Chương 32

Vừa nãy khi Tần Sương tỏ tình thì không hề căng thẳng, nhưng nói xong rồi ngược lại lại thấy căng thẳng, đặc biệt là khi cô nghe thấy Lương Yến Châu ở đầu dây bên kia khẽ cười một tiếng, cô vô thức siết chặt điện thoại trong tay hơn một chút, hỏi: “Anh cười cái gì?”

Lương Yến Châu có vẻ tâm trạng rất tốt, giọng nói mang theo ý cười, thấp giọng nói: “Sao? Tâm trạng tốt mà cũng không được cười à?”

Tần Sương nghe thấy lời Lương Yến Châu, khóe môi không kìm được cong lên một nụ cười.

Cô ngồi một mình trong căn phòng yên tĩnh, tâm trạng giống như ánh nắng mùa đông ngoài cửa sổ, ấm áp, dịu dàng, có niềm vui thầm kín.

Cô cầm điện thoại không nói gì thêm, nghe thấy Lương Yến Châu hỏi cô: “Bao giờ quay lại Bắc Kinh?”

Tần Sương nói: “Em tạm thời chưa quay lại Bắc Kinh.”

Lương Yến Châu: “Sao? Muốn ở nhà ăn Tết xong mới quay lại à?”

Tần Sương lắc đầu, nói: “Không phải, em mua vé máy bay sáng ngày kia bay đến Hoành Điếm.”

Lương Yến Châu hỏi: “Muốn vào đoàn phim?”

Tần Sương nói: “Không phải, dạo này bên đó có mấy bộ phim sắp khai máy, em muốn qua đó thử vai một chút.”

Lương Yến Châu hỏi: “Em muốn diễn phim nào?”

Tần Sương cảnh giác, hỏi: “Anh hỏi cái này làm gì?”

Lương Yến Châu cười nói: “Nếu anh không hiểu lầm thì bây giờ anh hẳn là bạn trai của em rồi nhỉ? Là bạn trai, chẳng lẽ anh không thể quan tâm em một chút sao?”

“Không thể.”

Tần Sương không muốn để Lương Yến Châu xen vào công việc của mình, nên nói: “Lương Yến Châu, em muốn cùng anh ước pháp ba chương.”

Lương Yến Châu hơi nhướng mày, khóe môi cong lên nụ cười, “Em nói đi.”

Tần Sương nói: “Thứ nhất, anh không được can thiệp vào công việc của em, một chút cũng không được.”

Lương Yến Châu im lặng một lúc, rõ ràng là không quá vui vẻ.

“Em cái này có hơi làm khó anh rồi Tần Sương, trước kia em không cần anh giúp thì thôi, bây giờ anh đã là bạn trai của em rồi, em bắt anh trơ mắt nhìn em tự mình chạy khắp nơi thử vai, không cho anh ra tay giúp một chút? Cái này e là anh làm không được.”

Tần Sương sắc mặt trở nên nghiêm túc, nghiêm giọng nói: “Lương Yến Châu, em không đùa với anh đâu, anh không được xen vào công việc của em, em không muốn dựa vào anh. Anh có thể tôn trọng em một chút được không?”

Lương Yến Châu sững lại một chút.

Sau đó bất đắc dĩ cười, “Anh có làm gì đâu, em đã chụp cho anh cái mũ to như vậy, anh lúc nào thì không tôn trọng em chứ?”

Tần Sương nói: “Nếu anh thực sự tôn trọng em, thì hãy nghe em, đừng can thiệp vào công việc của em. Lương Yến Châu, là vì em thích anh nên mới ở bên anh, không phải vì tài nguyên, cũng không phải vì muốn lợi dụng anh.”

Lương Yến Châu cong môi cười một cái, nói: “Anh lại hy vọng em có thể lợi dụng anh nhiều một chút. Đổi lại là người khác, không biết đã vui thế nào khi bạn trai có thể giúp, chỉ có em, ngốc đến mức không biết mượn gió đông.”

Tần Sương mím môi, không nói gì nữa.

Lương Yến Châu hỏi: “Sao không nói nữa? Giận rồi à?”

Lúc này Tần Sương mới mở miệng, có chút không vui: “Lương Yến Châu, rốt cuộc anh có nghe em không?”

Lương Yến Châu bất đắc dĩ cười khẽ, thỏa hiệp nói: “Được rồi, tạm thời nghe em. Còn gì nữa không? Không phải muốn cùng anh ước pháp ba chương sao? Còn yêu cầu gì nữa?”

Tần Sương nói: “Thứ hai, quan hệ của chúng ta không được công khai.”

Lương Yến Châu hỏi: “Cái này lại là vì sao?”

Tần Sương nói: “Câu này không phải thừa à, nếu mọi người đều biết em là bạn gái anh, với quyền thế địa vị của anh, cho dù anh không mở miệng, chắc chắn cũng sẽ có cả đống phim tìm đến em. Nhưng em không muốn như vậy, như thế em sẽ nghi ngờ chính mình, vì em sẽ không biết rốt cuộc là dựa vào năng lực của em để có cơ hội công việc, hay là vì người ta nể mặt anh mà cho em cơ hội.”

Tần Sương nói: “Lương Yến Châu, xác định bản thân có năng lực làm việc và kiếm tiền, đó là nguồn gốc quan trọng của cảm giác an toàn trong cuộc sống của em, em không muốn dựa dẫm vào bất kỳ ai để sinh tồn, anh hiểu không?”

Lương Yến Châu nghe xong gật đầu, đáp: “Được, anh đồng ý với em, không can thiệp vào công việc của em, cũng tạm thời không công khai quan hệ của chúng ta. Còn điều thứ ba? Em nói tiếp đi.”