Chương 37

Tần Sương rất khó xử, nhưng vẫn nói: “Không cần đâu, tớ vẫn chưa thấy đói lắm, hơn nữa sinh nhật hay không sinh nhật, tớ thật ra cũng không mấy để ý, cậu——”

“Sương Sương, cậu vẫn còn hận tớ sao? Vì chuyện năm đó?”

“Không có.” Tần Sương nói thật, cô đã sớm không còn tình cảm với Lâm Trạch, không có yêu thì lấy đâu ra hận.

Lâm Trạch nói: “Vậy tại sao tớ muốn mời cậu ăn bữa cơm, cậu cũng phải từ chối?”

Tần Sương im lặng, không biết nên nói gì.

Lâm Trạch nói: “Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng lớn lên cùng nhau, chẳng lẽ bây giờ ngay cả ăn một bữa cơm cũng không được sao? Hơn nữa tớ còn đặt cả nhà hàng, cả bánh sinh nhật rồi, cho dù muốn tuyệt giao, thì cũng coi như ăn bữa cơm chia tay đi?”

Tần Sương thật sự không muốn đi.

Nhưng cô bỗng nhớ đến lúc trước nằm viện, Lâm Trạch đã đến chăm sóc cô, liền nói: “Vậy bữa hôm nay để tớ mời đi, lần trước cậu đến bệnh viện chăm sóc tớ, tớ còn chưa kịp cảm ơn cậu.”

Nghe vậy, Lâm Trạch khẽ cười khổ, nói: “Được thôi, dù sao thì trước tiên cậu cứ ra đi.”

*

Lâm Trạch đặt bữa trưa ở Bát Trân Lâu, nhà hàng đó Tần Sương trước đây chỉ nghe nói, chưa từng đến, từng nghe Diên Diên kể, nói rằng chỗ đó chuyên tiếp đón giới quyền quý, người thường căn bản không bước nổi vào cửa.

Để đặt được nhà hàng này, Lâm Trạch đã nhờ mấy người bạn giúp, phải đặt trước nửa tháng mới có được một bàn hai người trong đại sảnh.

Vị trí hơi khuất, ở một góc cạnh cửa sổ trong đại sảnh.

Nhưng cho dù là vị trí như vậy, Lâm Trạch cũng đã bỏ ra số tiền lớn mới đặt được.

Anh ta dẫn Tần Sương đi qua, ngồi xuống, mỉm cười đưa thực đơn cho cô, nói: “Xem muốn ăn gì, hôm nay là sinh nhật cậu, đừng khách sáo với tớ.”

Tần Sương gật gật đầu, đưa tay nhận lấy thực đơn.

Nhưng khi cô mở ra, nhìn thấy giá cả các món ăn bên trong, hàng lông mày xinh đẹp liền khẽ nhíu lại.

Cô lật từ đầu đến cuối, thật sự không xuống tay chọn được, đành đóng thực đơn lại, ngẩng đầu nhìn Lâm Trạch: “Hay là chúng ta đổi nhà hàng khác đi, chỗ này đắt quá, chỉ là một cái sinh nhật mà thôi, không cần phô trương lãng phí thế này.”

Lâm Trạch nói: “Đã bảo cậu đừng khách sáo rồi mà , một bữa cơm tớ vẫn có thể mời được.”

Thấy Tần Sương không gọi món, anh ta dứt khoát gọi phục vụ tới, trực tiếp gọi vài món đặc trưng.

Đợi phục vụ đi rồi, Tần Sương nhìn Lâm Trạch, nói: “Nếu mẹ cậu biết cậu tốn nhiều tiền như vậy để mời tớ ăn, bà ấy sẽ mắng cậu đó.”

Nghe vậy, Lâm Trạch cười khổ một cái, anh ta nhìn Tần Sương, hỏi: “Tần Sương, có phải cậu cảm thấy tớ đặc biệt vô dụng không? Rõ ràng là thích cậu, nhưng lại không dám chống lại mệnh lệnh của bố mẹ. Cậu có biết không, bố mẹ tớ ép tớ liên hôn, tớ căn bản không muốn, nhưng họ cứ bắt ép tớ phải đính hôn.”

Tần Sương bình thản nhìn Lâm Trạch, nói: “Lâm Trạch, đó là chuyện của cậu, không cần nói với tớ.”

Lâm Trạch đột nhiên siết chặt tay Tần Sương, cảm xúc có chút kích động: “Sương Sương, chúng ta bỏ trốn đi, chỉ cần cậu mở miệng, tớ lập tức vứt bỏ tất cả mà đi cùng cậu.”

Tần Sương rút tay khỏi tay Lâm Trạch, cô nhìn anh ta: “Lâm Trạch, có lẽ cậu đã nhầm rồi, tớ là một người sẽ không cho người khác cơ hội thứ hai. Ngay từ khoảnh khắc cậu nghi ngờ tớ ăn trộm dây chuyền của mẹ cậu, tình bạn của chúng ta đã đi đến hồi kết.”

“Những năm qua sở dĩ vẫn còn giữ mối quan hệ bề ngoài với nhà cậu, cũng chỉ vì không muốn để bà ngoại biết chuyện mà buồn lòng thôi.”

“Hơn nữa, đừng nói là tớ không thích cậu, cho dù tớ thật sự thích cậu, tớ cũng sẽ không mở miệng yêu cầu cậu làm gì, bởi vì người yêu tớ thì không cần nói cũng sẽ làm, còn nếu không yêu nhiều đến thế thì tự nhiên sẽ cân nhắc lợi và hại. Lâm Trạch, cậu nói cậu không thể chống lại mệnh lệnh của bố mẹ, suy cho cùng, cũng chỉ vì cậu không thích tớ đến mức ấy mà thôi. Tớ đối với cậu mà nói, vốn không quan trọng như cậu tưởng.”

“Hơn nữa, còn một chuyện nữa tớ muốn nói với cậu, tớ đã có bạn trai rồi, tớ rất thích anh ấy, hy vọng sau này cậu đừng nhắc lại chuyện này nữa, tớ không muốn bạn trai tớ không vui.”