Tần Sương nói: “Điều thứ ba em chưa nghĩ ra, sau này nghĩ ra rồi sẽ nói với anh.”
Lương Yến Châu cong môi cười một cái, đáp lại cô: “Được.”
Lại hỏi: “Ngày kia mấy giờ em bay đến Hoành Điếm?”
Tần Sương nói: “Máy bay lúc hơn chín giờ sáng, chắc đến nơi cũng gần trưa rồi.”
Lương Yến Châu ừ một tiếng, nói: “Xuống máy bay thì gọi điện cho anh.”
Tần Sương gật gật đầu, đáp: “Được.”
*
Ngày 7 tháng 1, Tần Sương bay đến Hoành Điếm chạy đoàn thử vai.
Lương Yến Châu xin thông tin chuyến bay của Tần Sương, vốn định ra sân bay đón người, nhưng anh tạm thời có việc phải đi công tác, nên đành sai Hà Lực đi thay.
Mười hai giờ hai mươi trưa, Tần Sương kéo một chiếc vali kéo màu trắng đi theo sau dòng người lần lượt đi qua cầu thang máy bay.
Cô vừa từ khoang máy bay đi ra, còn đang ở trên cầu thang đã gọi điện cho Lương Yến Châu trước.
Điện thoại vừa kết nối, rất nhanh đã có người nghe, giọng Lương Yến Châu từ bên kia truyền đến: “Đến rồi?”
Tần Sương gật gật đầu, trên mặt mang theo nụ cười: “Vừa mới xuống máy bay. Nhưng sao anh nghe máy nhanh thế?”
Lương Yến Châu lười biếng tựa vào ghế trong thư phòng, khóe môi khẽ cong, cười một cái: “Em nói mười hai giờ đến, anh đợi em cả nửa ngày rồi.”
Tần Sương cười nói: “Xin lỗi nhé, máy bay trễ mất hai mươi phút. Em đã hạ cánh an toàn rồi, anh mau nghỉ ngơi đi, chắc giờ ở New York đang là nửa đêm phải không?”
Cô biết mấy ngày nay Lương Yến Châu đi công tác ở New York.
Lương Yến Châu nói: “Không vội, em đã gặp Hà Lực chưa?”
“Trợ lý của anh?” Hình như Tần Sương đã gặp qua một lần, lần trước hôm Nhiễm Nhiễm khai trương nhà hàng, hôm đó Lương Yến Châu có uống chút rượu, là Hà Lực đến lái xe.
Lương Yến Châu ừ một tiếng, nói: “Anh sai cậu ấy qua đón em, em ra cửa sẽ thấy cậu ấy. Hà Lực làm việc rất chắc chắn, nếu có những buổi tiệc xã giao nào cần tham gia, em dẫn cậu ấy theo, cũng có thể để cậu ấy giúp em bàn dự án, tuyệt đối còn giỏi hơn phần lớn người đại diện chuyên nghiệp.”
Tần Sương nghe vậy thì hơi sững người, nói: “Anh ấy không phải là trợ lý của anh sao? Anh để anh ấy giúp em, thế lúc anh cần người thì phải làm sao?”
Lương Yến Châu nói: “Bên này của anh tạm thời không có việc gì, cho dù có việc thì cũng có người khác để dùng, tóm lại em có chuyện gì cứ giao cho Hà Lực làm, đừng khách sáo với cậu ấy.”
Tuy Lương Yến Châu nói như vậy, nhưng Tần Sương nào dám thật sự dẫn Hà Lực đi bàn chuyện.
Dù sao Hà Lực là trợ lý đặc biệt của Lương Yến Châu, thường xuyên theo anh tham gia các sự kiện công khai, trong giới không biết có bao nhiêu người nhận ra cậu ấy.
Nếu cô thật sự dẫn Hà Lực đi giúp mình bàn chuyện, thì khác gì công khai mối quan hệ giữa cô và Lương Yến Châu.
*
Ban đầu Hà Lực được Lương Yến Châu phái đến làm trợ lý cho Tần Sương, nhưng từ đầu đến cuối Tần Sương chẳng hề dẫn cậu ấy theo, ngày nào cũng ôm hồ sơ đi gõ cửa đoàn phim thử vai, cậu ấy chẳng giúp được chút gì.
Cậu ấy cảm thấy rất áy náy, khi gọi điện cho Lương Yến Châu thì thành thật báo cáo: “Tần tiểu thư căn bản không cho tôi giúp, tôi muốn đi theo cô ấy cũng bị cô ấy né xa, như thể sợ bị người ta phát hiện là chúng tôi đi cùng nhau vậy.”
Lương Yến Châu nghe xong thì thấy có chút buồn cười, nói: “Thôi, cô ấy sợ có người nhận ra cậu, rồi phát hiện quan hệ giữa tôi và cô ấy.”
Lại hỏi: “Những ngày này cô ấy thử vai thế nào rồi?”
Hà Lực nói: “Hình như cũng khá thuận lợi. Năm hai đại học Tần tiểu thư từng đóng vai nữ số hai trong một bộ phim chiếu mạng kinh phí nhỏ, vị đạo diễn đó hình như rất xem trọng Tần tiểu thư. Từ sau khi ngài ra tay xử lý công ty trước đây từng phong sát Tần tiểu thư, thì sự lạnh nhạt trong giới đối với Tần tiểu thư cũng coi như được gỡ bỏ, cho nên khi đạo diễn kia biết Tần tiểu thư đang đi thử vai, đã chủ động chìa cành ôliu cho cô ấy, hình như có một vai nữ số ba có thể giao cho Tần tiểu thư diễn.”
Lương Yến Châu nghe vậy thì không khỏi nhíu mày, “Nữ số ba?”
Hà Lực gật gật đầu, dò hỏi: “Có cần giúp Tần tiểu thư lấy vai nữ chính không?”
Lương Yến Châu thì đúng là muốn.
Nhưng Tần Sương đã đặc biệt vì chuyện này mà cùng anh lập giao ước ba điều, anh sợ thật sự nhúng tay, sau này Tần Sương biết được thì sẽ thật sự tức giận với anh.
Thế là nói: “Thôi, cô ấy không cho tôi can thiệp vào công việc của cô ấy, nếu thật sự giúp cô ấy lấy được vai nữ chính, tôi sợ cô ấy sẽ giận.”