vì vậy lúc này tâm trạng anh rất tốt, nhưng cố tình nói: “Phần sau sao? Không nghe thấy, nói lại lần nữa đi.”

Tần Sương nói: “Không nói, không nghe thấy thì thôi, lời hay không nói lần thứ hai.”

Lương Yến Châu khẽ cười, cũng không ép cô nói nữa.

Anh một tay ôm eo Tần Sương ngồi trên đùi anh, để cô không bị rơi xuống, tay còn lại đưa lên, véo cằm Tần Sương, nhìn cô hỏi: “Hôm nay sinh nhật à?”

Tần Sương gật đầu, nhìn Lương Yến Châu: “Sao anh biết?”

Lương Yến Châu nói: “Thấy bánh sinh nhật trên bàn mà.”

Tần Sương gật đầu, nói: “Đó là Lâm Trạch mua.”

Lương Yến Châu gật đầu, nói: “Thấy rồi, xấu muốn chết.”

Tần Sương: “……”

Lương Yến Châu nhẹ nhàng véo má Tần Sương, nhìn cô: “Không được ăn, nghe chưa?”

Tần Sương: “Tại sao?”

Lương Yến Châu: “Vì bánh cậu ta mua quá xấu, tối nay anh sẽ mua bánh đẹp cho em, ăn bánh anh mua.”

Nghe vậy, Tần Sương không khỏi sững người một chút.

Cô nhìn Lương Yến Châu, vài giây sau không nhịn được, bật cười khúc khích.

Cô đưa tay véo mặt Lương Yến Châu, không nhịn được cười: “Lương Yến Châu, sao anh trẻ con thế, chuyện này cũng muốn so đo?”

Lương Yến Châu nhìn Tần Sương, hoàn toàn không thấy mình đang tranh cãi hay giành giật, tự nhiên nói: “Sao? Không được à?”

Tần Sương cười: “Được, nhưng em tưởng anh sẽ tự tay làm bánh sinh nhật cho em, hóa ra cũng đi mua bên ngoài thôi.”

Lương Yến Châu chậc một tiếng, nói: “Em làm khó anh rồi đấy, hơn hai mươi năm nay anh chưa bước vào bếp, sợ làm ra, em cũng không dám ăn.”

Tần Sương đưa tay ôm lấy cổ Lương Yến Châu, cười nhìn anh: “Không sao, chỉ cần anh làm ra là em ăn.”

Lương Yến Châu khẽ cười, nói: “Được thôi, độc chết thì đừng trách anh nhé.”

Tần Sương cười: “Yên tâm, em không trách anh đâu.”

“Có phải tôi vừa nghe thấy tiếng Lương Yến Châu, phát ra từ trong phòng này không nhỉ.” Có người đi ngang phòng hỏi.

Mạnh Tắc nói: “Không đâu, cậu ta bảo ra ngoài hút thuốc mà.”

Tần Uẩn nói: “Cậu ta hút thuốc lâu quá, nửa ngày không thấy bóng dáng đâu.”

Mạnh Tắc nói: “Về gọi điện cho cậu ta đi.”

Hai người vừa nói vừa đi xa dần.

Tần Sương chờ đến khi mọi người đi khuất mới thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức đứng dậy khỏi đùi Lương Yến Châu.

Lương Yến Châu cười trêu cô: “Đến mức đó sao? Em căng thẳng như vậy, anh còn tưởng chúng ta đã làm gì trong phòng rồi.”

Tần Sương nói: “Em sợ họ phát hiện chuyện chúng ta ở bên nhau, chẳng phải đã nói tạm thời chưa công khai sao?”

Lương Yến Châu đáp: “Đúng, công chúa nói cái gì thì chính là cái đó.”

Tần Sương đi tới trước mặt Lương Yến Châu, đưa tay lấy trong túi quần anh hộp thuốc lá và bật lửa.

Lương Yến Châu hơi sửng sốt.

Tần Sương lắc lắc đồ vật trong tay, cười tươi nhìn anh: “Tịch thu, em đi đây.”

Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng trước.

Lương Yến Châu bị Tần Sương thu giữ thuốc lá và bật lửa, nhưng không hề tức giận, trái lại tâm trạng còn rất tốt, khẽ mỉm cười.

Anh đợi Tần Sương đi rồi, mới bước ra khỏi phòng, hai tay bỏ túi, vui vẻ quay về phòng bao trên tầng hai.