Nghe vậy, Tần Sương không khỏi sững lại một chút, sau đó vành tai không kìm được mà hơi nóng lên, nhỏ giọng nói: “Em đâu có nghĩ lung tung.”
Lương Yến Châu khẽ cong môi cười, nói: “Không nghĩ lung tung thì tốt, ngủ sớm đi, mai anh bận xong sẽ qua đón em.”
Tần Sương gật gật đầu, đang định mở miệng, thì nghe thấy bên kia Lương Yến Châu có tiếng bật bật lửa.
Cô không nhịn được mà hỏi: “Anh đang hút thuốc à?”
Lương Yến Châu ừ một tiếng, hỏi: “Sao vậy?”
Tần Sương nói: “Hút ít thôi, hút thuốc thì đoản mệnh.”
Lương Yến Châu khẽ cong môi cười nói: “Nguyền rủa anh đấy à?”
Tần Sương vội nói: “Em khi nào nguyền rủa anh, rõ ràng là nhắc nhở anh!”
Lương Yến Châu cười khẽ, cuối cùng rít thêm một hơi, rồi thuận theo mà dập tắt đầu thuốc trong gạt tàn, nói: “Được thôi, nếu em đã quản anh, vậy sau này anh hút ít lại.”
Tần Sương bỗng phát hiện, Lương Yến Châu quả thật rất biết tán tỉnh.
Thế nào gọi là cô quản anh? Giống như là vì cô nói, nên anh mới nghe vậy.
Cô nghĩ như thế, không kìm được mà nói ra miệng.
Lương Yến Châu nói: “Nếu không thì sao? Đổi lại là người khác em nghĩ anh sẽ nghe à?”
Tần Sương bị trêu đến mặt đỏ tai hồng, cảm thấy nếu cứ tiếp tục nói chuyện điện thoại với Lương Yến Châu, tối nay cô thật sự sẽ không ngủ nổi, liền nói: “Em ngủ đây.”
Lương Yến Châu ừ một tiếng, nói: “Ngủ đi, mai anh gọi cho em.”
“Ừ, anh cũng ngủ sớm đi.”
*
Đêm hôm đó, Tần Sương mãi đến bốn giờ sáng mới ngủ được. Nhắm mắt lại, trong đầu toàn là nụ hôn tối nay, tuy không phải nụ hôn kiểu Pháp nồng nhiệt, nhưng lại dịu dàng quấn quýt đến mức khiến cả người cô mềm nhũn.
Khóe môi Tần Sương khẽ cong lên, hồi tưởng lại nụ hôn đầu ngọt ngào mà Lương Yến Châu dành cho cô, từ từ chìm vào giấc mơ ngọt ngào.
*
Bởi vì tối hôm qua ngủ quá muộn, cho nên ngày hôm sau Tần Sương trực tiếp ngủ thẳng đến gần trưa, thậm chí còn là do Lương Yến Châu gọi điện tới mới đánh thức được cô.
Cô buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, mơ mơ màng màng nhận điện thoại, giọng mơ hồ: “Alo——”
Lương Yến Châu nghe thấy giọng này, không nhịn được cười: “Công chúa, mấy giờ rồi? Còn ngủ à?”
Tần Sương ý thức vẫn chưa tỉnh táo, buồn ngủ hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Lương Yến Châu nói: “Gần mười hai giờ rồi, dậy ăn cơm trưa đi, đừng để bụng đói mà ngủ.”
Lúc này Tần Sương mới chậm rãi mở mắt, cầm điện thoại nhìn thoáng qua màn hình, phát hiện thật sự đã gần mười hai giờ.
Lương Yến Châu nói: “Trưa nay anh có một buổi xã giao bên ngoài, nên không qua với em được, tầm ba giờ anh bên này xong việc, sẽ qua đón em, em thu dọn đồ đi, tối nay phần lớn khả năng phải ở trên núi, nhớ mang theo quần áo dày, trên núi lạnh.”
Tần Sương gật đầu, đáp: “Biết rồi.”
“Ừm.” Lương Yến Châu nói: “Vậy anh cúp máy trước, bên này có cuộc gọi khác đến.”
“Ừ ừ ừ.” Tần Sương vội nói: “Anh đi làm đi, em cúp máy đây.”
Cô nói xong, liền cúp điện thoại trước.
*
Cúp máy xong, cô ngồi dậy từ trên giường, nhìn thấy có người gửi cho cô mấy tin nhắn WeChat.
Cô bấm vào xem, phát hiện tin nhắn là Lâm Trạch gửi đến.
Lâm Trạch: [Sương Sương, cậu đang ở trường à? Hôm nay không phải sinh nhật cậu sao, tớ qua mời cậu ăn cơm nhé?]
Có lẽ vì thấy cô mãi không trả lời, Lâm Trạch lại gửi thêm một tin: [Vậy bây giờ tớ qua nhé?]
Nửa tiếng trước, Lâm Trạch lại gửi thêm một tin: [Sương Sương, tớ đến cửa ký túc xá của cậu rồi, cậu dậy chưa?]
Tần Sương xem xong tin nhắn, có chút đau đầu.
Cô nghĩ một lúc, rồi gọi điện thoại lại cho Lâm Trạch.
Điện thoại gọi qua, rất nhanh đã được bắt máy, giọng nói mang theo ý cười của Lâm Trạch truyền đến: “Sương Sương, tỉnh rồi à? Tớ nhắn tin cho cậu, cậu mãi không trả lời, tớ đoán là cậu còn đang ngủ nên không gọi điện làm phiền. Tớ đang đợi cậu ở cửa ký túc xá, cậu thay quần áo xong thì ra đi, tớ đã đặt nhà hàng rồi, chúng ta đi ăn trưa trước nhé.”
Lâm Trạch nói liền một hơi tất cả, rõ ràng không muốn để cho Tần Sương có cơ hội từ chối.