“……”
Hà Lực kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Cậu ấy theo bên cạnh Lương Yến Châu bao nhiêu năm, đã bao giờ thấy Lương Yến Châu sợ cái gì, trong thương trường chém gϊếŧ không thấy máu mà anh vẫn có thể điềm nhiên từ đầu đến cuối, thế mà lại sợ bạn gái tức giận?
*
Ngày 13 tháng 1, Lương Yến Châu về nước, đến Bắc Kinh thì đã là một giờ sáng.
Lúc đó Tần Sương đã ngủ rồi, điện thoại di động đột nhiên reo một cái.
Cô mò mẫm trong bóng tối mở điện thoại, nhìn thấy tin nhắn WeChat Lương Yến Châu gửi đến.
Cô ngái ngủ bỗng chốc tỉnh hẳn, vội vàng mở ra, thấy Lương Yến Châu hỏi cô: [Ngủ chưa?]
Cô ngồi dậy từ trên giường, trong bóng tối ôm lấy điện thoại trò chuyện với Lương Yến Châu.
Tần Sương: [Chưa, còn anh thì sao? Đang bận à?]
Lương Yến Châu: [Không có.]
Lại hỏi: [Muốn ra ngoài không?]
Tần Sương thấy tin nhắn thì hơi bất ngờ, vội hỏi: [Anh về Bắc Kinh rồi à? Không phải nói còn mấy ngày nữa sao?]
Lương Yến Châu: [Làm xong việc sớm.]
Anh không đợi Tần Sương trả lời, trực tiếp gọi điện qua.
Tần Sương thấy điện thoại gọi tới, liền vội vàng bắt máy.
Đêm khuya yên tĩnh, giọng nói của Lương Yến Châu truyền tới: “Ra ngoài đi, anh đang ở ngoài ký túc xá của em.”
*
Tần Sương không chậm trễ chút nào, cúp máy liền xuống giường thay đồ. Cô không kịp trang điểm, chỉ rửa mặt đơn giản, khoác áo phao, mang giày rồi chạy ra cửa.
Vì có mấy khoa đã được nghỉ, ký túc xá gần đây quản lý không nghiêm nữa, Tần Sương chạy đến cổng ký túc xá, nói một tiếng với dì quản lý trực, dì liền ra mở cửa cho cô.
Cô từ ký túc xá đi ra, liền thấy xe của Lương Yến Châu đỗ đối diện, anh mặc âu phục màu đen, hai tay đút túi quần, lười nhác tựa vào cửa xe.
Thấy Tần Sương chạy về phía mình, đồng tử đen thẳm của anh chăm chú nhìn Tần Sương.
Tính ra, đây vẫn là lần đầu tiên hai người gặp mặt kể từ khi xác định quan hệ.
Tần Sương chạy bước nhỏ tới trước mặt Lương Yến Châu, mỉm cười với anh, nói: “Muộn thế này sao anh còn đến đây.”
Lương Yến Châu nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên như có như không, nói: “Sao? Không muốn gặp anh à?”
“Không có.”
Thật ra Tần Sương cũng được xem là cao, chân trần đã một mét sáu tám, mang giày thì ít nhất một mét bảy, nhưng Lương Yến Châu quá cao, cho dù anh lười nhác tựa vào cửa xe, Tần Sương vẫn phải hơi ngẩng đầu mới nhìn rõ đôi mắt của anh.
Cô nhìn anh, giải thích: “Em chỉ nghĩ anh mới tới Bắc Kinh tối nay, sao không về nghỉ ngơi trước.”
Lương Yến Châu vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mắt Tần Sương.
Một lát sau, anh thấp giọng hỏi: “Có nhớ anh không?”
Tần Sương cũng thẳng thắn, cô gật đầu, nhìn Lương Yến Châu, nói: “Có.”
Rồi hỏi lại: “Còn anh, có nhớ em không?”
Lương Yến Châu nhếch môi cười, nhìn cô, “Em nói xem? Em đoán tại sao anh không về nhà nghỉ ngơi, mà lại đến tìm em trước?”
Tần Sương nghe vậy, nhìn Lương Yến Châu, khóe môi không tự giác nhếch lên nụ cười.
Lương Yến Châu hỏi: “Ngày mai có việc không?”
Tần Sương lắc đầu, nói: “Không có việc gì, trường cũng sắp nghỉ rồi, phim mới thì phải sau Tết mới khai máy, nên gần đây cho đến Tết đều không có việc gì.”
Lương Yến Châu hỏi: “Muốn đi đâu chơi không? Đi trượt tuyết nhé?”
Mắt Tần Sương không kìm được sáng lên, nhìn Lương Yến Châu, hỏi: “Anh đi với em sao?”
Lương Yến Châu khẽ ừ một tiếng, nói: “Đúng lúc trước Tết công việc cũng gần xong rồi, nhưng chiều mai còn có một cuộc họp, nếu muốn đi trượt tuyết thì đợi anh bận xong chiều mai sẽ tới đón em.”
Tần Sương vui vẻ gật đầu, nhìn Lương Yến Châu, nói: “Được, vậy em đợi anh.”
Lương Yến Châu ừ một tiếng.
Anh thấy Tần Sương mặc hơi ít, sợ cô đứng ngoài lâu sẽ bị cảm lạnh, liền đưa tay xoa nhẹ đầu cô, nói: “Vào đi, mai anh bận xong sẽ qua đón em.”
Tần Sương gật đầu.
Cô nhìn Lương Yến Châu, như còn muốn nói thêm gì đó, hoặc muốn làm gì đó.
Ánh mắt cô từ từ rời khỏi mắt anh, dần dần rơi xuống môi anh.
Cô cho rằng tâm tư mình giấu rất kín, nhưng thật ra ánh mắt khi nhìn vào môi Lương Yến Châu đã bị anh phát hiện.
Trong đêm tối yên tĩnh, Lương Yến Châu bỗng khẽ cười một tiếng.
Tần Sương chợt hoàn hồn, theo bản năng ngẩng lên nhìn anh.
Trong mắt Lương Yến Châu nhìn cô thoáng ẩn hiện ý cười, sau đó nói: “Tần Sương, lại đây một chút.”
Thật ra khoảng cách giữa Tần Sương và Lương Yến Châu vốn đã rất gần, nhưng nghe anh nói vậy, cô vẫn bước thêm nửa bước.
Cô ngẩng đầu nhìn Lương Yến Châu, vừa định mở miệng nói gì đó, giây tiếp theo, tay trái anh ôm lấy eo cô, tay phải đặt ở sau gáy cô, rồi anh cúi đầu, đôi môi ấm áp phủ xuống hôn cô.