Chương 31

Hắn tưởng bản thân mình đã đủ coi trời bằng vung rồi, nhưng không ngờ trên đời này vẫn có kẻ còn coi trời bằng vung hơn hắn.

Hắn sợ đối phương thật sự sẽ ra tay, vội nói: “Mày rốt cuộc muốn làm gì?! Tao chẳng phải chỉ nói Tần Sương vài câu thôi sao? Đến mức mày phải đối phó tao à? Hơn nữa đây là Bắc Kinh, là xã hội pháp trị đấy!”

Lương Yến Châu cười lạnh một tiếng, nói: “Một thằng chuyên bắt nạt, mà cũng dám nói với tao về pháp trị?”

Ngô Lượng bị khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ người Lương Yến Châu làm cho sợ đến mức sống lưng túa mồ hôi lạnh. Hắn nhìn gương mặt góc cạnh của Lương Yến Châu, giọng nói run rẩy: “Mày muốn thế nào?”

Lương Yến Châu nhàn nhạt nói: “Mày chẳng phải rất giỏi bắt nạt bạn học sao, tao đây lại thích nhất là lấy bạo chế bạo.”

*

Đêm hôm đó, Ngô Lượng bị đàn em của Lương Yến Châu đánh cho một trận thảm hại trong con ngõ tối, mà bọn họ trước khi ra tay còn trực tiếp lấy khăn bịt miệng hắn, khiến hắn đau đến mức ngay cả tiếng kêu cũng phát không ra.

Sáng hôm sau, Ngô Lượng tỉnh dậy, nhìn gương mặt vốn dĩ còn nguyên vẹn giờ đã bị đánh cho sưng tím, càng nghĩ càng uất ức, thế là giận dữ chạy thẳng đến đồn công an báo án.

Lương Yến Châu đương nhiên cũng bị triệu tập, ở trong đồn làm biên bản nửa tiếng, cuối cùng nộp một khoản tiền bảo lãnh rồi rời đi.

Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Tần Sương: “Tần Sương, mày giỏi lắm, bám được vào nhân vật như Lương Yến Châu, vậy thì mày phải nắm thật chặt lấy hắn, dù sao với gia thế và bối cảnh của Lương Yến Châu, cho dù bây giờ hắn có cưng chiều mày, cũng tuyệt đối không thể cưới mày.”

Tần Sương lạnh nhạt nhìn hắn: “Lo cho bản thân mình trước đi, một đống tuổi đầu rồi mà chẳng làm nên trò trống gì, nếu là tôi thì tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn đào ba thước đất lên chôn mình xuống luôn rồi.”

“Mày mẹ nó đừng có đắc ý quá.” Ngô Lượng nói: “Đợi đến ngày nào đó Lương Yến Châu không cần mày nữa, tao xem đến lúc đó còn ai có thể che chở cho mày.”

Nói xong hắn nhấc chân định đi, lại như chợt nhớ ra gì đó, dừng bước, quay đầu nhìn Tần Sương, cười đắc ý: “À đúng rồi, vết thương này của tao chính là nhờ Lương Yến Châu ban tặng. Nhưng hắn cũng chẳng được lợi gì đâu, có quyền có thế thì sao, thiên tử phạm pháp cũng cùng tội như thứ dân, tao tố cáo hắn ở đồn công an, hắn cũng vẫn phải bị triệu tập.”

Nghe đến đây, Tần Sương bất giác nhíu mày.

Chờ Ngô Lượng đi rồi, cô quay về phòng lấy điện thoại, gọi cho Lương Yến Châu.

Điện thoại vừa reo hai tiếng đã được bắt máy, giọng trầm thấp mang theo ý cười lười nhác của Lương Yến Châu truyền đến: “Hiếm thấy đấy, còn biết gọi điện cho tôi à?”

Tần Sương ngồi ở mép giường, hỏi: “Lương Yến Châu, anh có bị đồn công an triệu tập không?”

Lương Yến Châu nghe vậy, hỏi: “Sao? Người đó lại đến tìm em gây phiền phức à?”

Tần Sương lắc đầu, nói: “Cậu ta chắc là về quê ăn tết, tôi thấy cậu ta mặt mũi sưng tím, tay phải còn bó bột, trông như bị gãy xương. Cậu ta nói là do anh sai người làm.”

Lương Yến Châu nhàn nhạt ừ một tiếng, không nói gì thêm.

Tần Sương biết Lương Yến Châu là vì cô mà ra mặt, cô im lặng một lúc, khẽ gọi: “Lương Yến Châu.”

“Làm sao vậy?” Giọng nói của Lương Yến Châu truyền đến, giọng trầm khàn mang theo vài phần dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.

Tần Sương khẽ mấp máy môi, lời nói mắc kẹt nơi cổ họng, nhưng vẫn không sao mở miệng được.

Lương Yến Châu chờ nửa ngày, không nghe thấy Tần Sương nói gì, anh nhẹ nhàng cười, nói: “Sao thế Tần Sương? Em đang nói tiếng bụng với tôi à?”

Tần Sương khẽ mím môi.

Qua một lúc lâu, cô cuối cùng cũng mở miệng, hỏi: “Lương Yến Châu, câu nói đêm giao thừa anh nói còn tính không?”

Lương Yến Châu hỏi: “Câu nào?”

Tần Sương nói: “Anh nói, chỉ cần em mở miệng, anh chính là của em.”

Đầu dây bên kia, Lương Yến Châu dường như tâm tình rất tốt, khóe môi cong lên, nói: “Đương nhiên, vậy bây giờ em đã nghĩ thông suốt rồi sao?”

Tần Sương gật đầu, nói: “Em đã nghĩ thông suốt rồi, Lương Yến Châu, em nguyện ý ở bên anh.”

Cô không muốn nghĩ đến tương lai xa xôi như thế nào, mấy ngày này về quê ở bên bà ngoại ăn tết, mỗi ngày cô đều rất nhớ Lương Yến Châu, ban ngày nhớ, ban đêm cũng nhớ.

Cho nên cô quyết định dũng cảm một chút, bất kể tương lai có thể đi cùng Lương Yến Châu đến bước nào, ít nhất hiện tại, cô rất muốn ở bên anh.