Chương 30

Thật ra từ lâu Tần Sương đã mơ hồ cảm nhận được Lương Yến Châu có ý với mình, dù sao thì sự mập mờ giữa người trưởng thành đôi khi không cần phải nói ra.

Cô vốn nghĩ hai người sẽ duy trì trạng thái mập mờ này trong một khoảng thời gian dài, nhưng không ngờ Lương Yến Châu lại đột ngột vạch toang lớp giấy cửa sổ này.

Anh nói thẳng thắn như vậy, cô muốn giả vờ ngốc cũng không giả nổi.

Cô nhìn anh, môi hơi mấp máy, nhưng cổ họng như bị cái gì đó chặn lại, hồi lâu cũng không biết phải trả lời thế nào.

Lương Yến Châu thấy cô nửa ngày không lên tiếng, liền hơi nhướng mày, “Còn chưa nghe hiểu sao?”

Tần Sương khẽ mím môi, cuối cùng cũng cất giọng: “Nghe hiểu rồi.”

Lương Yến Châu hỏi: “Vậy em có muốn suy nghĩ một chút không?”

Tần Sương lại im lặng.

Cô nhìn chằm chằm vào Lương Yến Châu một lúc, như thể đã suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi đáp: “Vậy anh để tôi nghĩ một chút.”

Cô biết mình thích Lương Yến Châu, nhưng chính vì thích nên mới không dám dễ dàng ở bên anh.

Dù sao thì gia thế của Lương Yến Châu vẫn ở đó, cô không cảm thấy mình và Lương Yến Châu có thể lâu dài.

Lương Yến Châu gật đầu, nhìn cô hỏi: “Vậy muốn nghĩ bao lâu?”

Tần Sương nói: “Không biết, để tôi nghĩ xong rồi nói cho anh.”

Lương Yến Châu cũng không thúc ép cô phải có câu trả lời, chỉ gật đầu: “Được, em cứ từ từ nghĩ, nghĩ rõ ràng rồi hãy nói cho tôi biết đáp án.”

Tần Sương khẽ gật đầu, sau đó cũng không nói thêm gì nữa.

Pháo hoa đêm giao thừa kéo dài đến quá nửa đêm mới kết thúc, khi đám đông dần tản đi, Lương Yến Châu cũng khởi động xe, chậm rãi hòa vào dòng xe cộ, hỏi Tần Sương: “Trường học có giờ giới nghiêm không? Giờ này về còn vào ký túc được không?”

Tần Sương nói: “Có giới nghiêm. Nhưng hôm nay giao thừa, cô quản lý ký túc sẽ không quá nghiêm, hơn nữa tôi là sinh viên năm cuối rồi, trường cũng không quản bọn tôi nhiều nữa.”

Lương Yến Châu nói: “Vậy tôi đưa em về trước, muộn quá rồi, về rửa mặt nghỉ ngơi sớm một chút.”

Tần Sương gật đầu, nói: “Được.”

Nửa tiếng sau, Lương Yến Châu đưa Tần Sương đến cổng ký túc xá.

Tần Sương cúi đầu tháo dây an toàn, rồi nhìn về phía Lương Yến Châu, nói: “Vậy tôi vào ký túc đây, anh cũng về nghỉ sớm đi, muộn rồi, lái xe cẩn thận, trên đường chú ý an toàn.”

Lương Yến Châu gật đầu một cái, nói: “Biết rồi, vào đi.”

Tần Sương khẽ ừm một tiếng, rồi đẩy cửa xe bước xuống, đi về phía ký túc xá.

Lương Yến Châu vẫn nhìn theo cho đến khi Tần Sương đi vào trong ký túc mới thu hồi ánh mắt, lấy điện thoại từ túi quần ra, gọi lại cho Hà Lực: “Ở đâu?”

*

Vì nghỉ tết Nguyên đán, ngày hôm sau của đêm giao thừa, Tần Sương đã mua vé máy bay về quê để ở cùng bà ngoại ăn tết.

Cô hiếm khi được về nhà, lại đúng lúc đang chờ kết quả phỏng vấn đoàn phim lần trước, nên dứt khoát ở nhà thêm vài ngày.

Ở nhà đến ngày thứ tư, sáng hôm đó, khi cô dậy sớm quét sân, thì bất ngờ thấy Ngô Lượng với mặt mũi bầm dập đi ngang qua cửa nhà.

Không chỉ mặt mày bầm dập, mà cánh tay phải trông như bị gãy, bó bột treo lủng lẳng trước ngực.

Cô có hơi ngạc nhiên, nhưng nhìn thấy dáng vẻ kẻ thù thảm hại thế này, lại không kìm được sự sung sướиɠ, hả hê cười nói: “Ô, tôi nói xem đây là ai vậy? Ngô Lượng, cậu đây là đắc tội với ai rồi hả? Sao bị người ta đánh thành ra thế này?”

Ngô Lượng hung hăng trừng mắt nhìn Tần Sương, nói: “Tao bị ai đánh mày còn không biết chắc?!”

Đêm giao thừa hôm đó, khoảng hai giờ sáng, hắn uống rượu xong đang chuẩn bị về chỗ ở, đi đến trong ngõ thì bắt gặp người đàn ông đi cùng Tần Sương ăn tối.

Người đàn ông mặc vest đen, gương mặt tuấn tú ẩn trong màn đêm.

Một tay đút trong túi quần, tay còn lại kẹp điếu thuốc cháy đỏ. Anh tựa hờ vào tường hút thuốc, không hề lên tiếng, thì đột nhiên Ngô Lượng đã bị một cú đá thẳng vào đầu gối.

Đầu gối đau nhói, hắn phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất.

Hắn muốn đứng dậy, nhưng bị người ta mạnh mẽ đè chặt vai, ép hắn phải quỳ, hoàn toàn không động đậy được.

Hắn ngẩng đầu nhìn người đàn ông hút thuốc trong bóng đêm, hung hăng quát: “Mẹ nó, mày muốn làm gì! Đây là xã hội pháp trị đấy! Mày có tin tao sẽ đi báo cảnh sát tố cáo mày không?!”

Lời vừa dứt, hắn nghe thấy người đàn ông khẽ cười một tiếng.

Anh cuối cùng cũng quay sang nhìn, nhưng ánh mắt nhìn hắn ta lại giống như đang nhìn một đống rác.

Anh nhàn nhạt mở miệng nói: “Được, nhớ kỹ tên tao, Lương Yến Châu, đừng có kiện nhầm người.”

Ngô Lượng quỳ trên đất, trừng mắt nhìn Lương Yến Châu, đôi mắt mở to.